Giếng Quỷ Sau Dãy Trọ - Chap 3 - Những Điều Kinh Dị Ở Trọ

Cập nhật lúc: 2025-11-30 00:40:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

C3

 

– Mày xem phim kinh dị nhiều quá khéo tưởng tượng ghê.

 

Xuân trầm tư một lúc đáp. 

 

– Mình nghĩ giống Thái Dương , cứ thấy đáng sợ, cứ gọi bà chủ nhà đến xem .

 

Nói cả đám kéo đến nhà của bà Nguyên để hỏi về chiếc giếng hoang gần nhà trọ bà Nguyên thấy nhắc đến cái giếng bèn giật thót, ánh mắt né tránh nhưng quát lớn.

 

– Đó là cái giếng tổ của nhà tao truyền , tao cấm đứa nào bén mảng tới.

 

Nghe đến đây Hoài nảy sinh nghi ngờ, giếng tổ để rậm um tùm cứ như dấu cái gì đó mờ ám đáng sợ cho . Hoài bèn hỏi.

 

– Giếng tổ phát quang sạch sẽ chứ? Cháu tin bà dấu bọn cháu điều gì đúng ?

 

Nghe đến câu hỏi ánh mắt bà Nguyên càng thêm phần né tránh đáp bà chỉ thẳng thừng .

 

– Đấy là chuyện của nhà tao, chúng mày tránh xa cái giếng đừng hỏi nhiều. Thôi khuya chúng mày về để tao còn ngủ. 

 

Nghe bất lực cả đám đành dẫn về mà thu hoạch gì. cái giếng họ cứ như nghĩ đến một điều đáng sợ nào đấy bên trong. Bởi lẽ thái độ của bà Nguyên như thể rằng trong giếng bí mật mà thể cho ai . Vừa lưng phía bà Nguyên lộ khuôn mặt thần bí tức giận thì thầm mắng vốn.

 

– Tại chứ? Lại trông hộ cái giếng c.h.ế.t tiệt khốn nạn thật.

 

Từ ngày lên đây học Thắng Nghiện gặp thêm nhiều bạn mới nên tình trạng của ngày càng tồi tệ. Cậu bắt đầu tụ tập, đàn đúm, theo lũ bạn học thử một loạt hàng mới, khi đầu tên nghiện ở làng chỉ là vì hút t.h.u.ố.c lá nhưng lâu dần theo đám bạn hư hỏng và cái nổi loạn của tuổi trẻ, chịu cám dỗ Thắng sa ngã vòng xoay của những chất kích thích. Giờ cái danh Thắng Nghiện đúng nghĩa là một kẻ nghiện thực thụ. 

 

Từ ngày phát hiện cái giếng hoang kì lạ cạnh nhà trọ bỗng những chuyện kì lạ liên tục kéo đến cứ như mở một cánh cửa tâm linh trêu ngươi đám bạn

 

Đêm như thường lệ những giờ phút mệt mỏi rã rời giảng đường là những giấc ngủ thư thái. đêm nay chẳng hiểu Xuân cứ chằn trọc mãi chẳng ngủ . Tâm trí cô ngừng suy nghĩ đến những thứ lung tung. Trước nhịp thở đều đều và giấc ngủ ngon của Hoài mà Xuân chẳng thể chợp mắt . Cô cứ suy nghĩ vô định, m.ô.n.g lung nhưng đầu óc xáo rỗng cứ như thế lực nào đó xâm nhập trong tâm trí điều khiển cho cô ngủ . Xuân xoay trái, xoay , đủ cách mà vẫn tỉnh bơ. bỗng nhiên đó vang vọng tiếng gà gáy. Người gà gáy đêm là điềm nhưng ở nơi thành thị phồn hoa như thế xung quanh chỉ là những dãy trọ cắt thì lấy gà mà gáy chứ. Nghĩ đến đây Xuân chút sợ hãi, cô định lay Hoài dậy nhưng nghĩ nghĩ sợ phiền giấc ngủ của Hoài nên cô thôi.

 

Sau tiếng gà gáy một hồi thì bỗng tiếng bước chân lục cục nền hành lang. Tưởng Thắng tụ tập, đàn đúm về nên Xuân vội chạy hé cửa để xem nhưng chẳng thấy ai ở đó cả. Tưởng Thắng trêu đùa cô cất tiếng gọi vài hồi.

 

– Thắng ơi, là ?

 

Đáp cô chỉ là u ám im lặng. Hơi sợ hãi nhưng vẫn giữ hi vọng đây chỉ là trò đùa dai của Thắng nên Xuân vẻ giận dỗi cất giọng gọi.

