Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 37: Này gọi là nông cụ - Quỳnh Dao xử án (2)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 14:26:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 37: Này gọi là nông cụ - Quỳnh Dao xử án (2)

 

Lão đạo sĩ thò tay thắt lưng. Từ bên trong, lão lôi một vật dài, đen, còn to to tròn mập. Đến khi lộ rõ hình dạng, mới nhận nó là một cái hộp gỗ, chất liệu gỗ đen huyền, bề mặt còn khắc chữ viền vàng, chỉ cần qua một liền vật đựng bên trong hẳn quý giá. 

 

Vì dư âm của màn tra tấn vẫn còn đó, nên đám lúc như nín thở chờ đợi từng động tác của lão đạo sĩ, xem là phép thuật quỷ dị gì mới.

 

Bộ mặt của lão đạo sĩ lúc nhăn nhúm lộ vẻ khó xử, hẳn thứ lão sắp lấy quan trọng với lão. Quỳnh Dao thấy thế liền trấn an:

 

“Ngài cứ yên tâm, những gì hứa. Ắt sẽ khiến ngài chịu thiệt.”

 

Lão đạo sĩ thì thở dài một tiếng, từ bên trong hộp gỗ, lão lấy một đoạn dây bấc dài ngoằng. 

 

, chính là dây bấc. Loại dây dùng tim nến. là nến ở thời đại quý, chỉ nhà khá giả mới dùng để thắp sáng ban đêm. tỏ vẻ đau đớn như sắp mất vật gì đó quan trọng của lão khiến xung quanh chút khó hiểu. Đặc biệt là đạo sĩ đạo hạnh cao thâm sẽ thiếu tiền, quá hẹp hòi một chút?

 

Tâm Thạch trông thấy đoạn dây bấc thì trong lòng ngời ngợi. Sau màn “chơi ngải” của lão đạo sĩ, Tâm Thạch càng cảm thấy thế giới đáng sợ. Nhớ đến lúc Quỳnh Dao thẩm vấn nhắc qua, thoát tội thì trông chờ chính

 

“Đây là cái gì trò quỷ?” - Tâm Thạch thầm nghĩ trong lòng. 

 

Không để kiếm pháp của bản uổng phí. Lão lúc thả đoạn dây lên cao, trong lúc đoạn dây đang rơi tự do thì kiếm gỗ một nữa, Chỉ qua ba đường kiếm, đoạn bấc chia sáu mảnh bằng . Tay lão lướt qua, bắt gọn sáu đoạn bấc. Lão đạo sĩ hít một thật sâu, với giọng thâm trầm:

 

“Đây là sợi bấc từ linh mộc trong truyền thuyết, lão phu yểm qua phép. Các ngươi mỗi ngậm một đoạn. Kẻ nào dối thì đoạn bấc sẽ dài .” 

 

Dứt lời, lão đạo sĩ qua sáu một lượt. Từng khi đến đoạn sợi bấc sẽ thần kì dài thì trong lòng nghi hoặc, nhưng màn dùng con rối tra tấn vẫn còn đó. Chính Lưu Bi và Tâm Thạch còn trải nghiệm qua, ai dám chất vấn nữa chữ trong lời của lão đạo sĩ là giả? 

 

Tâm Thạch thì khác, Quỳnh Dao “nhắc bài” từ . Thậm chí, màn quen quen, nhớ xem qua truyền hình lúc còn nhỏ. Ký ức bắt đầu tràn não hải. Hắn chợt nhận điểm khác biệt, bản gốc xử án là quan gia, dẫn nghi phạm đến chùa thiêng mà gây áp lực tâm lý lên tội phạm khiến c.ắ.n ngắn đoạn dây hòng trốn tội. Còn tình huống , khác ở chỗ phân xử là lão đạo sĩ, vì dùng chùa thiêng thì hẳn cái màn “chơi ngải” mới xem như đòn tâm lý. Làm rõ những , Tâm Thạch trong lòng đại định, nhưng bề ngoài vẫn vẻ sợ hãi như đám xung quanh. 

 

Quỳnh Dao lúc bước tới mặt đám nghi phạm. Giọng nàng lạnh xuống cảnh cáo đám :

 

“Ta hỏi cuối! Những gì các khai báo là sự thật?”

