Đã vạch trần , nhưng vẫn quyết tâm giả chít đến cùng. Dù …tỉnh táo đối diện t.ử hình còn đáng sợ hơn. Cuối cùng, xe vẫn dừng cửa biệt thự. Thương Tinh Châu xuống xe cũng gọi . Anh chỉ hạ cửa kính xuống một nửa, châm một điếu t.h.u.ố.c. Tiếng bật lửa kim loại “tách” một cái vang ngay bên tai. Mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt theo gió đêm lùa , quẩn quanh đầu mũi . Trong nửa năm kết hôn hiếm khi thấy hút t.h.u.ố.c. Chỉ những lúc áp lực công việc thật sự lớn, mới châm một điếu. Vậy nên lúc thể tưởng tượng tâm trạng đang tệ đến mức nào. Không còn đường lui chỉ đành mở mắt, giả vờ ngái ngủ, nhỏ giọng hỏi:
— “Anh ơi… tới nhà ?”
Lúc câu “ ơi” thốt …chính còn thấy da gà nổi đầy tay. Thương Tinh Châu dập t.h.u.ố.c, tắt máy, cửa xe tự động mở . Anh liếc một cái, dường như còn phối hợp với màn diễn vụng về của .
— “Tỉnh thì xuống xe.”
Về đến nhà vẫn sinh hoạt như bình thường. Tắm rửa, xem tin tài chính phòng việc xử lý công việc. Từ đầu đến cuối nhắc một chữ nào đến chuyện ở đồn cảnh sát. Cái gọi là gì? Đây gọi là t.r.a t.ấ.n tinh thần cấp cao. ngoài phòng việc của , do dự lâu cuối cùng vẫn c.ắ.n răng gõ cửa. Thà chít sớm còn hơn chờ xử c.h.é.m. Từ trong vọng giọng lạnh nhạt, ngắn gọn:
— “Vào .”
hít sâu một một mạch tuôn hết những lời chuẩn suốt đường về:
— “Thương Tinh Châu, ngày mai chúng ly hôn . Em sẽ lấy của một xu nào. giữ thể diện cho em mặt ngoài, cứ là hai chúng hợp …Nếu … em sợ gả nữa.”
Vừa xong hiểu mắt cay xè. Nói thật lòng, ai nỡ buông một chồng trai như chứ? Cây b.út trong tay đặt mạnh xuống bàn. Chỉ là một tiếng động nhỏ nhưng cũng đủ tim giật thót. Sắc mặt trầm xuống thấy rõ, ánh mắt sắc như d.a.o. Giọng cả ý nghiến răng:
— “Vậy em xem…Em còn định lấy ai nữa?”
mím môi, cảm thấy vô cùng oan ức. Trong đầu thậm chí còn bắt đầu mơ về cuộc sống độc tự do.
— “Chuyện đó… còn xem khi nào chân ái của em xuất hiện.”
Thương Tinh Châu chọc đến bật . Là kiểu mà xong chỉ quỳ xuống xin tha.
— “Em còn thật sự tính xa như ?”
chớp mắt, thấy tia hy vọng, bèn dè dặt hỏi:
— “Vậy… từ lúc ở đồn cảnh sát về đến giờ, cứ lạnh nhạt như thế… là vì ly hôn với em ?”
Anh lâu bình tĩnh hỏi ngược :
— “ lạnh nhạt? Bà Thương, em chắc đang chột là em ?”
: “…”
Ngẫm kỹ …hình như đúng thật. Trước giờ Thương Tinh Châu vẫn luôn như , ít , lạnh mặt nhưng cực kỳ đúng mực với . Một niềm vui kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng. , giọng giấu nổi chờ mong:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-vo-yeu-duoi-giu-chong-dai-gia/3.html.]
— “Ý là… định ly hôn với em?”
Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
— “ từng nghĩ đến chuyện ly hôn.”
nhận câu trả lời rõ ràng nhưng vẫn dám tin . Dù vợ ngọt ngào mà cưới về, hóa lưng là kiểu thể cầm chai rượu đ/ậ/p đồn cảnh sát. Ai mà sốc? Ai mà giận vì lừa? liếc đầy thận trọng. Thấy vẻ mặt gì là khó chịu, mới lấy hết can đảm hỏi tiếp:
— “Vậy… chuyện em oánh đưa đồn cảnh sát… thấy ?”
Thương Tinh Châu dậy từng bước về phía . Tim đ/ậ/p thình thịch. Anh giơ tay lên còn tưởng gõ đầu . Ai ngờ bàn tay chỉ nhẹ nhàng xoa lên tóc . Giọng trầm thấp, mang theo chút ý khẽ:
— “Khá lắm. Ít nhất em để thiệt.”
sững tại chỗ, đầu óc trống rỗng, cả nóng bừng như ai đổ nguyên nồi nước sôi lên mặt. Mãi đến lúc lên giường, mặt vẫn đỏ bừng, mới chậm chạp phản ứng . Khoan , ý của là… những giận mà còn đang…khen oánh ?
Cuộc khủng hoảng hôn nhân tạm thời coi như dẹp yên, bạn còn vui hơn cả . Cô nhắn giọng tỉnh bơ:
“Tớ ông già nhốt ở nhà . , tối tớ trèo tường , hai đứa ăn mừng.”
màn hình, chít lặng. Ai cho cô cái gan câu đó ? Quan trọng hơn…ai cho cái gan dám cùng? chán sống đến mức công khai gây án mặt chồng. Suy nghĩ một lúc, cẩn thận nhắn :
“Dạo nhất chúng nên im lặng tiếng, hạn chế gặp .”
Bạn chắc cũng nhớ ánh mắt lạnh tanh đầy sát khí của Thương Tinh Châu hôm đó, nên lập tức thấy câu cực kỳ lý. Cô trả lời ngay:
“Hợp lý. Chúc bình an. [nến]”
Rồi bổ sung thêm một câu:
“Tớ cũng mong sống đến già.”
: “…”
Để cứu vãn hình tượng trong mắt chồng, quyết định tìm gì đó nghiêm túc để . Nếu một sinh viên mỹ thuật thiên tài như thể yên giá vẽ, tao nhã vung cọ trong phòng tranh thì chỉ còn nước công trường vác gạch mà thôi. Thế là thật sự xách đồ tìm việc, chỉ là đến mức công trường. một studio vẽ tranh tường mới mở ngay gần trung tâm. Tô màu lên giấy với quá gò bó. thích cảm giác một bức tường lớn, cầm cọ vung tay thật thoải mái hơn. Chủ studio là một cô gái trạc tuổi . Trước đây, chúng từng gặp vài khi du lịch nước ngoài. Gần đây cô mới về nước, gia đình chống lưng nên mở luôn một studio riêng. Cô trông dịu dàng, thanh nhã, khí chất nghệ sĩ. xem xong mấy bản phác của , cô đ/ậ/p bàn cái rầm:
— “Trời ơi! Bậc thầy đây !”
lập tức nhận việc.