EM TỚI ĐƯA ANH VỀ NHÀ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:50:50
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Hôm đó, mộ , đến thể thở .

ngờ xuất hiện bên cạnh theo cách như .

Càng ngờ đến tận bây giờ, vẫn nhờ để an ủi.

 

Rốt cuộc chuẩn tâm lý như thế nào… mới để cho chủ tiệm hoa câu ?

 

Chỉ hiểu, “nếu cô đến một nghĩa là gì.

 

Điều đó nghĩa là… còn ở bên nữa.

 

Chiều tối, đồng nghiệp gọi điện cho .

 

“Tiểu Nhiếp, vé máy bay đặt tuần .”

“Lần , thụ hưởng bảo hiểm nhân cô định ghi ai? Chồng cô ?”

 

lắc đầu.

“Phiền giúp ghi Tổ chức Bác sĩ Không Biên Giới.”

 

“Bác sĩ Không Biên Giới?”

“Ừm.”

“Sao nghĩ đến việc ghi tổ chức đó?”

 

khịt mũi.

 

Bởi vì… là một bác sĩ biên giới mà.

 

lảo đảo bước khỏi cổng nghĩa trang.

 

thấy một bóng ngoài dự liệu.

 

Là Kỷ Thanh.

 

Anh râu ria lởm chởm, trông tiều tụy hơn nhiều.

Thấy , gì, chỉ đưa qua một chiếc hộp.

 

Bên trong là một chiếc máy ảnh… cùng mẫu với chiếc của .

 

“Chiếc cũ… thật sự sửa nữa.”

 

Chúng lặng lẽ .

 

tìm bằng cách nào.

Cũng kiếm một chiếc máy ảnh phát hành từ năm 1994 như thế.

 

thứ trân quý… vỡ .

tìm một chiếc giống hệt đến , thì cũng còn ý nghĩa gì nữa?

 

Thấy nhận, mệt mỏi xoa trán.

 

“Về với .”

“Tuần là đám cưới , thiệp cũng phát xong.”

“Cứ loạn thế thu xếp nổi .”

 

16

thấy thật châm biếm.

 

“Trong mắt , là đang loạn ?”

 

Anh thở dài, nắm lấy tay .

 

“Nhiếp Lan, em như là vì yêu .”

“Em thấy thiên vị cô , đem đồ của em cho cô .”

 

là vì cô nhất quyết đòi em xin .”

“Anh thấy chiếc máy ảnh đó quá cũ, nên mới đưa cho cô , để cô đừng tiếp tục gây chuyện với em.”

 

“Em mất mặt bao nhiêu như , thể quản .”

 

đột nhiên cảm thấy… chút thương hại đàn ông mắt .

 

“Kỷ Thanh, yêu mà…”

 

Anh sững , lạnh mặt.

 

“Đừng mạnh miệng nữa.”

“Nếu em yêu , lúc nào cũng bằng ánh mắt như ?”

 

khẽ , rút tay về, lưu luyến chạm lên gương mặt .

 

“Thật đáng tiếc…”

“Sau sẽ còn thấy gương mặt nữa…”

 

Dường như chợt ý thức điều gì đó.

Sắc mặt đột ngột đổi.

 

“Em…”

 

đúng lúc , điện thoại đổ chuông.

 

Là Kiều Ninh gọi đến.

 

Anh do dự vài giây, vẫn máy.

 

Giọng cô bên đầu dây rã rời:

 

“A Thanh, em …”

“Lần gây phiền phức cho , xin .”

 

“Em chỉ là…”

“Thật sự thể ghen tị với cô .”

 

“Kiều Kiều, em đang ở ?!”

 

“Anh đừng đến nữa.”

“Anh tìm cô .”

“Cô mới là sẽ cùng hết quãng đời còn .”

 

Giọng Kỷ Thanh gấp đến biến dạng:

 

“Kiều Ninh!!”

 

Cuộc gọi cúp.

 

Anh nhét chiếc hộp tay , đầu chạy như điên.

 

theo bóng lưng biến mất ở cuối con phố.

Cười lạnh.

 

Rồi giơ tay… ném thẳng chiếc máy ảnh thùng rác.

 

cũng sắp .

Những thứ vô dụng… cần mang theo nữa, đúng ?

 

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/em-toi-dua-anh-ve-nha/chuong-4.html.]

Tuần tiếp theo, bận đến mức ngẩng đầu lên .

Tập luyện thể lực, quen ngôn ngữ, xác định đề tài, liên hệ hướng dẫn viên địa phương…

 

Trong thời gian đó, Kỷ Thanh liên tục đổi gửi tin nhắn cho :

 

[Nhiếp Lan, hôm đó em ý gì?]

[Chúng chẳng lẽ còn gì để ?]

[Chuyện hôm đó, Kiều Ninh xin em.]

[Em đang ở ?]

 

trả lời lấy một tin nào.

 

Ngày khi rời , hỏi:

 

“Ngày mai là hôn lễ , em sẽ đến chứ?”

 

bẻ gãy sim điện thoại.

Kéo vali, đầu , thẳng tiến sân bay.

 

Khi ánh bình minh chiếu cửa sổ máy bay, phi cơ cất cánh.

 

Từ Bắc Kinh đến thủ đô Kinshasa của Congo (DRC), chuyến bay thẳng.

Phải quá cảnh ở Cairo.

 

Tổng hành trình gần hai mươi tiếng.

Đủ để sống những giấc mơ cũ.

 

đeo miếng che mắt mà tiếp viên phát, khẽ thì thầm:

 

“Kỷ Trừng, em trở .”

“Em thật sự… nhớ .”

 

18

Lần đầu tiên gặp Kỷ Trừng, là ở trại tị nạn Goma.

 

Khi đó, tình hình miền đông Congo (DRC) vô cùng hỗn loạn.

Các nhóm vũ trang vì tranh giành tài nguyên khoáng sản, mâu thuẫn sắc tộc… liên tục tấn công các ngôi làng.

 

Hàng trăm nghìn buộc rời bỏ nhà cửa, đổ về các thành phố lớn lánh nạn.

 

Khi đến trại tị nạn, vài bác sĩ đang khám cho một bé gái.

Do vụ nổ, trong tai cô bé mắc một viên sỏi nhỏ.

 

Cô bé giãy giụa ngừng, khiến các bác sĩ cũng dám tùy tiện lấy .

 

Lúc đó, hô lớn một tiếng:

“Kỷ!”

 

Một đàn ông châu Á bước tới.

 

Sau khi kiểm tra xong, bất ngờ rút từ trong áo blouse trắng mấy lá bài, bắt đầu biểu diễn ảo thuật ngay tại chỗ.

 

Cô bé thu hút.

Bác sĩ bên cạnh lập tức tay.

 

Khi viên sỏi leng keng rơi khay sắt, những lá bài trong tay đàn ông cũng biến mất.

 

Thay đó… là một chậu hoa violet châu Phi.

 

Mắt cô bé tròn xoe.

Bắt đầu kéo tay áo , nhưng cuối cùng chẳng tìm gì.

 

Thế là cô bé vui vẻ vỗ tay, kéo áo bố hét lên.

 

Người đàn ông đưa hoa cho cô bé, tiễn những lớn đang ngừng cảm ơn khỏi lều y tế.

 

giơ máy ảnh lên, chụp khoảnh khắc kỳ lạ .

 

Tiếng màn trập khiến đầu .

Nhìn thấy , chút ngạc nhiên, hỏi bằng tiếng Pháp:

 

“Gương mặt châu Á ở đây nhiều, cô đến từ ?”

 

đáp:

“Trung Quốc.”

 

Anh lập tức mừng rỡ, chuyển sang tiếng Trung.

 

Anh với , tên là Kỷ Trừng, là bác sĩ của tổ chức Bác sĩ Không Biên Giới, hiện đang công tác tại Goma.

 

Nghĩ đến cảnh ban nãy, hỏi:

 

“Anh tìm hoa ?”

, hoa ở trại tị nạn… thứ thường thấy.

 

Anh chút đắc ý.

trồng nhiều lắm, cô xem ?”

 

theo về khu ở.

 

Phát hiện dùng thùng xốp nhặt , chai nhựa, mảnh ngói vỡ… tạo thành một khu vườn nhỏ.

 

Có violet châu Phi thấy, bách t.ử liên, lan nhiệt đới, đỗ quyên Congo…

 

khó hiểu.

 

“Sao trồng những thứ ?”

 

Anh gác chân lên bàn, giọng đương nhiên:

 

“Vì hoa thể khiến vui mà!”

 

vẫn thấy thông.

 

Anh .

cô đang nghĩ gì.”

“Cô cho rằng thức ăn, nước uống, t.h.u.ố.c men với họ cấp bách hơn, còn hoa thì hào nhoáng, thực tế, đúng ?”

 

gật đầu.

 

Anh :

 

“Ở đây, thứ đều ép con quên cái .”

niềm vui khiến nhớ rằng vẫn đang sống, và vẫn còn đáng để mong chờ điều gì đó.”

 

“Có mong chờ, thì sẽ hy vọng.”

 

Khóe môi cong lên, chớp mắt với .

 

“Cho nên… hoa cũng quan trọng.”

 

Một sợi dây trong tim , khẽ khàng rung động.

 

đàn ông quá mức lạc quan, nhiệt tình, phóng khoáng bất kham .

 

Trong khoảnh khắc… thậm chí thể rời mắt.

Loading...