 

Học cái gì là chiếm tiên cơ, Ba Lưu Quan Trương cùng hai đàn em Lâm Sở Khanh liền vội vàng thanh minh:

 

“Thưa tiểu thư, tất cả là thật! Bao vải là của Hạo Nam. Tất cả là của !”

 

thưa tiểu thư!”

 

Nhìn lấy sắc mặt từng , nàng hỏi:

 

“Không ai sai bảo các ngươi việc ?”

 

Nói tới sai bảo, nàng còn liếc Phùng quản sự một cái. Người thì trong lòng bộp chộp, chỉ mất một lúc để khôi phục thần sắc như thường.

 

Nghe Quỳnh Dao hỏi câu , trong lòng năm trừ Tâm Thạch vô thức nhớ đến một màn Tâm Thạch cùng Lưu Bi ôm đầu kêu rên thống khổ, sống lưng như ai sờ lấy khiến cơn ác hàn xông tận lên não. Trông thấy đám ngập ngừng, Phùng quản sự lúc lên tiếng:

 

“Trác tiểu thư! bao vải là của Hạo Nam là điều thể bàn cãi! Việc hệ trọng, mong tiểu thư sớm báo cho Nha Môn! Kẻo ảnh hưởng đến danh tiếng của thương đội…”

 

Bị Phùng quản sự chen ngang, còn lão thao thao bất tuyệt đến phiền. Quỳnh Dao sắc mặt lạnh xuống, lấy Phùng quản sự nửa giây, nàng liền quát:

 

“Cút! Không đến phiên ngươi quản!”

 

Người quát thì im bặt, trong lòng sinh một ngọn lửa nóng. Lão nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì mục đích lên tiếng là để trấn an đám trừ Tâm Thạch. Cũng tính là đạt mục đích nên lão đành nuốt lấy cục tức .

 

Không để đám thời gian suy nghĩ, Quỳnh Dao về phía lão đạo sĩ, gật đầu hiệu cho lão tiếp tục. Người thấy thế liền mang sáu đoạn bấc chia cho sáu

 

Phân phát xong, lão đạo sĩ cắt lấy bốn mảnh áo của Trương Phì, Quan Vu và hai tên đàn em Lâm Sở Khanh. Động tác vẫn gọn gàng, nhanh gọn. Làm xong những , lão trở về lễ đàn, lấy thêm bốn con rối nối bốn mảnh vải như hai cái của Tâm Thạch cùng Lưu Bi ban nãy. 

 

Cả bọn thấy một màn quen thuộc thì trong lòng sợ hãi, mặt mũi trắng bệch, mấp máy đôi môi như định gì nhưng Quỳnh Dao cắt ngang:

 

“Bắt đầu , ngậm lấy đoạn bấc.” 

 

Cả đám thì trong lòng đắng chát, chỉ theo lời Quỳnh Dao. 

 

Lão đạo sĩ đặt sáu con rối lên bàn, chính giữa hai cây đèn, lão đó lấy cái mõ. Vừa gõ một đoạn chú tối nghĩa, là đang phép cho đoạn bấc đang thi chú lên con rối để một lát nữa kết quả tiện thể tra tấn.

 

Cốc! Cốc!

 

“Chúc đồng bào miền Trung mạnh giỏi! Vượt qua mùa bão lũ! Thời tiết trở lạnh , mặc áo ấm, bảo vệ sức khỏe nhé chị em độc giả…”

 

Sáu ngậm lấy đoạn bấc nên thể mở miệng chuyện. 

 

Hai Trương Phì cùng Quan Vu theo thói quen về Lưu Bi, thường thì lúc chính sẽ là hiến kế hoặc chỗ dựa tâm lý cho hai . chính Lưu Bi cũng chịu màn tra tấn quỷ dị, cảm giác đau vẫn âm ỉ nơi mi tâm, tâm thần càng thêm hoảng hốt. Trong đầu lúc đang suy nghĩ lấy diễn biến tệ nhất. Không hề cân nhắc xem liệu đoạn dây bấc thật sẽ dài chỉ là do lão đạo sĩ bịa chuyện. 

 

cảm giác đau nó thật lắm. Và chính cũng võ đạo gì, tiếp xúc với thông tin tầng thứ cao hơn nên phán đoán sáng suốt. Quan Vu cùng Trương Phì thấy đại ca lúc đang rối bời thì trong lòng quýnh lên, tinh thần dần về hướng suy sụp. 

