Anh trai đang định mở miệng an ủi thì cửa phòng bật mở.
"Đàm Ngôn."
Quý Tiêu đẩy cửa bước . Thấy mặt mày lem nhem nước mắt, sững . Trong phút chốc, tiến cũng xong mà lùi cũng . cũng ngẩn , đột nhiên nấc lên một cái rõ to.
: "..."
Quý Tiêu: "..."
Không khí bỗng chốc im phăng phắc. Sau đó Quý Tiêu lặng lẽ đóng cửa, lùi ngoài.
thấy nhục để cho hết, nỗi bi thương lúc nãy cũng bay sạch. Đầu dây bên , bố và trai vẫn đang chờ trả lời.
"Lát nữa con gọi nhé."
cúp máy. Nhìn qua tấm kính cửa, thấy Quý Tiêu vẫn còn đó.
Vừa vặn cũng đang ngó trong. Thấy chuyện điện thoại xong, mới bước nữa.
"Nghe huấn luyện viên của các em em ngất khi tập quân sự."
cúi đầu, lí nhí đáp: "Vâng."
Thật mất mặt quá, đến cả Quý Tiêu cũng .
"Còn cố ?"
"Dạ..."
"Nếu cố thì để xin nghỉ cho, mấy ngày huấn luyện em khỏi tham gia."
Nghe cũng xuôi tai đấy, nhưng hạng yếu đuối như , với tự dưng đặc biệt cũng ho gì.
"Dạ thôi, em mà."
"Vậy ."
Ngày hôm trở đơn vị. Không vì vụ ngất hôm qua mà huấn luyện viên nới lỏng tay hơn hẳn. Thầy còn thường xuyên cho chúng chỗ râm mát để nghỉ.
Cứ thế cho đến ngày quân huấn cuối cùng. Sau khi kết thúc, mấy đứa bạn cùng phòng rủ ăn liên hoan ở phố trường để ăn mừng.
Trong lúc chờ đồ ăn, quán bắt đầu đông dần.
"Ơ, chẳng là thầy huấn luyện của ?"
Đứa bạn đối diện chợt thốt lên kinh ngạc. Cả lũ đồng loạt đầu . Ở bàn tròn lớn chéo phía đối diện là một nhóm đang . Ngoài thầy huấn luyện viên, còn thấy một gương mặt quen thuộc: Quý Tiêu.
Sao chơi với huấn luyện viên của chúng nhỉ?
Quý Tiêu cũng thấy . Anh ngạc nhiên khẽ gật đầu chào.
Những xung quanh thấy hành động của cũng tò mò sang phía , trong đó cả huấn luyện viên.
Nhìn chúng xong, thầy sang gì đó với Quý Tiêu, liền đ.ấ.m vai thầy một cái. linh cảm là họ đang về .
Tối hôm đó về, nhắn tin cho Quý Tiêu: "Anh quen huấn luyện viên của bọn em ạ?"
"Ừ, cùng ký túc xá mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/em-gai-toi-lai-di-cua-chinh-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi/chuong-3.html.]
Hèn chi! Việc đội tập luyện nhẹ nhàng hơn, liệu liên quan đến Quý Tiêu nhỉ? nghi lắm, nhưng bằng chứng nên cũng chẳng tiện hỏi nhiều.
Sau đợt huấn luyện quân sự, việc học chính thức bắt đầu. dần quen với cuộc sống mới.
Quản lý ký túc xá mỗi ngày nhắn tin ba nhóm, nhắc nhở tân sinh viên nâng cao cảnh giác, đề phòng lạ gõ cửa và bảo quản tài sản cá nhân.
Thế mà chẳng ngờ, chỉ vài ngày , cả tòa ký túc xá mất trộm tập thể. Phòng cũng trong đó. mất một chiếc máy tính, còn các bạn cùng phòng cũng mất ít nhiều đồ đạc.
Tan học xong, chúng theo quản lý ký túc xá đến phòng bảo vệ. Tâm trạng ai nấy đều suy sụp, đặc biệt là . Chiếc máy tính đó là quà trai tặng lúc đại học, còn dùng mấy ngày trộm mất.
chẳng dám gọi điện kể với trai, chỉ ở sân vận động mà sụt sịt .
"Đàm Ngôn?"
ngẩng đầu lên thì thấy Quý Tiêu. Chắc là đang chạy bộ đêm.
Thấy phản ứng, tiến gần. Dưới ánh đèn lờ mờ của sân vận động, thấy mắt đỏ hoe.
"Em thế ?"
Anh ngẩn , hỏi: "Có chuyện gì xảy ?"
"Máy tính của em... trộm mất ."
Quý Tiêu hỏi chuyện xảy khi nào.
"Mới hôm nay thôi ạ. Bọn em báo công an nhưng tìm . Máy tính đó trai tặng em, em còn dùng bao lâu..." Càng càng thấy tủi , nước mắt bắt đầu rơi.
Quý Tiêu nhíu mày, vẻ lúng túng an ủi thế nào. "Máy tính của em hiệu gì, kích cỡ bao nhiêu?"
nấc trả lời. Quý Tiêu kéo dậy: "Thôi , ngày mai giúp em tìm. Con gái con đứa đêm hôm đây an , về ký túc xá ."
Quý Tiêu đưa về tận chân cầu thang ký túc xá.
"Đừng nữa."
"Có tìm ?"
"Được mà."
Quý Tiêu bảo cứ yên tâm vẫy tay giục lên phòng.
Vốn dĩ cũng hy vọng gì mấy, nhưng Quý Tiêu , trong lòng nhen nhóm chút mong chờ. Không ngờ vài ngày , Quý Tiêu thực sự đem máy tính trả cho .
"Em xem cái ?"
là nó ! Trên máy vẫn còn miếng dán trang trí của ! mừng đến phát điên.
"Sao tìm thế?!"
"Bắt tên trộm thì đồ đạc tự khắc tìm về thôi."
Quý Tiêu trả lời qua loa.
cũng nghĩ ngợi nhiều. Lúc về phòng mới thấy cô quản lý nhắn trong nhóm: Tên trộm đúng là bắt, nhưng đồ đạc thu hồi chỉ là một phần nhỏ, còn chỉ thể bồi thường tiền mặt.
Trong phòng , ngoài chiếc máy tính của tìm thì đồ của những khác đều một trở .
"Đàm Ngôn, may mắn thật đấy!"
là quá may mắn. cũng chẳng Quý Tiêu cách nào mà tìm . nhắn tin cho , cảm ơn và mời một bữa cơm. Tính từ lúc khai giảng đầy một tháng mà giúp bao nhiêu việc .