[Full] - Bạch Khanh Thanh - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-08-28 12:55:35
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Steve và bà khó bảo của đặt vé máy bay về nước ba ngày nữa.
Nghĩa là hai đó sẽ ở nhà họ Thẩm thêm 3 ngày nữa.
Thế mà chứ?!
vỗ bàn bật dậy.
Có hai đó ở nhà thì học bài chứ?
Dù cho đóng chặt cửa phòng đến mức nào, cũng vẫn rõ tiếng cãi vã khó chịu của hai con họ vọng .
Thỉnh thoảng bước ngoài, thấy cô củaThẩm Quan Ngôn mang dép lê trong nhà với vẻ khí thế hùng hồn, thỉnh thoảng còn chỉ chỉ trỏ trỏ đồ đạc trong nhà mà phán xét.
“Năm ngoái bảo lấy bức tranh , treo ở đây chướng mắt.”
“Cái bình hoa mới mua năm nay đúng ? Sao năm ngoái thấy? dịp bố của Steve thích sưu tầm mấy món , nếu chị phiền thì vài ngày nữa em mang về nhé.”
……
vội vã chạy về phòng đóng sầm cửa , nhăn mày đến mức như thể thể kẹp c.h.ế.t con ruồi.
Thẩm Quan Ngôn liếc một cái, thong thả lật mặt đề kiểm tra.
“Thoả mãn ? Hè năm ngoái họ ở đây gần nửa tháng đấy.”
Có lẽ Steve và Thẩm Quan Ngôn cho tức c.h.ế.t nên mới vặn vẹo , nằng nặc đòi về.
dù , ba ngày với cũng vẫn là quá dài.
Hai đó ở đây ngay cả khí cũng trở nên hôi hám, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ dạy học của .
nheo mắt , trong lòng kế hoạch đối phó.
Nếu bọn họ chịu thì chúng sẽ .
10.
đưa Thẩm Quan Ngôn về nhà .
Theo lý mà , lúc bà Kiều chắc đánh mạt chược , thuận tiện để và Thẩm Quan Ngôn tập trung học tập.
lấy chìa khóa mở cửa, còn bước thì thấy giọng to sảng khoái của bà Kiều từ khe cửa vang :
“Ai đó?”
chuẩn , giật một cái.
Quay Thẩm Quan Ngôn đang phía , thấy nhướng mày khẽ :
“Hai trông giống thật.”
“…”
Giống cái gì mà giống, còn thấy mà .
Thấy ai trả lời, bà Kiều hét to:
“Ai hả?”
vội vàng đáp :
“Mẹ ơi, là con đây.”
kéo Thẩm Quan Ngôn bước nhà, còn đến chỗ thì bà Kiều một cách thương tiếc:
“Chưa đến giờ mà về .”
“Mẹ , con gia sư cho gì, đuổi đúng , ha ha.”
“…”
He.
chút biểu cảm đầu, đối mặt với ánh mắt mang nụ của Thẩm Quan Ngôn.
“Đi thôi, bà nhiều quá, ở đây tiện cho chúng .”
Tuy nhiên bà Kiều ôm theo Lạc Lạc bước ngoài.
“Con đang chuyện với ai đấy?”
“Ồ? Đây là ai đây?”
trả lời ngắn gọn:
“Nhà dạo chút bất tiện, con đưa về nhà để dạy kèm.”
Thẩm Quan Ngôn gật đầu mỉm :
“Cháu chào dì, những ngày thể phiền dì một chút .”
Bà Kiều che miệng khúc khích:
“Phiền cái gì, đứa trẻ ngoan, nhà !”
Mười phút .
thấy bà Kều liên tục phòng , lúc thì mang , lúc mang hoa quả và đồ ăn vặt tới.
Ngay cả con ch.ó vốn thường khinh cũng thỉnh thoảng chạy , quấn quýt lấy ống quần của Thẩm Quan Ngôn.
: ?
11.
Ngày thứ hai Thẩm Quan Ngôn đến nhà học, mở cửa phòng thì chạm ngay một khuôn mặt khiến khó chịu.
Thật trùng hợp, Thẩm Quan Ngôn một họ đáng ghét, còn cũng một cô em họ vô cùng phiền phức.
Dù thì những trẻ tuổi hiểu chuyện mà tùy tiện đổi nguyện vọng thi đại học của chị họ thì vẫn là hiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/full-bach-khanh-thanh/chuong-4.html.]
chắn ở cửa, chằm chằm Triệu Thiên Thiên bằng ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt mấy dễ chịu.
Đáng tiếc là dì nhỏ của cũng mặt ở đó, dì vốn thiết với , và cũng đối xử với .
liếc vẻ ngoài giả bộ ngoan ngoãn của Triệu Thiên Thiên mở cửa cho hai .
