Chống chọi cả đêm, uống cốc sữa nóng cuộn tròn sofa, em còn kháy, bảo dương khí nó nặng, võ lực cao, giúp trấn áp.
Có lẽ vì ngoài trời nắng dần lên, cũng đỡ sợ hơn, nghĩ đêm qua lẽ chỉ do nghĩ nhiều quá, liền ngủ sofa.
Mơ màng tiếng ai đó gõ cửa cốc cốc, gọi rõ tiếng: "Dư Tâm... Dư Tâm..."
Em đang chơi game, chơi gào ngoài: "Ai đấy?"
Rồi lê dép, bước về phía cửa.
tiếng gọi , đang mơ màng, bỗng thấy tiếng Mạc Thiệu Văn bên tai: "Đừng để em trai mở cửa!"
giật hoảng hốt tỉnh dậy, vội bật dậy: "Đừng mở cửa!"
Em cầm điện thoại, giật vì .
tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, từng tiếng một, nhanh chậm, cứ như... gõ mõ.
Mỗi gõ, giọng rõ ràng, trầm thấp gọi: "Dư Tâm... Dư Tâm..."
Em vốn tính nóng, nắm c.h.ặ.t điện thoại: "Lại Lương Thiệu Văn giở trò gì chứ!"
giọng vọng qua cửa, yếu ớt như sợi tơ, như ngậm cái gì đó trong miệng nên rõ.
liếc ban công, nắng .
Lúc đó cũng để ý, nghĩ ban ngày ban mặt, thể ma .
Nếu là Lương Thiệu Văn, thật sự chuyện rõ ràng với , cứ bám theo thế ý nghĩa gì chứ!
theo em trai về phía cửa, nhưng tiếng gõ cửa "cộc cộc" thật sự kỳ lạ.
Như ma ám, mở cái lỗ nhòm cửa hầu như dùng bao giờ, liếc ngoài.
Chỉ thấy ngoài cửa, ở lối thang máy, một chiếc ô đen khổng lồ che khuất, thấy .
Dường như cảm nhận đang qua lỗ nhòm, cầm ô từ từ nâng chiếc ô lên.
Xanh Xao
Chỉ thấy chiếc ô, một khuôn mặt xám xịt như c.h.ế.t, đôi mắt đục ngầu trắng dã, chằm chằm lỗ nhòm.
Vẫy cánh tay cứng đờ, ngừng đập cửa, miệng như nhét thứ gì đó, la hét rõ lời.
Rõ ràng chính là bố của Lương Thiệu Văn!
hoảng hốt hét lên, vội lùi .
Em trai cũng giật : "Sao thế?"
chỉ tay về phía cửa, thở gấp với em trai: "Bố của Lương Thiệu Văn đến tìm chị !"
"Cái gì?" Em trai nhất thời ngơ ngác, cúi xuống qua lỗ nhòm, cũng sợ đến mặt mày tái mét.
Thở hổn hển ngừng, với : "Cái ......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-cho-mot-con-ma-sau-nay-tinh-sao/chuong-13.html.]
"Gọi điện, gọi bảo vệ!" sợ đến nỗi cả như lơ lửng.
Em trai cũng hoảng sợ lắm, gọi điện cẩn thận liếc lỗ nhòm, xác nhận vẫn còn đó.
Khi điện thoại kết nối, em trai vốn dũng cảm thế mà cũng run lẩy bẩy.
Tiếng gõ cửa "cộc cộc" ngoài cửa vẫn ngừng.
Bảo vệ c.h.ế.t cửa nhà , tiếng gõ cửa, còn tưởng em trai lừa , mãi đến khi em quát lên, mới sẽ cử hai đến xem.
sợ hãi co rúm trong góc, .
Em trai run rẩy với : "Đừng sợ, lẽ nhà họ Lương dùng trò giả c.h.ế.t để dọa chị. Bảo vệ đến sẽ thôi!"
Rồi sang gọi điện: "Để em hỏi thằng bạn em!"
tay em vẫn run lẩy bẩy, bạn bè khắp nơi, tìm mãi mà hình như tìm thấy điện thoại của bạn đó.
thấy tiếng thang máy ngoài cửa kêu, tiếp theo là tiếng bảo vệ hét lên, và tiếng "bịch" như ai ngã xuống.
Sau đó, bảo vệ ngừng gõ cửa, hét lớn: "Chủ nhà ở nhà ? Chủ nhà ở nhà ?"
Nghe giọng như sắp !
Em trai liếc qua lỗ nhòm, với : "Là bảo vệ, và ô đều đất . Chị ở trong nhà, đừng ngoài, để em mở cửa xử lý , chị gọi cho bố ."
vội kéo em , áp mắt lỗ nhòm , thấy hai bảo vệ cầm dùi cui đập cửa. Thi thể bố của Lương Thiệu Văn đất, chiếc ô đen cũng chắn ngang cửa.
Bảo vệ sợ đến mặt mày tái nhợt, chỉ phá cửa xông .
vốn nghĩ chuyện ma quái , đợi bảo vệ đến thì bố của Lương Thiệu Văn sẽ biến mất, nào ngờ t.h.i t.h.ể ông ngay cửa nhà .
Em trai mở cửa, bảo bảo vệ nhanh ch.óng kéo xác , nhưng bảo vệ dám, vội báo cảnh sát ngay.
Khi bố về, họ gọi điện thẳng cho Lương Thiệu Văn, bảo nhanh ch.óng đưa xác .
Trong nhà lập tức hỗn loạn, ôm c.h.ặ.t lấy , cho ngoài.
Cảnh sát đến, biên bản, điều tra camera, cuối cùng cũng đưa kết luận.
Lương Thiệu Văn và chú cùng đến, cùng vài họ hàng, rằng họ cũng chuyện gì xảy .
Sáng nay, vẫn là bố liên hệ xe nhà tang lễ đưa , rõ ràng kéo lên xe , nhưng khi đến lúc xuống xe thì biến mất, tài xế nhà tang lễ suýt c.h.ế.t khiếp.
Nhà họ Lương đang tìm kiếm, thì nhận điện thoại báo t.h.i t.h.ể đến đây.
Cảnh sát lấy lời khai từ họ, trong lúc đó tức giận chịu nổi, kể chuyện chúng hủy hôn với nhà họ Lương, nhưng loại mâu thuẫn gia đình cũng phân xử rõ, hơn nữa cũng chứng cứ chứng minh chính nhà họ Lương khiêng t.h.i t.h.ể đến cửa nhà , đó bảo nhà tang lễ đưa t.h.i t.h.ể .
Bố yên tâm, quyết định lái xe theo nhà họ Lương đưa t.h.i t.h.ể về, nhân tiện đến nhà họ Lương lấy đồ đạc của về.
Ngay lúc chúng tiễn cảnh sát cửa, Lương Thiệu Văn đột nhiên với : "Em nhất định về, nếu bố sẽ tìm em mãi."
Vừa đau khổ hướng về : "Dư Tâm, thật sự đêm đó linh đường xảy chuyện như . Anh tưởng cứ như khi, thủ linh một đêm là xong. Anh sự việc như ......"