 

– Này đừng trêu tớ. 

 

đáp vẫn chỉ là tĩnh mịch vắng lặng. Lúc Xuân hoảng , cô sợ hãi đóng sầm cửa chạy ngay phòng bật điện lên gọi Hoài dậy. Cô kể cho Hoài những sự lạ mà gặp từ việc tiếng gà gáy đến những nhịp bước chân liên hồi mà chẳng ai. Nghe xong Hoài trong cơn ngái ngủ chỉ an ủi.

 

– Chắc ban ngày tụi đa nghi quá nên sinh ảo giác thôi, với cả còn khó ngủ nữa khó tránh khỏi tưởng tượng.

 

Nghe Xuân vẫn run rẩy lắc đầu phủ nhận.

 

– Tớ chắc chắn hề ảo giác . Nếu là ảo giác thứ thể chân thực đến .

 

Hoài nhíu mày nhưng cũng khá bất lực vì vốn chẳng giúp gì. Chỉ chấn an cô bạn đang run rẩy vì sợ.

 

– Cậu xuống kệ thứ, tớ sẽ ôm ngủ để đỡ sợ nhé.

 

Nghe đến đây Xuân mới bình tĩnh đôi chút, gật gật đầu vòng tay của Hoài.

 

Xuân an tĩnh chợp mắt một lúc thì bỗng từ phòng bên cạnh tiếng hét của Thái Dương vang lên đầy kinh hoàng. Lúc Hoài và Xuân tiếng hét to quá lo chuyện gì xảy nên bật dậy chạy sang gõ cửa. Tiếng hét đầy kinh hãi của Dương phát một lúc thì mới ngừng , hai vẫn đập cửa như cố đ.á.n.h thức dậy, mất lúc nữa Dương mới bước mặt đầy hoảng hốt, đầu tóc rối bời ướt nhẹp vì mồ hôi chảy . Thấy cảnh hai cuống quýt hỏi.

 

– Cậu thế Thái Dương?

 

Xuân và Hoài đồng thanh.

 

Thái Dương bảo hai phòng kể cho họ về giấc mơ kinh khủng mà trải qua.

 

– Tớ sợ quá, dù chỉ là giấc mơ nhưng vô cùng chân thật và ám ảnh. 

 

– Cậu mơ thấy gì thế?

 

Hoài vội vã hỏi. Ánh mắt Xuân cũng vô cùng chờ đợi câu trả lời.

 

– Tớ mơ thấy một cô gái tóc dài, gội đầu bên cái giếng hoang ban ngày Hoài phát hiện.

 

Nói đến đây Thái Dương ngập ngừng, Hoài bĩu môi.

 

– Thế gì mà đáng sợ?

 

Thái Dương lúc đầu vẫn lấm tấm mồ hôi kể tiếp.

 

nước cô múc lên để gội đầu đỏ như máu, một lúc cô mặt về phía tớ, khuôn mặt đấy giống hệt với cô gái kì lạ mà chúng từng gặp chỉ khác là hốc mắt cô sâu hoẵm, môi đen sì, mặt trắng bệch nổi lên những đường gân m.á.u to. Cô cứ chằm chằm tớ một cách quỷ dị.

 

Nghe Dương kể Hoài và Xuân thoáng chút sợ hãi vì khi nãy Xuân cũng trải nhiệm mấy ho. họ dám cho Thái Dương vì lo rằng sẽ thêm phần sợ hãi nên chỉ đành an ủi rằng đó chỉ là ác mộng và khuyên đừng suy nghĩ quá nhiều cũng như tiếp tục ngủ.

 

Kết thúc câu chuyện ai về phòng nấy nhưng Hoài và Xuân ngủ nổi nữa. Vì sợ hãi nên cả hai cứ với nhiều chuyện mãi đến tận gần sáng thì .

 

Bên Thắng những trận đàn đúm tụ tập thì cũng về. Vừa tâm tình thư thái nhưng đến gần cửa phòng nhà trọ thì buồn tiểu. Thế là vòng đầu nhà phía và đến bên cạnh giếng hoang để giải quyết. Vừa gần sáng mà trong tay còn chút đồ Thắng quyết định ngủ nữa mà tìm thêm cảm giác phê pha nữa và đợi trời sáng luôn. Vừa dùng xong t.h.u.ố.c trong cơn ngà ngà lâng lâng làn sương mờ ảo Thắng thấy một cô gái áo trắng vẫy gọi. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê hình ảnh Xuân bỗng hiện lên trong đầu Thắng, điên dại, lao tới bắt lấy bóng trắng . Rồi, tiếng tõm vang vọng.

