ẾCH CHẲNG DẦM MƯA - 9
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:08:19
Lượt xem: 1,226
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ thu bàn tay lau nước mắt cho về lưng.
Một lát , bỗng lên tiếng.
“Lựu bóc xong ?”
Ta ngẩn .
“Chưa… bóc hết.”
“Vậy bóc .” Hắn . “Bóc xong, cùng ăn.”
Ta gật đầu.
Hắn ngoài.
Đi hai bước, đầu .
“Còn ?”
Ta lắc đầu.
Hắn “ừ” một tiếng, tiếp tục bước .
Ta theo , giẫm lên cái bóng của .
Dưới nguyệt môn, bỗng dừng .
Ta cũng dừng .
Hắn đầu.
“Xảo Xảo.”
“Ừ?”
“Sau …” , “ thì cần .”
“Và nữa, nàng là một cô nương , .”
“Ta thật đấy.”
Ta sững .
Hắn , tiếp tục bước trong.
Ta yên tại chỗ, bóng lưng dần dần tan ánh chiều.
Gió thổi lá rụng bay tới.
Ta bỗng .
hình như vì buồn.
Mà là vì một điều gì khác.
12
Nghe Ôn Đình Ngọc về kinh.
Đi gấp.
Dưới chân thiên t.ử, việc ở bộ Lại thể chậm trễ.
Trước khi , nhờ đưa cho một bức thư.
Chữ vẫn như , từng nét từng hàng ngay ngắn.
Thư dài.
Hắn nhiều câu “xin ”.
Nói rằng đến khi rời xa , mới chuyện gì cũng dở.
rời từ lâu lắm .
Châu Doãn đúng.
Ta thể tiếp tục để chịu ấm ức nữa.
Gió thổi qua, cuốn một chiếc lá rơi lên đầu gối .
Ta nhặt lên, giơ mắt một lúc.
Vàng .
Thu cũng sắp hết.
Con ve trong phòng vẫn thêu xong.
Ngày hai mươi ba tháng Chạp, tiểu niên.
Táo quân về trời, chuột gả con.
Trong ngoài Châu phủ đều bận rộn, bày kẹo cúng Táo quân, đặt hoa quả lên bàn thờ. Lão phu nhân, lão gia dẫn quỳ lạy phía .
Ta cũng kéo , quỳ ở cuối hàng, gối lót một tấm đệm dày, mềm mềm.
Phía những lời cát tường gì đó, hiểu lắm, chỉ cúi đầu, xuống bàn thờ.
Bỗng nơi góc tường một bóng đen nhỏ động đậy.
Ta nheo mắt.
Rồi một cái nữa.
Là chuột.
Mấy con chuột con chui từ lỗ tường, thập thò quanh chân bàn thờ.
Hôm nay là ngày chuột gả con, trong nhà xua đuổi chúng, còn để phần đồ ăn cho chúng.
Ta bò rạp đệm, cúi thấp đầu xuống đến mức đến mê mải, miệng cũng quên khép .
Bên cạnh bỗng tiếng khẽ.
Ta đầu.
Châu Doãn quỳ cạnh , chẳng đến từ lúc nào.
Hắn mặc áo mỏng, mày mắt cong cong, đang .
“Nhìn gì thế?”
Ta chỉ xuống bàn thờ.
Hắn theo, thấy mấy con chuột nhỏ, sang .
“Đẹp lắm ?”
Ta gật đầu thật mạnh.
Khóe môi cong thêm một chút.
Ta lén nghiêng mặt .
Hắn cũng đang , ánh mắt sáng lấp lánh, như ánh tuyết ngoài cửa sổ hắt .
Ta chằm chằm cái lỗ tường một lúc, chợt nhớ chuyện khác.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Châu Doãn.” Ta khẽ gọi.
“Ừ?”
“Tân nương của ngài…” ngập ngừng, “ còn tới?”
Gần ba tháng , vị tân nương … chẳng giữ lời chút nào thế?
Châu Doãn cúi đầu tấm đệm mặt, khóe môi vẫn cong, nhưng ý dường như khựng .
Rất lâu , hỏi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ech-chang-dam-mua/9.html.]