 

Hai tên đàn em Lâm Sở Khanh liếc sáu con rối lễ đàn cùng động tác gõ mõ ma mị của lão đạo sĩ, đó là về phía Lâm Sở Khanh chính . Người cũng chỉ gật đầu trấn an, nhưng cũng trong cuộc, hiểu hai cái đàn em nghĩ gì. Cái gật đầu lúc thờ ơ, đủ để tâm thần hai ngưng hoảng loạn.

 

Vốn ban đầu đám cũng cố xem đoạn bấc gì huyền diệu, nhưng động tác của Lão đạo sĩ cùng Quỳnh Dao cắt ngang nên nhớ kỹ đoạn bấc bao dài bao ngắn. Thậm chí, lão đạo sĩ chỉ là đoạn bấc sẽ dài nhưng là dài bao nhiêu. Trong lúc tinh thần hoảng loạn, bọn càng cảm thấy đoạn bất như thật sự đang dài như lão .

 

Ý chí cầu sinh của một sinh vật sống huyền diệu. Huống gì là con . Nếu đoạn bấc dài như lời đạo sĩ , thì kết cục của bọn chúng sẽ thê thảm. Bọn cũng chỉ là tạp dịch, vì cầu cái chỗ dựa mới theo lời sắp đặt. Cũng là vì sống dễ hơn một chút mà thôi. 

 

là Phùng quản sự thì ? Nếu sự thật phơi bày, liệu lão trừng phạt, thậm chí lão còn chẳng trực tiếp tham gia , chỉ cho tên đàn em giao tín vật lệnh bài cho đám bọn họ vu khống Tâm Thạch. Tóm , lão sẽ chẳng chịu lấy hậu quả mà là bọn chúng. 

 

Nên phương châm cứ là tự cứu . Không trông chờ khác. Mạng do do trời!

 

Lưu Bi dần lấy bình tĩnh, vì đoạn bấc cũng dần ngấm nước bọt mà bắt đầu mềm . Nhìn hai cái đàn em, chớp chớp mắt xong đầu trở về lão đạo sĩ và Quỳnh Dao để tránh để lộ sơ hở. Miệng của Lưu Bi bắt đầu nhúc nhích, động tác nhỏ, chỉ đủ để hai cái đàn em phát hiện. Hai thấy thế liền như thần giao cách cảm, hiểu ý theo. Động tác của ba khiến hai tên đàn em Lâm Sở Khanh đang tuyệt vọng như phát hiện sinh lộ, chỉ mất một lúc để cả đám ý định tương thông.

 

Vừa len lén thực hiện động tác, năm về Tâm Thạch đề phòng huyền cơ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-37-nay-goi-la-nong-cu-quynh-dao-xu-an-2.html.]

Tâm Thạch lúc vẫn giữ nét lo lắng, hai đầu lông mày như dính chặt với . Trông vẻ như đang chờ đợi kết quả cuối cùng nhưng thực đang suy nghĩ chuyện khác. 

 

Màn xử án quen lắm. Quen đến mức bắt đầu nghi ngờ Quỳnh Dao lão đạo sĩ là xuyên

 

Nhớ đến lúc Quỳnh Dao nhắc bài, lúc nàng hỏi tên của bản vẽ. Tâm Thạch càng cảm thấy thể là nàng. 

 

“Nếu nàng là xuyên ! Vậy nghĩa là gì?

 

cùng thời? Là đồng hương?

 

Là đối thủ? Hay nàng mới là nhân vật chính của thế giới ?”

 

Những ý nghĩ khiến Tâm Thạch cảm thấy lạnh sống lưng. Nếu Quỳnh Dao xuyên thì nàng sẽ gì? 

 

nể tình đồng hương mà hợp tác?

 

Hay xem như đối thủ mà loại bỏ từ sớm?

 

“Cũng may lúc đó chỉ trả lời là nông cụ. Nếu đáp án thật sự, là tình cảnh gì… Ài, cũng thể là suy nghĩ nhiều. 

 

Hoặc thể là trùng hợp . Kể cả xuyên thì từ những gì nàng , giống như cũng chỉ đang nghi ngờ mà thôi.”

