Lục phủ cuối hạ yên tĩnh đến mức khiến dễ lơ là.
Chi Nguyệt trong tiểu viện, tay lật từng trang sách, nhưng ánh mắt dừng ở sân trống. Nàng thấy tiếng bước chân quen thuộc từ xa, cần ngẩng đầu cũng là ai.
Lục Trình Viễn ngay.
Ông ngoài hiên, như thể đang cố ý để nàng nhận sự hiện diện của . Chi Nguyệt đầu. Nàng , nếu nàng , ông sẽ tiến gần hơn một bước.
Quả nhiên.
“Ngươi hỏi ,” ông .
Chi Nguyệt lật trang sách, giọng bình thản:
“Ngài sẽ nếu .”
Một câu trả lời nhẹ, nhưng khiến ánh mắt Lục Trình Viễn sầm xuống. Ông bước phòng, đóng cửa lưng. Âm thanh khẽ thôi, nhưng đủ để tách gian khỏi phần còn của Lục phủ.
“Ta gặp ,” ông tiếp, như thể đang thử phản ứng của nàng.
“Thiếp .”
“Ngươi hỏi là ai?”
Chi Nguyệt ngẩng đầu. Ánh mắt nàng lạnh, nhưng cũng mềm.
“Nếu là quan trọng, ngài trở về sớm.”
Một nhịp im lặng.
Lục Trình Viễn tiến tới mặt nàng. Khoảng cách gần, gần đến mức nàng thể cảm nhận nóng từ cơ thể ông . Bàn tay ông đặt lên mép bàn, ngay cạnh tay nàng — chạm, nhưng vây kín.
“Ngươi học cách nhanh,” ông .
“Thiếp chỉ quen .”
Hai chữ đó khiến khí đổi.
Lục Trình Viễn cúi xuống. Không hôn. Chỉ áp sát, để nàng thể né tránh, buộc nàng ngước . Ánh mắt ông tối , che giấu sự hài lòng.
“Ngươi quen ,” ông chậm, “nhưng quen việc ngươi tỏ thờ ơ.”
Chi Nguyệt khẽ — nụ nhỏ.
“Ngài ghen ?”
Câu hỏi dứt, cổ tay nàng giữ . Không đau, nhưng c.h.ặ.t. Lục Trình Viễn kéo nàng dậy, ép nàng tựa cạnh bàn. Khoảng cách biến mất .
“Ngươi quyền ghen,” ông thấp. “Cũng như cho phép khác ngươi lâu hơn một nhịp.”
Hơi thở ông phả lên cổ nàng, nóng và rõ. Chi Nguyệt khẽ run — phản ứng thật, giấu . nàng tránh. Trái , nàng nghiêng đầu, để lộ cổ áo khẽ mở.
“Ngài cũng ít ,” nàng đáp, giọng chậm rãi.
Đó là một đòn khẽ, nhưng trúng.
Lục Trình Viễn siết tay hơn một chút. Ánh mắt ông sẫm , mang theo thứ cảm xúc cần gọi tên: ghen, chiếm hữu, và sự khó chịu khi nhận nắm quyền.
“Ngươi thấy ?” ông hỏi.
“Thiếp mù.”
Khoảng lặng kéo dài. Rồi ông buông cổ tay nàng, chuyển sang đặt tay lên eo. Lần là giữ c.h.ặ.t, rõ ràng, vòng vo. Chi Nguyệt kéo sát hơn, thể chạm qua lớp y phục mỏng.
“Ta thích ngươi khác,” ông .
“Thiếp cũng .”
Một câu đáp đơn giản, nhưng khiến nhịp thở ông đổi.
Lục Trình Viễn cúi đầu. Không hôn môi. Chỉ đặt trán lên trán nàng, thở đan xen. Cảm giác mật còn nguy hiểm hơn bất kỳ hành động nào khác, bởi nó để dấu vết — nhưng khắc sâu.
“Ngươi ,” ông khẽ, “ giữ ngươi vì ngươi yếu.”
Chi Nguyệt đưa tay lên, đặt lên n.g.ự.c ông , nơi nhịp tim đập đều nhưng mạnh.
“Thiếp cũng ở vì cần che chở.”
Hai lâu trong tư thế .
Bên ngoài, tiếng nha qua. Cả hai đều nhúc nhích. Không vì sợ phát hiện, mà vì ai là lùi .
Cuối cùng, Lục Trình Viễn cúi xuống, môi chạm nhẹ khóe môi nàng — sâu, vội, nhưng đủ để khẳng định điều cần . Chi Nguyệt đáp ngay. Nàng để yên một nhịp, mới khẽ nghiêng , chạm .
Một sự cho phép im lặng.
Khi ông rời , trời tối. Chi Nguyệt một trong phòng, tay đặt lên nơi eo vẫn còn cảm giác ấm. Nàng , cũng thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-phan-nmse/chuoqng-12-ngoai-truyen2.html.]
Nàng , thứ giữa họ tình yêu êm ả.
Nó là thói quen, là lệ thuộc, là ghen , là chiếm hữu cần danh phận.
Và nàng — — hề thoát khỏi nó.