tìm thấy tấm ảnh cuối cùng một ngày tháng chín, khi rời xa giảng đường gần một năm.
Khi , hai mươi ba tuổi, công việc mới ở một thành phố khác. Cuộc sống bộn bề, mới xuất hiện, những ký ức tưởng chừng cất trong một ngăn kéo bụi phủ. hôm đó, khi dọn vali cũ, bất chợt thấy một phong bì ố vàng, kẹp lẫn trong mấy quyển sách ngày xưa.
Trong phong bì , ngoài ba mươi sáu tấm ảnh vốn quen thuộc, còn một tấm thứ ba mươi bảy – tấm từng thấy.
Tay run lên khi kéo bức ảnh .
Ánh sáng Polaroid mờ nhạt, nhưng vẫn đủ để rõ: đó là một buổi chiều trong căn phòng trọ quen thuộc. cặm cụi bài, còn , ở ngay phía , nghiêng , chống cằm, ánh mắt lặng lẽ dõi theo . Cậu , cũng gọi, chỉ , như thể khắc ghi khoảnh khắc đáy mắt.
Đằng bức ảnh, nét chữ quen thuộc hiện , rõ ràng nhưng run, như vội:
“Tấm thứ ba mươi bảy. Ngày ẩn giấu. Thật … từ đầu, tớ yêu .”
bất động thật lâu. Bốn năm thanh xuân, bao lỡ nhịp, bao câu hỏi từng trả lời, rốt cuộc gói gọn trong một câu chữ.
nhớ những ngày nắng chói chang, những cơn mưa đổ xuống, những che ô, những ánh mắt lặng lẽ dõi theo. Tất cả như những mảnh ghép, cuối cùng tìm chỗ của .
Thì , “ là bạn nữa” là từ bỏ.
Mà là thừa nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duong-hoa-sua-khong-dan-ve-nha/chuong-5.html.]
Chỉ tiếc, thừa nhận đến quá muộn – khi chúng bước qua , còn .
Đêm đó, mở cửa sổ, hương hoa sữa đầu mùa ùa , giống hệt bốn năm . bật , nhưng còn là nỗi đau xé lòng nữa.
Giọt nước mắt rơi, ấm áp, mang theo cả nụ .
@thichancommem
Vì cuối cùng, cũng : hóa , thanh xuân của đơn phương, một .
Có một , yêu từ đầu.
Chỉ là chúng chọn im lặng, để lạc mất .
kẹp tấm ảnh thứ ba mươi bảy cuối xấp ảnh, đóng phong bì .
Đặt nó ngăn kéo, như cất giữ một bí mật đẽ nhất đời.
Từ nay, khi nhớ về những ngày , còn chỉ nhớ tới nụ biến mất ở tấm thứ ba mươi sáu.
Mà còn nhớ rằng, trong tấm thứ ba mươi bảy, một tình yêu âm thầm, trọn vẹn, dành cho .
Thanh xuân, cuối cùng cũng một lời hồi đáp.
(Hết truyện – Tấm ảnh thứ ba mươi bảy)