Gian Thần Phu Quân Ngày Nào Cũng Sợ Ta Tìm Chết - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:06:58
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta dặn dò tất cả thấy bất cứ động tĩnh gì cũng ngoi lên.

Ta đồng thời cũng sắp xếp chu cho cuộc sống của bọn họ.

Hoàng cung còn vẻ huy hoàng hưng thịnh như xưa nữa.

Xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi.

Phản quân từ thủ đoạn c.h.é.m g.i.ế.c vô tội vạ.

Ta mừng rỡ đến rơi nước mắt.

Ta phi như bay về phía tên phản quân.

Trơ mắt lưỡi đao của sắp sửa đ.â.m xuyên qua cổ họng .

Ta chậm rãi nhắm mắt .

17

Giữa lúc khói lửa đao quang.

Kẻ đó b.ắ.n c.h.ế.t.

Ta kịp phản ứng.

Đã rơi một vòng tay quen thuộc.

Là Lục Tuyệt.

Vành mắt đỏ âu.

Hắn gắt gao chằm chằm .

Hắn nghiến răng nghiến lợi gầm lên.

“Tô Tuyết!”

“Nàng c.h.ế.t ?”

Hắn ôm bay lượn qua các mái hiên.

Hắn đáp xuống một vị trí an .

Hắn vẻ vô cùng khẩn trương.

Đôi tay ôm vẫn ngừng run rẩy.

Ta vẫn còn ngơ ngác.

Lại tiếp.

“Nếu nàng mà c.h.ế.t.”

“Ta sẽ bắt đám mật đạo chôn cùng nàng!”

Không thể nhịn nữa.

Ta òa nức nở.

“Oa” một tiếng.

Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là thể về .

Hu hu hu.

Tại chứ.

Hắn hoảng hốt.

Hắn ôm c.h.ặ.t lòng dỗ dành nhẹ nhàng.

“Được .”

“Không sợ sợ nữa.”

“Ta mới sợ .”

“Tên nam nhân thối tha nhà .”

“Tất cả là tại .”

Hắn dịu dàng đến thể tưởng tượng nổi.

đúng đúng.”

“Tại tại hết.”

“Nàng đừng nữa.”

Lục Tuyệt bắt theo sát .

Không phép rời xa nửa bước.

Chúng tiến tẩm cung của hoàng thượng.

Nhìn thấy Lệ tần khôi phục nam trang đang điên cuồng vung kiếm đ.â.m hoàng thượng như để xả hận.

Chúng đến một lúc lâu.

Hắn mới chịu dừng tay.

“Mối huyết hải thâm thù của một trăm linh bốn mạng Mộc gia .”

“Ông cứ từ từ mà gánh chịu .”

Hắn xong.

Cung kính cúi đầu hành lễ với Lục Tuyệt.

Ta mới phát hiện hoàng thượng c.h.ế.t.

Vẫn còn thoi thóp chút tàn.

tiến đến báo cáo.

“Lục đại nhân.”

“Phản quân tiến cung .”

“Viện quân vẫn còn ở cổng thành.”

“E là nhất thời thể đuổi tới kịp.”

Bên tai rền vang tiếng bước chân rầm rập như rung trời chuyển đất.

Dù lâm tuyệt cảnh.

Lục Tuyệt vẫn thong dong điềm tĩnh.

Hắn mở mật đạo .

“A Tuyết.”

“Nàng .”

Ta lắc đầu.

Ta .

Ta c.h.ế.t mới .

Ta Lục Tuyệt.

“Chàng !”

“Chàng mặc kệ .”

Hắn hôn nhẹ lên trán .

Sau đó đ.á.n.h ngất .

Lúc tỉnh .

Ta thấy Tiểu Vũ đang túc trực bên cạnh.

Ta lập tức .

“Mau đưa tỷ tìm Lục Tuyệt.”

Muội gật đầu.

Lúc tiễn khỏi mật đạo.

Muội nắm c.h.ặ.t lấy tay .

“Tỷ tỷ.”

“Bên ngoài nguy hiểm lắm.”

“Tỷ nhất định ?”

Lần đầu gặp .

lụng vất vả dầm mưa dãi nắng nên đen gầy.

Rõ ràng tám chín tuổi .

nhỏ xíu như một đứa trẻ năm sáu tuổi.

Bây giờ trắng trẻo hồng hào hơn nhiều.

Lại còn phổng phao da thịt.

Trông xinh xắn rạng rỡ.

“Số tiền tỷ đưa cho .”

“Muội cất kỹ ?”

