Gả cho một con ma, sau này tính sao? - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-17 02:18:48
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gắn bó với hơn ba năm, Lương Thiệu Văn trao cho khác ngay đêm tân hôn!

Lòng dâng tràn đắng cay, gật đầu với : "Trả thôi."

"Ừ." Mẹ xoa đầu , liếc chiếc vòng tay cổ tay , về phòng . Biết buồn, : "Con qua phòng ngủ một lát, sẽ gọi cô về trông con, chuyện còn để lớn lo. Con đừng mặt nữa!"

Nói vòng tay : "Cái , nếu tháo thì tháo, thì tìm cắt bỏ, bắt nhà họ Lương định giá, chúng đền."

Rồi dắt phòng , bảo ngủ, đóng cửa lập tức gọi điện.

giường, giọng dù cố hạ thấp vẫn lộ rõ sự phẫn nộ, lòng cũng se thắt.

Hôm qua lúc xuất giá, vui thế nào thì hôm nay giận dữ bấy nhiêu.

Lấy điện thoại từ túi, vì luôn để im lặng nên giờ mới thấy cuộc gọi nhỡ, của Lương Thiệu Văn thì của chồng, hoặc chú của Lương Thiệu Văn.

phớt lờ luôn, Lương Thiệu Văn còn nhắn tin: "Dư Tâm , chuyện đêm qua nhà cũng bất đắc dĩ. Hắn , chọn em nên nhà dám trái ý. Anh đang đường, sẽ tự giải thích với em."

Không ?

lời giải thích mập mờ của Lương Thiệu Văn, , lẽ nào là ma nên họ bày linh đường bảo bố giả c.h.ế.t?

Lũ giỏi bày trò!

Quẳng điện thoại , nhắm mắt, tiếng ngoài xé tan những đồ trang trí tân hôn, bảo bố kiểm kê sính lễ cùng tiền mừng để trả hết cho nhà họ Lương.

Tiếng động từ xa vọng , như chẳng liên quan gì đến .

Đêm qua quỳ đến nửa đêm, điên cuồng nửa đêm, xe mấy tiếng đồng hồ, vai và chân đều ê ẩm, nhắm mắt trong chăn tự xoa bóp, cố gắng chìm giấc ngủ, đừng nghĩ đến chuyện nữa.

Đang lơ mơ, bỗng cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng xoa lên eo, từng động tác ấn day thật đều, lực , chỉ lòng bàn tay lạnh.

Bàn tay đó...

là bàn tay đêm qua ở linh đường xoa bóp chân eo cho .

Trên giường đột nhiên thêm một , cũng ngay lập tức tỉnh táo .

cũng dám mở mắt, chỉ nhắm mắt lắng bên ngoài phòng. Mẹ xé những thứ dán gọi điện, bảo cô nhanh ch.óng về, bảo và mấy khác, gọi đến đến lấy của hồi môn của về.

Nói cách khác, luôn ở ngoài phòng, ai cả.

Vậy thì trong chăn , đôi bàn tay lạnh, đang nhẹ nhàng xoa bóp lưng chân, vai cổ cho , bằng cách nào?

Trước mắt đột nhiên lóe lên những chuyện kỳ quái đêm qua, cùng với tin nhắn Lương Thiệu Văn gửi, rằng ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-cho-mot-con-ma-sau-nay-tinh-sao/chuong-7.html.]

Lại liên tưởng đến sự kỳ lạ của chiếc vòng tay tay, chuyện lạ ở linh đường, và những con gà...

chỉ cảm thấy lưng lạnh từng cơn, cả cứng đờ.

Rồi bàn tay đang xoa bóp lưng , dần dần ôm lấy eo , thể cũng từ từ áp sát .

Tay vuốt theo cánh tay đang nghiêng, dần dần sờ đến chiếc vòng ngọc cổ tay , nhẹ nhàng đặt lên tay , thì thầm bên tai : "Em sợ ?"

Cảm nhận bàn tay lạnh của y đặt mu bàn tay , chỉ cảm thấy run rẩy, cố gắng tự nhủ với bản rằng đời ma quỷ.

hiểu , khi bàn tay đó xoa bóp quanh eo và chân, lưng bắt đầu nóng ran từng cơn, lan dần , tiếp theo bắt đầu đổ mồ hôi.

trùm trong chăn, dường như nóng bừng bừng, đầu óc cũng bắt đầu mơ màng, thở gấp gáp, chỉ vén chăn , thoải mái hóng gió. Cảm giác , dường như về linh đường đêm qua.

mơ hồ rằng lẽ đêm qua của Lương Thiệu Văn vẽ gì đó lưng , và đôi tay đang ôm ấp từ phía , vuốt ve dọc theo eo lên lưng , : "Họ trả em cho ."

Trả là gì? một món đồ, gọi là trả?

Nghe thấy vẫn đang gọi điện bên ngoài, lấy hết can đảm, đầu thật nhanh, định là ai.

Xanh Xao

thấy là một khuôn mặt tuấn tú khôi ngô, ngũ quan như vẽ , dù đang , vẫn toát lên khí chất cổ kính trang nhã. Có chút... giống bức tranh treo ở linh đường!

Dường như y che giấu sự tồn tại của , chỉ đưa tay vuốt ve mặt , nhẹ nhàng : "Ta đợi em lâu ."

"Anh là ai?" chỉ cảm thấy cả run rẩy, trong lòng sợ hãi, ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng chiếc vòng tay tỏa lạnh nhẹ nhàng.

Người đó định mở miệng, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ, ở ngoài : "Dư Tâm , đây."

Rồi đó nghiêng về phía , đặt một nụ hôn lên môi : "Về nhà họ Lương ."

“Về nhà họ Lương , bảo họ trả bức hoạ cho em

chỉ cảm thấy môi một cái lạnh buốt, đó mắt như làn khói mờ ảo trong linh đường, kìm mà chớp mắt, biến mất.

Ngay đó, trực tiếp đẩy cửa bước .

"Bố con và đến khách sạn " Mẹ .

"Sao thế? Mồ hôi túa đầy đầu thế nào!" Mẹ trực tiếp giật khăn giấy lau mồ hôi cho .

Có lẽ cảm nhận đó là mồ hôi lạnh, lau xong đầy vẻ xót xa, kéo chăn , thấy ướt đẫm mồ hôi, vội bảo: "Con tắm rửa, đồ ngủ, nghỉ ngơi cho , chuyện để lớn giải quyết."

Lúc vẫn thoát khỏi trạng thái... gặp ma, chỉ thấy mơ màng.

Thấy sắp , mới kịp phản ứng, nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Y tìm đến ."

"Con cứ nghỉ ngơi ." Mẹ thấy thẫn thờ, vỗ vỗ tay : "Dù Lương Thiệu Văn tìm đến, nhà gả nữa, nó cũng đành chịu thôi!"

Loading...