 

Bởi lẽ Quỳnh Dao vẫn cho sống, sai Bạch trưởng lão xử lý . Vẫn cho cơ hội tự chứng minh. Nói thế nào thì , Tâm Thạch vẫn quyết định lưu cho Quỳnh Dao cái tâm nhãn. Cũng thể kết luận Quỳnh Dao là xuyên ngay . Bởi xuyên thì c.h.ế.t qua một , nhưng từ tin tức trong thành, bao giờ qua tin thiên kim huyện úy c.h.ế.t thần kỳ tỉnh dậy cả.

 

Sự suy tư của Tâm Thạch khiến mồ hôi lấm tấm trán. Dáng vẻ lo lắng thật sự, khiến đám lén tưởng như Tâm Thạch đang chờ đợi kết cục. Trông thấy cảnh thì trong lòng đám thầm mừng. 

 

Tiếng gõ mõ thứ 97, 98 99 cứ chậm dần dừng hẳn. Lão đạo sĩ sang Quỳnh Dao, thấy thế liền dậy, phất tay cho mấy tên hộ vệ thu thập miếng bấc từ miệng của sáu

 

Không cần so sánh, cầm mấy đoạn bấc là thể nhận ngay. Thậm chí mấy tên hộ vệ còn Tâm Thạch bằng ánh mắt dị dạng. Năm tên tố cáo trông thấy năm đoạn bấc chiều dài gần như tương tự, khác biệt một trời một vực với Tâm Thạch thì trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, về chủ t.ử như đợi tin vui. Như thể bọn thực hiện phi vụ nào đó trót lọt. 

 

Phùng quản sự nheo mắt , thấy mấy đoạn bấc thì trong lòng cũng tán thưởng một cái. Không đợi thu nạp mấy trướng ngay. Thậm chí lão còn mang theo cảm giác hân hoan của kẻ chiến thắng. Ánh mắt về phía Quỳnh Dao còn mang theo một tia khiêu khích. Nhớ đến bản nàng quát tháo như cái hạ nhân hơn kém, lão càng cảm thấy hả hê. Bởi vì quá trớ trêu, chính đạo sĩ nàng mời về vả mặt nàng. 

 

Sau khi thu thập xong, tên hộ vệ đặt sáu đoạn bấc lên lễ đàn cho lão đạo sĩ cùng Quỳnh Dao xác nhận. Hai thấy sáu đoạn bấc, một đoạn như cũ, năm đoạn ngắn thì gì là vẻ bất ngờ, giống như tính từ . Quỳnh Dao lúc sắc mặt âm trầm đến cực điểm, nàng quát:

 

“Bắt năm bọn ! Năm cố tình c.ắ.n đứt dây bấc! Có tật thì giật . Áp giải bọn chúng sang Nha Môn xử lý.”

 

Đám hộ vệ thì giật , nhưng Vương đội trưởng động tác nhanh gọn đ.á.n.h tỉnh. Chỉ thấy lão pháp nhanh nhẹn, một lời tiến đến ấn đầu hai tên đàn em Lâm Sở Khanh xuống đất, dùng gối cố định từ bên hông lôi một đoạn dây thừng bắt đầu trói tay hai .

 

Người ngoài quan sát thì vô cùng khó hiểu. cũng sẽ kẻ linh thông, đám giải thích. 

 

“Bọn tật giật . Đây là sợ đoạn bấc dài mà c.ắ.n cho ngắn . Hay, , diệu kế!” 

 

Nghe lời giải thích, đám tạp dịch ai nấy đều gật đầu tấm tắc, khâm phục trí thông minh của Trác Quỳnh Dao. Năm tên tố cáo lúc kêu la inh ỏi, thanh minh nhưng tiếng bàn tán lấn

 

“Oan ức a! Oan ức quá! Bao vải là của Hạo Nam a!”

 

“Tiểu thư! Bọn vô tội a! Tiểu thư như là đẩy bọn chỗ c.h.ế.t! Oan uổng quá!”

 

Quỳnh Dao vẫn mặt lạnh, nàng buôn thêm mấy lời xem như bản án t.ử cho bọn chúng:

 

“Không cần nữa! Tay các ngươi còn bám đất, là mới đào xong! Này oan ?”