 

Sáng hôm cả khu trọ bắt đầu náo loạn lên khi tin Thắng mất tích.

 

Bình thường cứ tầm gần bảy giờ là Thắng dậy vắt vẻo ở lan can hút t.h.u.ố.c đôi mắt đỏ lừ vì thiếu ngủ. Thế mà chẳng thấy hôm qua rõ là bảo tụ tập chắc về chả ?

 

– Cái thằng về ? Dương .

 

Không tiếng đáp chỉ tiếng nhỏ giọt nước đó vọng lên đều đặn như nhịp tim trong sương sớm.

 

Xuân và Hoài ngủ dậy ồn ào cũng bước , mặt mũi vẫn còn phờ phạc. Xuân giọng lo lắng:

 

– Hay say ngủ nhà bạn thì ?

 

Hoài lắc đầu.

 

– Không tao tiếng bước chân lúc gần sáng. Hình như nó về .

 

Nghe Dương càng thấy lạ. Cậu bức tốc tìm, Dương bước nhanh ngoài con hẻm nhỏ, bỏ lưng dãy trọ ẩm lạnh. Trời sớm vẫn còn mù sương, lạnh quẩn quanh khiến từng thở phả thành khói trắng. Con đường mặt vắng hoe chỉ ánh đèn đường vàng nhạt lẫn trong sương mờ.

 

Cậu rảo bước đảo mắt quanh. Mấy hàng quán ven đường còn đóng kín, chỉ quán phở đầu dốc đang lục đục nhóm bếp, khói bốc lên nghi ngút. Dương ghé hỏi đàn ông đang rửa nồi:

 

– Chú ơi, gần sáng và đêm qua chú thấy thằng nào béo béo cao mặt đơ như nghiện ngang qua đây

 

Người đàn ông ngẩng lên, ngẫm nghĩ một lát :

 

– À, hình như lúc đó tao dậy chuẩn gà để nay phở thì thấy một thằng cứ lừ đà lừ đừ chân đất đầu cúi thấp loạng choạng lắm. Nhìn giống gái tao tưởng con bé nào say rượu, cũng định gọi mà nó nhanh quá, khuất luôn dốc .

 

Nghe đến đó, tim Dương đập dồn dập. Cậu cảm ơn chạy thẳng theo hướng đàn ông chỉ.

 

Con dốc nhỏ dẫn khu rừng thông lưng khu dân cư, nơi con đường lát đá uốn lượn quanh mấy cây già. Tiếng gió luồn qua ngọn thông vi vu, khí càng thêm rờn rợn. Dương chạy gọi khẽ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gieng-quy-sau-day-tro/chap-3-nhung-dieu-kinh-di-o-tro.html.]

– Thắng ơi? Thắng?

 

Tiếng gọi vọng xa tan sương. Không tiếng đáp.

 

Một lúc lâu đó, cho đến khi nắng đầu ngày bắt đầu hắt xuống những tia nhạt nhòa. Rồi lặng lẽ về.

 

Khi Dương bước dãy nhà trọ, áo khoác thấm đẫm sương mặt trắng bệch. Xuân và Hoài lao hỏi:

 

– Sao , tìm ?

 

Dương phịch xuống ghế giọng khàn khàn:

 

– Không thấy một tung tích gì luôn?

 

Hoài và Xuân , mặt tái . Không ai gì. Ngoài tiếng gió thổi qua khe cửa như ai đó đang khẽ trong sương.

 

Chợt một cảm giác lạnh sống lưng ập đến. Dương phía ngoài đầu nhà bước chậm chợt xuống sàn thấy rõ ràng từng dấu nước in thành vệt dài bắt đầu từ nhà phía vườn.

 

– Ê, Hoài, Xuân đây xem .

 

Hoài cúi xuống. Dấu nước dày và rõ rệt như thể nào lết lê qua, nhưng thứ in sàn trong suốt như nước bình thường, mà vẩn đục lẫn chút màu sẫm như m.á.u loãng.

 

– Trời ơi, ghê quá, – Xuân lùi tay run rẩy.

 

– Mày xem liệu Thắng?

 

Hoài cắt lời:

 

– Đừng bậy. Có khi nó đang ở chỗ nào đấy thôi? Dù miệng giọng cô vẫn run. Cả ba theo vệt nước kéo dài. Không khí buổi sáng Hà Nội mù sương lạnh len lỏi khiến sàn gạch ướt nhẹp. Mùi tanh tanh càng đậm khi họ đến gần sân nơi cái giếng hoang im lìm giữa mấy khóm xuyến chi rậm rạp.