Mẹ vốn đang ở trong bếp, cắt hoa quả cho và Thẩm Quan Ngôn, tiếng động liền vội ngoài.
“Ồ, em gái đến , mau mau .”
Nhân lúc và hai lịch sự xã giao, chạy bếp nhanh chóng thu dọn hoa quả đem lên phòng.
Không thể để cô lợi dễ dàng như .
Thẩm Quan Ngôn cúi đầu chăm chú bài tập, trông chăm chỉ.
Thấy trở , ngẩng đầu lên , hàng mi dài rung nhẹ.
“Có khách đến ?”
nhắc đến Triệu Thiên Thiên với , liền lấy một miếng hoa quả nhét miệng ,
“Đừng quan tâm, bài .”
vô tình liếc sang, bất ngờ thấy chăn giường nhăn nhúm, như qua.
Chưa kịp suy nghĩ thêm thì Triệu Thiên Thiên đẩy cửa bước .
“Chị họ, dì bảo em đến tìm chị chơi…”
“Thẩm Quan Ngôn?!!”
Thẩm Quan Ngôn và Triệu Thiên Thiên quen ?
liếc sắc mặt háo hức của Triệu Thiên Thiên, mặt vẫn lạnh tanh về phía Thẩm Quan Ngôn.
nhướng mày, khuôn mặt vẫn mang nét thản nhiên thường ngày.
“Cho hỏi bạn là ai?”
Triệu Thiên Thiên thoáng tái mặt, nhanh chóng tiến lên với vẻ ngoan ngoãn.
“Tớ tên là Triệu Thiên Thiên, học lớp bên cạnh . Cậu giỏi các môn tự nhiên, tớ thầy cô nhắc đến …”
Nếu là khác những lời , chắc chắn sẽ vui mừng, dù học trò khen thì cũng vui theo. những lời đó từ miệng Triệu Thiên Thiên thì chỉ thấy khó chịu.
“Nói xong ?”
lạnh lùng đẩy cô cửa.
“Chúng sắp bắt đầu học , em chơi .”
Nghe tiếng Triệu Thiên Thiên ngoài cửa cứ lèm bèm ngừng, lòng càng thêm bực bội.
Đương nhiên, Thẩm Quan Ngôn vẻ mặt vui của , khuôn mặt điển trai hiện lên nét bất lực.
"Đừng giận nữa, em thật sự quen cô ."
Tâm trạng đang tệ, lúc đến cả cũng ghét bỏ.
"Im , xong hai bộ đề thì chuyện."
Thẩm Quan Ngôn: "……"
12.
Ngày hôm , Triệu Thiên Thiên như thường lệ gõ cửa phòng .
“Chị họ, dì cho phép em bên cạnh cùng.”
Nghe tiếng gõ cửa của cô , chỉ thấy khó chịu trong lòng.
“Việc bà Kiều Doanh Oánh đồng ý với em thì liên quan gì đến chị?”
và Triệu Thiên Thiên vốn ưa , cô cũng đời nào tự đến đây chuốc lấy phiền phức.
Giờ cô vẫn buông tha, đương nhiên rõ chuyện gì .
Tâm tư của cô hiện rõ lên khuôn mặt.
đang bực bội liền bước tới đá một cái ghế của Thẩm Quan Ngôn.
Cậu ngẩng đầu lên , khuôn mặt trai đầy vẻ bất lực.
“Chân đau ?”
Đương nhiên là đau .
vẫn thấy , liền đưa tay véo mạnh má .
Cậu nhăn mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
mới nhớ tính khí của thiếu gia vốn lắm, chỉ là dạo gần đây chiều một chút mà thôi.
Quả nhiên.
“Bạch Khanh Thanh, chị bệnh ?”
tưởng thiếu gia Thẩm sẽ nổi giận, ai ngờ bỗng phắt dậy.
Một tay véo lấy chiếc má mềm mại của .
: Ay?
Thẩm Quan Ngôn cúi mắt , giọng mang theo ý : “Ăn miếng trả miếng.”
Bầu khí bắt đầu chút .
Thằng nhóc hư, còn dám thả thính cô giáo.
vội vã vỗ tay đẩy tay .
Ánh sáng thuần khiết từ phía bừng lên.
“Quan Ngôn , chúng học thật , tương lai báo đáp tổ quốc, nhớ đừng yêu sớm nhé?”
thấy ánh mắt sâu thẩm của Thẩm Quan Ngôn dán chặt , một lúc lâu mới nhẹ nhàng đáp một tiếng “Ừ”.
Lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm.