Duyên Phận - Chương 1: Bán thân phập phủ

Cập nhật lúc: 2026-01-10 18:23:42
Lượt xem: 41

Chi Nguyệt sinh trong phủ tri huyện, từ nhỏ quen với nhịp sống khép kín của nữ nhi khuê các. Nàng cầm kỳ thi họa, hiểu lễ nghĩa, cũng im lặng đúng lúc. Cha nàng – Chi đại nhân – từng là thanh liêm, cả huyện ai cũng kính trọng. lòng nơi quan trường vốn hiểm sâu như vực thẳm, chỉ một lá đơn vu cáo cũng đủ đẩy cả gia đình nàng xuống đáy bùn.

Ngày thánh chỉ giáng xuống, trời xám như tro. Chi đại nhân cách chức, giam lỏng chờ tra xét. Gia sản niêm phong, gia nô tản mác, phủ từng rộn ràng nay chỉ còn tiếng gió thổi qua hành lang lạnh lẽo. Chi Nguyệt quỳ suốt một đêm thư phòng, trán chạm đất, nhưng đổi chỉ là tiếng thở dài bất lực của mẫu .

“Nếu bạc, phụ con khó giữ mạng.”

Một câu , nhẹ như than thở, nặng như nhát d.a.o.

Chi Nguyệt hiểu rõ ý nghĩa của nó.

Ba ngày , bà mối phủ.

Người phụ nữ đó mặc áo gấm màu sẫm, ánh mắt sắc như d.a.o mổ. Bà hỏi han, cũng chẳng vòng vo. Chỉ đưa một tờ khế ước và một con đủ lớn để đổi lấy tự do của Chi đại nhân.

“Làm ,” bà , giọng thản nhiên như mua một món đồ.

“Chỉ là thất, nô tỳ. Vào phủ lớn, ăn mặc thiếu. Với dung mạo và xuất của cô nương, thiệt .”

Chi Nguyệt cúi đầu. Móng tay bấm sâu lòng bàn tay, đau đến tê dại. Nàng , bởi lúc là xa xỉ. Nàng chỉ hỏi một câu:

“Phủ nào?”

“Phủ Lục gia.”

Hai chữ khiến khí trong phòng chợt đông cứng.

Lục gia là đại hộ giàu nhất vùng, thế lực vươn xa tới cả kinh thành. Gia chủ Lục Trình Viễn quá bốn mươi, chính thất qua đời sớm, trong phủ hiện hai vị trắc thất và ít thông phòng. Nơi đó thiếu vàng bạc, nhưng cũng thiếu âm mưu.

Chi Nguyệt ký tên.

Ngày nàng rời Chi phủ, trời đổ mưa phùn. Mẫu ôm nàng thật c.h.ặ.t, run rẩy như cành liễu gió. Chi Nguyệt đầu . Nàng sợ chỉ cần thêm một , bản sẽ đủ can đảm bước lên kiệu.

Cửa phủ Lục gia cao lớn, sơn đỏ, đinh đồng sáng loáng. Kiệu hạ xuống, nha chờ. Không ai gọi nàng là “thiếu phu nhân”, chỉ là một tiếng “Chi di nương” lạnh lùng, xa cách.

Nàng đưa một tiểu viện phía tây, xa hoa , thanh nhã cũng chẳng. Đó là nơi dành cho những “mới ”, đủ dùng, đủ để nhắc nhở phận.

Buổi tối hôm đó, nàng triệu kiến.

Lục Trình Viễn án thư, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt ông – trầm , từng trải, đôi mắt sâu thấy đáy. Chi Nguyệt quỳ xuống, hành lễ đủ nghi thức, thiếu.

Ông nàng lâu.

“Ngẩng đầu lên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-phan-nmse/chuong-1-ban-than-phap-phu.html.]

Chi Nguyệt theo. Ánh mắt nàng trong veo nhưng bình tĩnh đến lạ. Không run sợ, cũng cầu xin. Chỉ là một sự chấp nhận lạnh lẽo.

“Từng sách?” ông hỏi.

“Vâng.”

“Biết quy củ trong phủ?”

“Thiếp sẽ học.”

Khóe môi Lục Trình Viễn khẽ nhếch, rõ là hài lòng hứng thú. Ông chạm nàng, chỉ phất tay cho lui. khi nàng bước , ông một câu khiến tim nàng trầm xuống:

“Trong phủ , sống , dựa .”

Đêm đó, Chi Nguyệt chiếc giường xa lạ, tiếng mưa rơi ngoài hiên. Nàng , đây mới chỉ là khởi đầu.

Những ngày đó, nàng nhanh ch.óng cảm nhận sự lạnh nhạt chủ ý. Trắc thất Lưu thị sai “vô tình” thiếu phần cơm nóng. Trắc thất Tần thị thì dịu dàng, nhưng ánh mắt luôn như đo đạc từng bước chân của nàng. Nha trong viện ai nấy đều dè chừng, , cũng chẳng quá bất kính – kiểu thái độ chỉ dành cho thể đẩy xuống bất cứ lúc nào.

Chi Nguyệt phản kháng. Nàng ăn ít, ít, quan sát nhiều.

Nàng nhớ từng ánh , từng lời , từng sự sắp đặt nhỏ nhặt. Nàng hiểu rõ: trong phủ , kẻ yếu c.h.ế.t vì đói, mà c.h.ế.t vì ngu.

Một đêm nọ, Lục Trình Viễn đến tiểu viện.

Không báo .

Chi Nguyệt dậy nghênh tiếp, tim đập chậm rãi. Nàng khoảnh khắc sớm muộn cũng đến. Ông bước phòng, mùi rượu nhàn nhạt, ánh mắt dừng nơi cổ áo nàng lâu hơn một nhịp.

“Ngươi giống những ,” ông .

“Thiếp dám so sánh.”

Lục Trình Viễn bật , tiếng trầm thấp. Ông đưa tay nâng cằm nàng lên – động tác thô bạo, nhưng đủ để khẳng định quyền sở hữu. Chi Nguyệt né, chỉ khẽ run, đủ.

Sự run rẩy đó khiến ánh mắt ông tối .

Đêm , nàng bước qua ranh giới của một đời .

Không là yêu, cũng là hận. Chỉ là một giao dịch định sẵn. Khi ánh đèn tắt, Chi Nguyệt nhắm mắt, tự nhủ: từ giây phút , nàng còn là thiên kim Chi phủ, mà là sống sót trong Lục gia.

Và để sống sót, chỉ nhẫn nhịn thôi là đủ

 

Loading...