Bà ngoại kiếm một cái chiêng, cổng gõ vang inh ỏi: “Phương Dĩnh Dĩnh bất hiếu với , chiếm đoạt nhà riêng, đề nghị ban lãnh đạo nhà trường xử lý nghiêm!”
Mẹ đóng vai nạn nhân, bệt xuống đất lóc: “ đúng là tạo nghiệp, sinh đứa con vô lương tâm như nó! Nuốt trọn nhà của , cho đường sống!”
Ông ngoại và mợ thì gào lên: “Chúng gặp lãnh đạo! Loại bất hiếu như nó thể giáo viên?!”
Trời ơi, xem mà cũng thấy hổ họ.
Vì một căn nhà, ngay cả thể diện họ cũng cần.
Nhà trường giải thích nghỉ việc, nhưng họ tin, còn đòi xông trường gây rối.
Người xem ngày càng đông, học sinh và phụ tụ tập kín cổng, trật tự ảnh hưởng nghiêm trọng.
Càng đông , họ càng loạn dữ dội hơn, đến cả bảo vệ cũng cản nổi.
Cuối cùng, nhà trường buộc báo cảnh sát.
Tiếng còi ch.ói tai vang lên, cảnh sát nhanh ch.óng mặt và “mời” bộ năm họ về đồn.
Theo lời đồng nghiệp kể , họ khiển trách nghiêm khắc, còn thư xin dán cổng trường, mới thả về.
Đáng đời!
Nhàn cư vi bất thiện
7
Nghe tin , lòng nhẹ nhõm đến lạ thường.
Với những kẻ quen hút m.á.u như họ, cần dạy cho một bài học mới .
May mà kịp nghỉ việc, nếu thì thật chẳng giấu mặt .
chuyện đó, vẫn chịu dừng , bà vẫn ngừng gọi điện quấy rầy .
Lúc đầu là những lời mắng nhiếc gay gắt: “Đồ vô ơn! Tao sinh mày , mày báo đáp ? Mày trốn ? Trốn đến chân trời góc bể tao cũng tìm ! Biết lúc sinh tao bóp c.h.ế.t mày!”
Sau đó đổi giọng, dùng tình cảm để lay chuyển: “Dĩnh Dĩnh , con gần bốn mươi mà nhà, con nỡ họ chỗ ở ? Đó là ruột của con mà, cho thì , của trong nhà ngoài mà. Đời , tiền bạc nhà cửa quan trọng, quan trọng nhất là tình …”
Nghe bà khi thì gào thét, khi dịu giọng, chỉ coi như một vở kịch, cho g.i.ế.c thời gian.
hận bà, bởi vì vốn dĩ yêu bà, cũng như bà từng thương .
Nếu rảnh sẽ máy, bận thì mặc kệ. Với tất cả những gì bà , luôn giữ một thái độ lạnh lùng.
.
Hai năm trôi qua trong chớp mắt, phòng nhạc của và bạn mở rộng từ ba trăm lên một nghìn mét vuông, chúng còn tuyển thêm năm giáo viên dạy nhạc nhằm giảm bớt áp lực giảng dạy.
Cuối cùng, chúng cũng thể thảnh thơi đôi chút, thể cùng uống , trò chuyện về những chiêm nghiệm cuộc đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-dinh-cua-me/chuong-5.html.]
Thu nhập dần định hơn, lương của chúng hiện tại là ba vạn mỗi tháng.
Ba vạn ở thành phố lẽ chẳng đáng là bao, nhưng với , đó là một sự mãn nguyện.
Và , điều khiến mãn nguyện hơn nữa cũng đến.
Bởi vì, căn nhà của rốt cuộc giải tỏa .
Ban giải tỏa sớm gửi thông báo cho , liền lặng lẽ về huyện, tất thủ tục.
Chẳng bao lâu , ba triệu tiền đền bù chuyển thẳng tài khoản của .
Còn và ông bà ngoại cùng gia đình mợ, mãi đến khi cán bộ phường đến tận cửa yêu cầu dọn , họ mới tin.
Chuyện đối với bọn họ, chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai!
Suốt hai năm qua, họ mặc nhiên xem căn nhà là của . Dù sổ đỏ tên , họ vẫn tin rằng thứ vẫn trong tay họ.
Không ngờ, giấc mộng đột nhiên tan thành mây khói, những gì, còn đuổi trong ê chề, họ thể cam tâm?!
Vì , phản ứng đầu tiên của bọn họ là lao đến ban giải tỏa đòi căn nhà.
Khi tiền chuyển cho , họ sụp đổ.
Ông ngoại c.h.ử.i bới cán bộ việc tùy tiện, bà ngoại hất tung tài liệu bàn gục xuống t.h.ả.m thiết, gào lên đòi bồi thường, nếu nhất quyết chịu dọn , và mợ còn xô xát với nhân viên, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
Cho đến khi… họ cảnh sát đưa .
Lần , còn đơn giản như thư xin nữa, tất cả đều tạm giữ một tuần vì cản trở công vụ và gây rối trật tự.
Những chuyện là do cán bộ giải tỏa kể cho .
Khi họ gọi điện xác minh mối quan hệ giữa chúng , mới bộ sự việc.
Sau khi từ đồn công an trở về, họ dám càn nữa, chỉ còn cách lặng lẽ thu dọn hành lý rời .
8
Quay đầu , họ lập tức dồn bộ cơn phẫn nộ lên đầu !
Mẹ gần như dùng hết những lời độc địa nhất đời để nguyền rủa , đem bộ hậu quả do chính họ gây đổ hết lên .
Giọng bà the thé như x.é to.ạc cả màn hình điện thoại: “Đồ súc sinh! Sao mày chế//t ? Mày chế//t thì chúng tao khổ thế ! Mày chế//t , căn nhà đó là của mày! Đi chế//t , con khốn!”
cúp máy, thẳng tay chặn bà.
Cuối cùng, bên tai cũng yên tĩnh.
, chuyện vẫn kết thúc.