Từ chuyện chiếc chén, Chi Nguyệt còn xem thường.
cũng từ đó, những đòn đ.á.n.h trở nên hiểm hơn.
Một buổi tối, nàng vu cho tội “đưa thư ngoài phủ”. Thư tìm thấy trong phòng nàng, nét chữ giống hệt chữ của nàng. Nội dung mơ hồ, nhưng đủ để hiểu thành thông đồng bên ngoài.
Tội danh , nếu vững, chỉ nàng c.h.ế.t — mà Chi đại nhân cũng khó giữ mạng.
Chi Nguyệt giam trong phòng, gặp ai.
Đêm xuống, nàng bên cửa sổ, lòng bàn tay lạnh ngắt. Lần , kẻ tay Lưu thị. Nét chữ quá tinh vi, quá giống — chỉ quen chữ của nàng từ .
Tần thị.
Gần canh ba, cửa phòng mở .
Lục Trình Viễn bước .
Không cần hành lễ, cần hỏi han. Ông ném bức thư xuống bàn.
“Giải thích.”
Chi Nguyệt thư, ngẩng lên.
“Nếu thật sự liên lạc bên ngoài, ngu đến mức dùng chính chữ của .”
Một câu , thẳng thắn đến mức mạo hiểm.
Lục Trình Viễn im lặng. Ông nàng lâu, như đang cân nhắc giá trị của một quân cờ.
“Ngươi gì?” ông hỏi.
Chi Nguyệt , đây là canh bạc lớn nhất đời . Nàng quỳ xuống, nhưng lưng thẳng tắp.
“Thiếp một cơ hội. Cho tra kẻ . Nếu sai, mặc lão gia xử trí.”
Ánh mắt Lục Trình Viễn tối . Rồi ông .
“Được. Ta cho ngươi ba ngày.”
Ba ngày , Chi Nguyệt bày cái bẫy.
Nàng cố ý tỏ hoảng loạn, sai nha cận giả vờ tìm cách gửi tin ngoài. Tin tức nhanh ch.óng lọt tới tai Tần thị. Đêm thứ hai, của Tần thị lộ diện để “giúp đỡ”.
Chính lúc đó, chứng cứ bắt trọn.
Sáng hôm , Tần thị cấm túc.
Không ồn ào, xử phạt nặng. trong Lục phủ, đó là dấu chấm hết.
Chi Nguyệt trong sân, gió thổi tung vạt áo. Lần đầu tiên, nàng nhận : bước khỏi vị trí kẻ động.
Tối đó, Lục Trình Viễn giữ nàng lâu.
Không cần nhiều. Chỉ là ánh mắt, thở, và sự áp sát mang theo uy quyền. Trong khoảnh khắc đó, Chi Nguyệt hiểu rõ một điều đáng sợ:
Nàng chỉ là quân cờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-phan-nmse/chuong-3-quan-co-va-nguoi-dang-co.html.]
Nàng trở thành con d.a.o trong tay đ.á.n.h cờ.
Và cũng từ giây phút , Chi Nguyệt tự nhủ:
Nếu bước ván cờ , nàng sẽ quân cờ vứt bỏ.