“Sau ngoài mở một cửa tiệm.”

“Làm chút buôn bán nhỏ.”

“Cho dù buôn bán cũng chẳng .”

“Cứ ăn núi lở cũng đủ đảm bảo áo ấm cơm no cho .”

tỷ tỷ thực sự .”

“Muội hãy sống cho thật nhé.”

Tiểu Vũ nghẹn ngào gật đầu.

“Tỷ tỷ .”

“Đều đúng cả.”

Ta bước ngoài.

Đó là vì viện quân chần chừ mãi tới.

Đám Lục Tuyệt đang ngoan cường chống trả.

Chiếc hắc bào m.á.u nhuộm đỏ một mảng lớn.

Không là m.á.u của của khác.

Ta quyến luyến một cái.

Từ đầu tiên gặp mặt thấy trai ngời ngời.

Dáng vẻ vung đao dứt khoát của .

Lại càng phong hoa tuyệt đại.

Sắp trở về hiện đại .

Được ngủ với mỹ nam tuyệt sắc quả là lời to.

Ta thấy cha thừa tướng đang từ xa giương cung chĩa thẳng .

Ta gần như cần suy nghĩ.

Bay chạy về phía đó.

Ta chắn ngay mặt .

“A Tuyết!”

Ta thấy tiếng gầm thét xé lòng của .

“Tỷ tỷ!”

Còn văng vẳng bên tai cả tiếng của Tiểu Vũ truyền đến từ phía xa.

Người nam nhân luôn bày mưu tính kế vững vàng nhường .

Nay tuôn rơi hàng lệ.

Sắp về .

Đáng lẽ vui mừng mới đúng.

Tại thấy rơi nước mắt.

Ta đau đớn cõi lòng đến thế.

“Đừng c.h.ế.t .”

“A Tuyết.”

“Đừng rời xa .”

Hắn lóc như một đứa trẻ lạc lõng chốn nương tựa.

Ta đưa tay lau khô giọt lệ cho .

“Sống cho thật nhé.”

“Vốn dĩ đáng c.h.ế.t mà…”

Phản quân thấy Lục Tuyệt suy sụp.

Khí thế của chúng liền dâng cao ngùn ngụt.

Có kẻ cầm kiếm lao đến đoạt lấy thủ cấp của .

Đừng…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gian-than-phu-quan-ngay-nao-cung-so-ta-tim-chet/chuong-6.html.]

chỉ thể bất lực nhắm mắt .

Hệ thống vang lên tiếng thông báo.

[Quá thời hạn một phút.]

[Nhiệm vụ thất bại.]

Ta thầm c.h.ử.i.

Đệch mợ!

18

“Ầm ầm ầm.”

Một tiếng nổ vang trời.

lúc viện quân định tiến cửa cung.

Thì hoàng cung… sập .

Trưởng thôn thò đầu lên từ cách đó xa.

Ông đầu kinh ngạc .

“Ây da.”

“Quả nhiên đào đồ .”

Ông tỉ mỉ ngẫm nghĩ.

“Nơi chẳng nhẽ là di chỉ cư trú của vương tôn quý tộc nào đó ?”

Đám trong thôn cầm cuốc tấp nập ló đầu lên.

Bọn họ giũ sạch đám bụi đất vương .

“Không nữa.”

“Trong thôn chúng cũng từng thấy bao giờ.”

Toàn bộ phản quân nhốt gọn trong hoàng cung đổ nát.

Bị viện quân ập tới tóm gọn trong một mẻ.

Cuối cùng thái t.ử đăng cơ.

Đổi niên hiệu thành Thái Hòa.

Án oan của Mộc gia mấy chục năm về lật .

Toàn bộ thôn dân Tô gia thôn công dẹp loạn.

Được ban tên thành Hộ Hoàng Thôn.

Thừa tướng và thái úy mưu phản.

Bị chu di cửu tộc.

Lục Tuyệt công tòng long.

Hắn truy phong thụy hiệu Thuận An Hầu.

19

Ta gập sách .

Ta bực .

Xuyên trở về mới xuyên một cuốn tiểu thuyết.

Đều tại bình thường thích tiểu thuyết.

Đọc xong cuốn sách.

Ta mới vỡ lẽ.

Thái t.ử là nam chính.

Lục Tuyệt coi như nam phụ.

Sau khi c.h.ế.t.

Lục Tuyệt thế mà cũng đời nhà ma.

C.h.ế.t thì c.h.ế.t .

Thụy hiệu là Thuận An.

Thế rõ ràng là đang mỉa mai còn gì.

Bụng hẹp hòi mưu mô của một tên gian thần như .

Thuận ở chỗ nào?

An phận ở chỗ nào chứ?

Ta thở dài một tiếng.

Chẳng hiểu thấy lòng tức tối ngột ngạt.

Sử quan nước liên tục múa b.út chỉ trích .

rõ ràng như .

Hắn hưng kiến thiện đường.

Biết xây cầu đắp đường.

Còn âm thầm giúp đỡ mỗi khi trừ gian diệt ác.

Hắn thoạt m.á.u lạnh vô tình.

vô cùng ấu trĩ tranh giành bánh hoa quế mà mang về nhà.

Nửa đêm còn dém chăn cho .

Thế nhưng sử sách chẳng hề bận tâm xem là một như thế nào.

Dường như chẳng một ai để ý xem rốt cuộc .

Vậy tại cảm thấy đau buồn.

Ta dòng xe cộ tấp nập qua .

Nhìn đám đông ồn ào náo nhiệt.

Ta sẽ chẳng bao giờ còn gặp nam nhân vẻ ngoài dịu dàng nhưng nội tâm đầy gian xảo nữa.

Cứ nghĩ tới chuyện đó.

Nước mắt lã chã tuôn rơi.

Một bàn tay thon dài cầm chiếc khăn tay chìa mặt .

Giọng quen thuộc vang lên.

“Phu nhân.”

“Có gì đáng để chứ?”

Ta ngoảnh đầu .

Là Lục Tuyệt.

Gần như là phản xạ điều kiện.

Ta nhào ngay lòng .

Ta lúng b.úng thành lời.

“Sao tới đây?”

“Chàng đây là ?”

“Sao dám tới đây hả?”

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy .

Hơi ấm truyền từ .

Khẳng định với rằng.

Đây là một giấc mơ.

“Đây là nơi phu nhân.”

Ta nghiêm túc .

“Đây là xã hội pháp trị đấy.”

“Cái tác phong hành sự của .”

“Sớm muộn gì cũng thành tội phạm bóc lịch mất thôi.”

Tội phạm pháp luật.

Hắn hậm hực.

“Hừ.”

“Nàng còn dám .”

“Nàng ruồng rẫy chồng con.”

“Nàng thật là nhẫn tâm.”

“Ruồng rẫy chồng thì còn hiểu .”

“Đâu chuyện ruồng rẫy con cái?”

“Chúng con chứ.”

Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay.

“Vậy thì nàng vẫn còn nợ một đứa con.”

“Ta tới đây để đòi nợ.”

20

Mãi mới .

Vào khoảnh khắc quá thời hạn.

Ta thực sự tắt thở.

Chính Lục Tuyệt tình nguyện dùng mạng của để đổi lấy mạng .

Ta ngớ .

“Thế chẳng lỗ to .”

“Nam phụ dẫu cũng tính là nửa đứa con cưng của trời .”

“Không .”

“Phải tính là một rưỡi đứa con cưng của trời cơ.”

Ta nghi hoặc.

“Mạng của thái t.ử.”

“Cũng nắm trong lòng bàn tay mà.”

Hóa lấy thái t.ử để uy h.i.ế.p hệ thống.

Ta trầm ngâm một lát.

Lục Tuyệt xuyên đến thời hiện đại.

Lập một công ty phát hành game.

Quả nhiên kẻ tài giỏi.

Thì cũng vẫn tài giỏi.

Nhìn nam nhân đang đại sát tứ phương trong game.

Ta thở dài một .

Thái t.ử vẫn còn chịu ban thụy hiệu cho .

Ừm…

Tự nhiên thấy thấu hiểu .

Đột nhiên.

Lục Tuyệt ôm chầm lấy .

“Phu nhân.”

“Đừng tìm c.h.ế.t nữa.”

“Ta sẽ sợ lắm đấy…”

Ta ôm .

“Ta đó là do tình thế ép buộc.”

“Hơn nữa mau rút cái móng vuốt của n.g.ự.c mau!”

Người bình thường ai rảnh rỗi ngày nào cũng tìm đường c.h.ế.t gì cơ chứ.

Xem tên tỏng cái mục đích c.h.ế.t mà trong sáng của từ lâu.

Vậy mà còn đỡ hơn năm mươi đợt ám sát!

Ta…

Xin cảm ơn nhiều lắm.

dụ dỗ một ông chồng mang về.

Dường như cũng tồi chút nào…

(Hết)

Loading...