Duyên Phận - Chương 11: ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-01-10 18:30:47
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi rời kinh thành, Lục phủ trở vẻ yên tĩnh vốn . sự yên tĩnh khác — nó còn rỗng, mà nặng, như thứ khí chỉ xuất hiện khi thứ đổi vĩnh viễn.

Chi Nguyệt sống trong tiểu viện quen thuộc, nhưng nàng còn dè chừng từng bước. Nàng trong phủ như một lẽ tự nhiên, cần phô trương, cũng cần né tránh. Người trong phủ khi thấy nàng đều cúi thấp mắt hơn một chút — vì lễ, mà vì giới hạn.

Lục Trình Viễn đến tìm nàng thường xuyên như .

mỗi đến, đều vội.

Đêm , mưa rơi chậm. Chi Nguyệt đang bên bàn, chép vài dòng sách cũ thì tiếng cửa mở. Không cần đầu, nàng cũng là ai.

“Ngài báo ,” nàng khẽ.

“Ta ngươi chuẩn ,” ông đáp.

Chi Nguyệt đặt b.út xuống. Nàng dậy, . Ánh đèn phủ lên gương mặt Lục Trình Viễn, khiến những đường nét cứng rắn trở nên dịu hơn thường ngày. Ông trông mệt — kiểu mệt chỉ xuất hiện khi một gánh quá nhiều và còn lý do để giả vờ mạnh mẽ.

“Ngài nên nghỉ ngơi,” nàng .

“Ở đây,” ông đáp.

Chỉ hai chữ.

Khoảng cách giữa họ xa, nhưng ai tiến lên ngay. Sự mật lúc cần chạm để xác nhận. Nó ở cách họ yên , ở việc cả hai đều thể lưng, nhưng ai .

Chi Nguyệt bước tới . Nàng đưa tay, chỉnh cổ áo cho ông . Động tác quen, chậm, vội vã. Lục Trình Viễn cúi thấp đầu hơn một chút, như vô thức thuận theo.

“Ngài hối hận ?” nàng hỏi khẽ.

Ông im lặng. Một lúc mới đáp:

“Có lúc.”

Bàn tay nàng dừng .

“Vì ?”

“Vì còn cách rời xa ngươi,” ông thẳng.

Chi Nguyệt ông lâu. Rồi nàng đặt tay lên n.g.ự.c ông , cảm nhận nhịp tim đều nhưng nặng.

“Thiếp cũng .”

Không ai thêm. cách biến mất.

Lục Trình Viễn kéo nàng lòng. Không siết, vội, chỉ giữ — như thể sợ nếu lỏng tay, mặt sẽ biến mất. Chi Nguyệt tựa trán vai ông , thở chậm . Lần đầu tiên, nàng cho phép tính toán.

“Ngươi còn cần nữa,” ông nhỏ.

Chi Nguyệt khẽ — nụ nhẹ.

“Thiếp từng cần ngài vì quyền lực.”

Ông khựng .

“Vậy vì gì?”

“Vì ngài thấy ,” nàng đáp. “Khi tất cả chỉ phận.”

Câu khiến vòng tay quanh nàng siết c.h.ặ.t hơn một chút. Không đau. đủ thật.

Đêm đó, họ về triều đình, về âm mưu. Chỉ là cùng bên cửa sổ, mưa rơi, thỉnh thoảng chạm tay như một thói quen hình thành từ lâu.

Khi gần sáng, Chi Nguyệt dựa vai Lục Trình Viễn, mắt khép hờ.

“Nếu một ngày,” nàng khẽ, “ rời khỏi tất cả những thứ …”

Ông cúi đầu, môi chạm nhẹ lên tóc nàng — khẽ, lâu.

“Ta sẽ cùng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-phan-nmse/chuong-11-ngoai-truyen-1.html.]

Không lời thề. Không hứa hẹn.

Chỉ là sự thật giản dị giữa hai kẻ chọn trong vùng tối — và còn ánh sáng một .

Ngoài , trời dần sáng.

Trong căn phòng nhỏ, họ yên, cần tương lai rõ ràng, chỉ cần : đêm nào còn , thì kết thúc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...