“Nàng nàng đến ?”
Ta nghĩ một lát.
Hình như từng nghĩ tới điều .
Lúc mới đến thì sợ nàng đến, sợ nàng thấy mà nổi giận.
Sau đó dần dần sợ nữa, nữa…
Quên mất còn như .
Ta lắc đầu.
“Không .”
Hắn sang .
Ta cũng , thành thật :
“Nếu nàng đến, thể cứ giả vờ mãi, ở đây… sống vui.”
Hắn khựng .
Rồi ý lan từ đáy mắt , sáng hơn lúc nãy.
“Ừ.” Hắn . “Vậy thì đến.”
“Có thể đến thật ?”
“Có thể.” Hắn dừng một chút. “Ta là .”
Ta gật đầu, yên tâm.
Trần Xảo Xảo .
Tân nương hôm đó bỏ trốn.
Vì thế đón ban đầu đón ai.
Vì thế suốt cả mùa hạ, mùa thu, trong Châu phủ đều nàng là giả.
Châu Doãn từng riêng.
Hắn với đại ca: “Đừng đuổi nàng , nàng còn nơi nào để về.”
Đại ca khựng , , bóng đang xổm trong sân, gì.
Khi Xảo Xảo dắt chợ, chắn trừng mắt với những sang, Châu Doãn cũng từng với nhị ca.
Nhị ca gõ quạt lòng bàn tay, .
“Được, .”
Chiều hôm , khi Xảo Xảo bò rạp đệm xem chuột gả con, lão phu nhân cũng kéo tay Châu Doãn hỏi một câu:
“Con bé đó… vẫn tưởng là giả ?”
Châu Doãn đáp, chỉ cong khóe môi.
Lão phu nhân thở dài, .
“Ngốc quá.”
Vì thế hôm kính , hai vị trưởng bối thấy nàng rạng rỡ, nắm tay nàng nhiều lời.
Sự thiết dành cho vị cô nương .
Mà là dành cho nàng.
Ngay từ đầu, là dành cho nàng.
Đại ca thường sai mang trái cây theo mùa đến, chỉ “cho tam nếm thử”.
Thực là hai phần. Một phần cho nàng.
Nhị ca gặp ở hành lang, trêu: “Cuối cùng cũng giúp quản , .”
Không đùa. Là nhận nàng .
Cả Châu phủ đều đang chờ.
Chờ nàng khi nào phát hiện , còn là giả nữa.
Chỉ là nàng .
cũng . Mọi đều thể chờ.
Cũng hỏi Châu Doãn, nếu con bé thích , rời thì ?
Châu Doãn chỉ :
“Nàng vốn là chính nàng.”
“Nàng ở vì lòng nàng , giúp . Nàng rời cũng là lựa chọn của nàng.”
“Ta thích nàng là việc của . Còn nàng thích , là chuyện khác.”
Bên lỗ tường, con chuột cuối cùng chui trong, cái đuôi nhỏ khẽ lay mất hút.
Trần Xảo Xảo sang Châu Doãn, mắt sáng long lanh.
“Ngày mai còn chuột nữa ?”
“Ngày mai .”
“Thế ngày ?”
“Ngày cũng .”
Nàng chút thất vọng, cúi đầu xuống.
Châu Doãn nàng, bỗng :
“Năm còn.”
Nàng ngẩng đầu.
“Tiểu niên năm , chúng đến.”
Nàng nghĩ một lúc, .
“Vậy năm đến xem.”
Châu Doãn gì.
Chỉ quỳ đó, nàng .
13
Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi.
Từng bông một, đáp lên song cửa, đáp xuống sân, đậu những cành cây trơ trụi.
Cả Châu phủ đều rõ tâm ý của Châu Doãn.
Chỉ Trần Xảo Xảo là .
Nàng vẫn xổm đó, còn đang nghĩ đến lũ chuột của năm .
cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Vì hoa sẽ tự nở, trời xanh sẽ thương đứa trẻ khờ.
Mưa bụi giữa trời đất, với , đứt mà từng dứt.
Việc ở nơi , là duyên, ắt sẽ ngày tròn đầy.
-HẾT-