 

Nghe thấy Quỳnh Dao thế, cả bọn kiếp khó thoát, trong lòng căm phẫn đến cực điểm. Sẵn Quỳnh Dao nhắc đến đào bới, cũng là vì sai bảo nên bọn chúng mới . Trương Phì lúc nghiến răng nghiến lợi về A Vũ, chỉ tay về lớn:

 

“Tiểu thư cũng bắt kẻ ! Tín vật lệnh bài là từ đưa cho bọn ! Bọn đào lên bao vải là do bảo bọn thế.”

 

Nghe Trương Phì thế. Đám lúc mới vỡ lẽ. 

 

“A! Hay nha, thì vu oan Hạo Nam !” 

 

“Ta thấy Hạo Nam liền dạng nội gián! Cũng may là Trác tiểu thư giải oan cho a!”

 

A Vũ thần sắc hoảng hốt, vội vàng thanh minh:

 

“Ta bọn . Tiểu thư đừng bọn yêu ngôn hoặc chúng.” 

 

Quỳnh Dao quan tâm A Vũ, nàng đến Phùng quản sự, ánh mắt nàng mang theo một chút nghiền ngẫm. Người lúc còn hiểu là chuyện gì. Có ch.ó má cái gì đạo sĩ, là trò ma quỷ mà thôi. Lão đạo sĩ diễn quá thật, khiến nghĩ đến nhân sĩ giang hồ mấy kỳ kỳ quái quái, ít kẻ kỳ môn ám khí. thì , lão thua. Thua tập trong ngày bành trướng. 

 

Phùng quản sự trong lòng quyết tâm, phủi sạch quen với A Vũ. Không cần A Vũ lòi đuôi chuột. Lão cảm thấy cần cẩn trọng, bỏi con trai lão một danh ngạch võ cử. Lão quá nhiều thứ để mất mà cân nhắc an nguy của một tên tay chân, thể vì chuyện bất cứ hệ lụy .

 

Phùng quản sự lúc vội vàng đá chân A Vũ, tác động bất ngờ thì ngã xuống đất. Không kịp ú ớ cái gì, bỗng tiếng Phùng quản sự sang sảng vang lên.

 

“Bắt nốt kẻ ! Khả năng cao là nội gián từ Hắc Sa Bang!” 

 

A Vũ thế thì hai mắt trừng trừng. Hắn còn hiểu, Phùng quản sự đây là chơi xong kéo quần phủi mông, từ chối nhận . lệnh bài Phùng quản sự đưa cho chỉ , một tên tạp dịch sẽ ai thanh minh? Nhớ đến bộ tiền lương vì cống cho lão mà đến quyển thư tịch võ công cơ bản còn mua . A Vũ điên tiếc lao lên, bộ dạng đồng quy vu tận đến nơi. 

 

động tác chỉ khiến hộ vệ tin lời Phùng quản sự . Lập tức, một kẻ khác nhanh chóng bắt lấy A Vũ. Người túm lấy liền cơ hội báo thù, gào lên:

 

“Con ch.ó mập! C.h.ế.t yên lành!” 

 

P/S: Đây nhé! Thề là kiếm đoạn video gốc khó cực kỳ. Ta gõ xử án Việt Nam án gì . Hỏi thằng bạn thì nó kêu “Xử án tài tình”. Gõ youtube là

 

Yên Tâm là ba Lưu Quan Trương xong vai, đưa đám là để ẩu lên đìa một cái. Ba trong lịch sử Tam Quốc chỉ giày xéo con dân trong mấy trận nội chiến thì tôn là bậc võ thánh, chính nhân quân tử… Một ông thì thua từ trận tới trận khác, đủ tướng giỏi mới phất. Một ông thì ego cao, về già phế, qua ải trảm tướng thì hỏi qua Lý Thái Uý trận Như Nguyệt Giang ông bao nhiêu tuổi? Ông còn thì cơ khỏe não ít, thì ông đa phần ai cũng quý vì thật thà, cũng ghét.   

 

Điểm khác giữa Quỳnh Dao và Tâm Thạch là thế hệ! Hắn nhiều truyện hơn, xuyên nhiều kiểu! Quỳnh Dao chỉ xuyên nên tính cân nhắc mạnh bằng Tâm Thạch. Với cũng giữ hai một cách để phục vụ cốt truyện . Bởi suy nghĩ của nếu khác cũng là xuyên thì diệt khẩu cái . Trừ khi là nhà.

 

Tình hình là thời tiết năm lạ lắm. Anh chị em độc giả giữ sức khỏe nhé!

 

 

Loading...