Hồng
Hà Văn Hồng

 

Vệt nước dừng ở mép giếng.

 

Cả ba sững. Gió bỗng thổi qua cỏ xuyến chi lay động, mấy bông trắng rụng xuống làn nước đen sì phía . Hoài bước gần kéo cái đậy ngó xuống. Mặt giếng loang loáng, ánh sáng mờ mờ soi lên khuôn mặt cô phản chiếu méo mó. Dưới đó nước tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

– Hay gọi bà Nguyên? – Xuân nhỏ.

 

Hoài gật đầu nhưng khi họ bà chủ trọ sẵn từ bao giờ. Bà Nguyên mặc áo nâu sồng tóc rối bời gương mặt thất thần.

 

bảo đừng bén mảng tới cái giếng ? Bà quát giọng khàn đặc.

 

bạn cháu mất tích ? – Hoài bật .

 

 – Vệt nước dẫn thẳng đây chắc chắn Thắng ở đấy?

 

Bà Nguyên im lặng. Đôi mắt bà như mất hồn chỉ trân trân xuống giếng. Mãi một lúc bà mới lẩm bẩm:

 

– Lại nữa, nó bắt ?

 

Câu như nhát d.a.o lạnh cắt ngang khí. Dương sững sờ.

 

– Bà “nó” là ai?

 

Bà Nguyên trả lời. Bà chỉ run run lùi miệng niệm điều gì chẳng rõ.

 

Hoài hoảng hốt gọi điện báo công an. Chẳng bao lâu hai chiếc xe chờ tới. Mấy dân quanh trọ cũng kéo đến túm tụm xì xào.

 

– Cái giếng ma đó. Một bà hàng xóm nhỏ.

 

 – Hồi từng đứa rơi xuống c.h.ế.t xác nổi lên tím bầm từ đó ai dám tới gần.

 

– Thật hả bác?

 

– Ờ, con gái của bà Nguyên, năm đó c.h.ế.t mà lạ lắm xác mãi mới vớt .

 

Nghe đến đây Xuân tái mặt. 

Lực lượng cứu hộ bắt đầu hạ đèn và thang dây xuống. Một thợ lặn cột dây ngang bụng, từ từ tụt xuống giếng. Nước đen kịt đặc quánh mùi tanh. Ai gần cũng nín thở.

 

Năm phút, Mười phút đều trôi qua.

 

Một tiếng thét vang lên từ lòng giếng:

 

– Có xác? Có .

 

Mọi hoảng loạn. Vài phút họ kéo lên t.h.i t.h.ể Thắng. Cả xác trương phềnh, da trắng bệch, môi tím ngắt. Mắt mở trừng trừng như vẫn còn hoảng sợ điều gì đó.

 

Xuân hét lên ngã quỵ xuống đất. Dương giữ cô , còn Hoài thì run lẩy bẩy thốt nổi lời nào.

 

Một công an cúi xuống xem xét.

 

– C.h.ế.t ngạt nhưng lạ là dấu vết vật lộn.

 

Một khác nhỏ:

 

– Có thể say xỉn ngã xuống.

 

bà Nguyên đột nhiên hét to:

 

– Không? Nó ngã? Nó kéo.

 

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. Khuôn mặt bà biến sắc, ánh mắt đầy hoảng loạn như ám.

 

bảo , đừng chạm cái giếng ? Đó là nơi giam giữ linh hồn của con gái . Con bé c.h.ế.t oan siêu thoát.

 

Không gian c.h.ế.t lặng.

 

– Con gái bà? – Hoài hỏi, giọng run run.

 

 – Là cô gái áo trắng ?

 

Bà Nguyên bật giọng nghẹn :

 

– Năm đó, con bé tên là Linh nó ngoan lắm, học giỏi hiền lành nhưng ép gả, nó buồn, đêm giếng gội đầu gieo xuống. sợ đời dị nghị nên đổ cho là tai nạn, lấy xi măng trát miệng giếng. Ai ngờ nhốt linh hồn nó.

 

Nghe đến đây Hoài rùng nhớ mùi tanh tanh trong gió đêm hôm và nụ méo mó trong giấc mơ của Thái Dương.

 

Công an ghi chép xong đưa xác Thắng và báo cho nhà. Dân xóm tản dần còn chỉ ba bạn ngây cái giếng thứ tưởng như chỉ là một hố nước cũ kỹ nhưng hóa đang nuốt lấy sinh mạng sống.

 

Gió Hà Nội buổi sáng vẫn lành lạnh mà ai nấy đều thấy như bàn tay ai siết chặt tim .

 

Hoài sang Xuân, giọng khàn đặc:

 

Còn.

Loading...