15
Tạ Chấp Ngọc đưa đến tông từ Tạ gia một chuyến.
Hắn vốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình từ lâu, trở về cũng chẳng để điền tên tộc phả như lời lúc .
Mà là để chính thức trừ danh, phân tông!
Hắn thể dung thứ cho cha sủng diệt thê, bạc tình quả nghĩa, nên thuở mới dứt khoát rời khỏi Hầu phủ một ngoảnh .
Nay cũng đến lúc đoạn tuyệt dứt điểm.
Trên đường về nhà, chúng xe ngựa, cứ thế dọc theo phố xá mà .
Vài ngày tới, Tạ Chấp Ngọc sẽ trở biên thùy.
Ta cũng sẽ cùng .
Tạ Chấp Ngọc , nơi biên cương nhiều trẻ mồ côi lạc lối, mở một tư thục nhỏ ở đó, dạy cho chúng thật nhiều sách.
Hắn tỉ mỉ bàn với những dự định , ngay cả bệnh tình của nương và việc xe cộ vất vả dọc đường cũng đều tính toán chu .
Ta nhớ tới dáng vẻ của Tạ Chấp Ngọc lúc ở tông từ khi đối diện với sự ghẻ lạnh và mỉa mai của Tạ Hầu.
Lúc , chẳng quản tiếng bất hiếu, nhất quyết mang theo bài vị của cố Tạ phu nhân rời .
Trong mắt đời, là vầng trăng sáng thanh cao lãnh đạm, nhưng chẳng ai vốn là yêu ghét phân minh nhất.
Ta nhịn ngắt lời Tạ Chấp Ngọc:
"Vạn sự đều cái giá của nó."
Muốn cứu nương trả giá bằng việc giả mù; gả cho Tạ Trì trả giá bằng việc rơi xuống vực sâu.
Ngay cả Tạ Chấp Ngọc mang bài vị của cũng gánh vác mắng nhiếc.
"Vậy để tình yêu của , cần trả giá điều gì?"
Ta tham lam sự thiên vị của vầng trăng, nguyện chỉ là một thoáng hoa trong gương trăng nước m.ô.n.g lung.
Hắn , đôi mày hiện rõ ý :
"Nàng sớm đưa cho ."
Thấy hiểu, vờ như vô tình nhắc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-mu-treu-nham-tuong-quan/6-full.html.]
"Đêm mưa bão năm , nàng đưa ô cho ."
"Là nàng chủ động đưa tay về phía ."
Ta nhớ .
Khi đó Tạ phu nhân mất đầy một tháng, Tạ Hầu đưa thất lên chính vị.
Tạ Chấp Ngọc chấp nhận nổi sự bạc bẽo của cha , bèn dứt áo , trở mặt với Tạ gia.
Đêm mưa tầm tã , đơn độc bên bờ sông, ướt đẫm.
Ta sợ điều dại dột, đêm hôm khuya khoắt lén lút trốn khỏi phủ.
lúc đó vẫn là một "kẻ mù", đành giả vờ như trêu chọc, đ.â.m sầm .
Ngày hôm đó mưa lớn, trăng, nhường chiếc ô duy nhất trong tay cho .
Tạ Chấp Ngọc nhận.
Hắn dường như tin lời bịa chuyện, tưởng rằng xuất hiện ở đó chỉ vì bắt nạt, thế là đưa về Tống phủ, một lời rời .
Ngày thứ hai, rời khỏi kinh thành, một một dấn quân doanh.
Ta cứ ngỡ sớm quên .
Chẳng từ bao giờ, mây mù tan , ánh bóng nguyệt soi bóng xuống dòng sông bên đường.
Ánh trăng soi sáng đêm đen vô tận, nhưng chỉ rơi dòng suối uốn lượn .
Lòng khẽ động, nhón chân hôn lên mặt Tạ Chấp Ngọc một cái.
Vừa đầu định chạy, khóa c.h.ặ.t cổ tay , kéo tuột lòng, cúi đầu lặng lẽ sâu mắt .
Ta cúi gằm mặt, chột túm c.h.ặ.t vạt áo .
Chỉ thấy Tạ Chấp Ngọc nâng mặt lên, vẻ hài lòng :
"Hôn lệch , hôn ."
Ta chợt nhớ , hôm nay là mười sáu, trăng còn tròn hơn cả hôm qua.
Quãng đời về , cũng sẽ viên mãn như thế .
---HẾT---