Chậc, nữa . Nếu thực sự ngoài, miệng nhưng trong lòng chắc chắn sẽ nghĩ ghét bỏ , bên ngoài cũng sẽ nhạo chế giễu thể động phòng.
Ta cảm giác hiện tại chút hiểu , vì tự ti nhạy cảm dẫn đến tâm lý vặn vẹo, miệng cần, nhưng thực khao khát nhận sự công nhận và yêu thích của khác.
Ta nhắm mắt bắt đầu giả vờ ngủ.
"Khương Uyển, ngoài!"
Ta đưa tay bịt tai , trở .
Ta vốn tưởng sẽ khó ngủ vì lạ giường, nhưng do ban ngày quá mệt, nhanh ngủ .
Ngủ đến nửa đêm, nóng mà tỉnh dậy, bên cạnh dường như đặt một cái lò than khổng lồ, tỏa nóng hừng hực về phía .
Ta lầm bầm dậy, cởi hết y phục bên ngoài ném xuống đất, chỉ chừa một chiếc yếm lót nhỏ bó sát, lúc mới thoải mái xuống.
Trong bóng đêm, dường như thấy hít sâu một .
4.
Sáng sớm hôm , Tam hoàng t.ử thấy bóng dáng , xuống , sực tỉnh chợt hiểu chuyện gì, đỏ bừng mặt vội mặc y phục .
Tối qua cứ tưởng đang ở khuê phòng của , hy vọng hiểu lầm a.
Mấy ngày thoáng cái trôi qua, Tam hoàng t.ử tuy cả ngày mặt lạnh với , nhưng thực con . Hắn sẽ bảo nhà bếp món thích ăn, đồ trong kho tùy chọn dùng, mỗi từ bên ngoài trở về còn mang theo bồ câu của Thiên Hương Lâu cho .
Trong phủ cũng trưởng bối quản thúc, tự do tự tại cái gì thì cái đó, sống giàu sang sung sướng, quả là cuộc sống trong mơ. Ta nhanh ch.óng thích ứng với cuộc sống và loại ngày tháng ...
...đợi đến lúc tỷ tỷ đến thăm , thậm chí còn tròn lên một chút.
"Muội , xong , tiêu đời , tối qua thấy Nhị hoàng t.ử mớ."
"Nói cái gì?"
Tỷ tỷ lo lắng căng thẳng đóng c.h.ặ.t cửa sổ, thì thầm bên tai .
"Sở Trạch Tinh, c.h.ế.t !"
Sở Trạch Tinh, là danh huý của Thái t.ử.
Sau khi tỷ tỷ , mặt lập tức xụ xuống, bộ dạng lo lắng trùng trùng. Nhị hoàng t.ử tạo phản, thì cả nhà chúng sắp tiêu tùng .
Lúc ăn cơm, món bồ câu yêu thích nhất bày ngay mặt, mà cũng chẳng còn khẩu vị.
Tam hoàng t.ử nhàn nhạt liếc một cái.
"Hôm nay nàng chuyện gì với tỷ tỷ nàng ?"
"Sở Trạch Tinh..."
theo bản năng buột miệng , đó ngay lập tức lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng. Tiêu , đại sự như , thể .
Sắc mặt Tam hoàng t.ử đổi, ném đũa xuống , đường quai hàm căng c.h.ặ.t.
"Nàng quan tâm đến Thái t.ử?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-kheo/chuong-3.html.]
Ta gật đầu, vội vàng lắc đầu lia lịa.
"Không , dám dám."
Tam hoàng t.ử hừ lạnh một tiếng, rũ mắt xuống thêm gì nữa.
Kể từ ngày đó trở , thái độ của đối với đột ngột lạnh nhạt hẳn, còn cho nhà bếp món ngon cho nữa, gặp thì mặt lạnh tanh, chẳng một lời.
Cả toát hàn khí, giữa ngày hè nóng bức cũng khiến vô cớ sinh vài phần ớn lạnh đến rùng .
Ta thấy bộ dạng mặt trầm xuống đen như mực của , hiểu tại kìm lòng đậu càng xích gần thêm vài phần.
Tam hoàng t.ử nhíu mày.
"Khương Uyển, nàng sán gần thế gì?"
"Trời nóng quá, bên cạnh mát mẻ."
Tam hoàng t.ử: "..."
Mặt càng đen hơn, khí xung quanh toả thêm một luồng hàn ý, quả nhiên càng mát mẻ hơn .
5.
"Phụt~ Tam , vị Vương phi của thật thú vị."
Giọng quen thuộc vang lên, một bóng mặc áo minh hoàng bước tới mắt . Hắn mặc một mãng bào, đầu đội kim quan, dung mạo thanh tú, chỉ là đôi mắt hẹp dài vài phần âm nhu.
Ta run rẩy , sắc mặt trong nháy mắt lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Là Thái t.ử, chính là Thái t.ử!
"Nhìn kỹ , Đệ trông vài phần quen mắt đấy."
Thái t.ử nhướng mày với , khoé môi nhếch lên một nụ tà đầy ý vị, tới mặt , cúi xuống.
"Đặc biệt là đôi mắt , khiến Cô nhớ tới một cố nhân."
Ta lập tức trốn lưng Tam hoàng t.ử, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy y phục của .
"Thái t.ử điện hạ nhận nhầm , thần từng gặp ngài."
Tam hoàng t.ử cũng nhận sự căng thẳng của , nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay chiêu an ủi.
"Hoàng , nàng nhát gan, đừng trêu nàng nữa."
"Khương Uyển, nàng lấy bàn c.ờ b.ạ.ch ngọc trong phòng đây."
Tam hoàng t.ử rõ ràng là cố ý tìm cớ đuổi khéo , thở phào nhẹ nhõm, lập tức xoay ngay, đến chỗ liền bắt đầu chạy một mạch. Đợi đến phòng Tam hoàng t.ử, sai đưa bàn cờ qua chỗ đó, còn thì tự ôm mặt, tìm một góc tường xổm xuống.
Ta từng nghĩ tới, đời kiếp còn thể gặp . Cũng từng nghĩ tới, phận của là Thái t.ử Đương triều.
Nếu là Thái t.ử, Nhị hoàng t.ử dù thế nào cũng thể thua .