Sau khi Tần thị cấm túc, Lục phủ bề ngoài yên tĩnh, nhưng bên cuộn sóng dữ dội.
Chi Nguyệt rõ: lặng vì thứ kết thúc, mà là vì những kẻ còn đang quan sát nàng. Quan sát từng bước , từng quyết định, từng biểu cảm nhỏ nhất.
Và nàng, đầu tiên, chủ động để họ thấy thứ nàng họ thấy.
Nàng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong các buổi quản sự, quá nổi bật, nhưng luôn đúng lúc. Khi sổ sách sai lệch, nàng vạch trần ngay, chỉ nhẹ giọng nhắc một câu khiến quản sự tự rà soát. Khi Lưu thị cố ý đùn việc khó cho nàng, Chi Nguyệt nhận hết, xử lý gọn gàng, để một lời oán thán.
Nàng tranh quyền, nhưng khiến quyền lực dần nghiêng về phía .
Điều đó, Lục Trình Viễn thấy rõ hơn bất cứ ai.
Một đêm khuya, ông gọi nàng đến thư phòng.
Cửa đóng . Không hầu.
Không khí trong phòng đặc quánh, ánh đèn hắt lên gương mặt Chi Nguyệt, đôi mắt nàng trông sâu và tối hơn thường ngày. Lục Trình Viễn án thư, mà cạnh cửa sổ, lưng .
“Ngươi đang gì trong phủ ?” ông hỏi, giọng trầm, cảm xúc.
Chi Nguyệt bước tới hai bước, dừng ở cách đủ để xem là vượt lễ.
“Thiếp chỉ những việc nên .”
Lục Trình Viễn , ánh mắt sắc bén lướt qua nàng như bóc trần từng lớp ngụy trang.
“Ngươi đang khiến khác sợ.”
Chi Nguyệt mím môi, chậm rãi :
“Nếu họ điều khuất tất, vì sợ?”
Một câu trả lời quá thẳng.
Không gian lặng trong vài nhịp thở. Rồi Lục Trình Viễn — nụ hiếm hoi, mang theo sự hứng thú che giấu.
Ông tiến gần.
Khoảng cách rút ngắn, thở gần đến mức Chi Nguyệt thể cảm nhận mùi gỗ trầm quen thuộc. Bàn tay ông nâng cằm nàng, động tác chậm rãi, ép buộc, nhưng cho nàng lựa chọn né tránh.
“Ngươi quên ,” ông khẽ, “thứ ngươi là do ai ban.”
Chi Nguyệt tránh ánh mắt đó. Trái , nàng ngẩng cao đầu hơn một chút.
“Thiếp từng quên.”
Giọng nàng thấp, mềm, nhưng hèn.
“ lão gia cũng nên nhớ,” nàng tiếp, “ là thể giữ bí mật cho ngài… và cũng là duy nhất trong phủ mong ngài ngã xuống.”
Câu như một mũi câu.
Lục Trình Viễn siết nhẹ cằm nàng, ánh mắt tối . Trong khoảnh khắc đó, còn là gia chủ và thất — mà là hai kẻ đang thử đo giới hạn của .
“Ngươi đang đe dọa ?” ông hỏi.
“Không,” Chi Nguyệt khẽ đáp, “ đang về phía ngài.”
Không khí trở nên nóng hơn, dù ai chạm thêm một bước. Sự mật lúc ở da thịt, mà ở cách quá gần và sự hiểu ngầm nguy hiểm.
Đêm đó, nàng rời thư phòng muộn.
Từ hôm , những quyết định trong phủ bắt đầu bóng dáng Chi Nguyệt nhiều hơn. Không danh nghĩa, mà là thực quyền. Quản sự khi trình việc đều liếc viện của nàng. Lưu thị dù cam tâm, cũng còn dám công khai gây sự.
Chi Nguyệt , nắm một đầu dây.
đầu dây còn … trong tay Lục Trình Viễn.
Một đêm mưa, ông đến tiểu viện của nàng.
Không rượu, khách sáo.
Cửa khép, Lục Trình Viễn kéo nàng . Lần còn là thử thăm dò. Bàn tay ông đặt lên eo nàng, lực đủ để nàng thể lùi, nhưng cũng đủ nhẹ để nàng : ông đang chờ phản ứng.
Chi Nguyệt run khẽ.
Không vì sợ, mà vì chính nàng cũng chắc đẩy ông .
“Ngươi rõ,” ông sát bên tai nàng, giọng trầm thấp, “ở bên , sẽ đường lui.”
Chi Nguyệt nhắm mắt trong một nhịp thở ngắn, mở .
“Thiếp từng tìm đường lui.”
Khoảnh khắc đó, nàng chủ động áp sát hơn nửa bước.
Chỉ nửa bước thôi — nhưng đủ để đổi cục diện.
Lục Trình Viễn khựng trong một nhịp ngắn. Rồi ông khẽ, tiếng trầm và nguy hiểm.
“Chi Nguyệt,” ông gọi tên nàng, đầu tiên kèm theo phận, “ngươi thật sự đang chơi trò gì ?”
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt tránh né.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-phan-nmse/chuong-4-ke-nam-day.html.]
“Thiếp . Và sợ.”
Và từ đêm đó, trong Lục phủ, ai còn dám xem Chi Nguyệt chỉ là một di nương mới .
Bởi kẻ nắm dây, đôi khi cao nhất.