Đường hoa sữa không dẫn về nhà - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-08-28 14:17:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tấm ảnh thứ mười hai chụp trong một buổi chiều mưa.

Năm hai mươi tuổi, cũng hai mươi.

Hà Nội tháng Mười, hoa sữa nở rộ đến mức cả con phố ngạt ngào. Mùi hương vốn nồng, nay hòa lẫn trong mưa, loãng mà dai dẳng hơn, như tấm khăn ẩm áp sát da thịt, khó chịu nhưng chẳng thể gạt bỏ.

Mưa xối thẳng xuống hàng cây, từng chùm hoa sữa trắng phau rụng xuống, ngấm vũng nước, dập nát thành những cánh nhỏ lềnh bềnh. kéo chặt áo khoác, ghét cảm giác dính nhớp của trời mưa, ghét cả việc giày lẹp xẹp trong vũng nước.

lúc đó, một khô bất ngờ phủ lên đầu .

Cậu nghiêng ô sang phía , nửa vai phơi trọn cơn mưa.

Ô của nhỏ, chỉ đủ một . Khi cố che cho , mưa dội xuống vai trái , áo sơ mi sẫm màu ngay tức khắc. sang, lắp bắp:

“Đưa ô đây, cầm một nửa.”

Cậu khẽ lắc đầu, mắt cong cong như đang :

“Không . Ướt một chút cũng chẳng c.h.ế.t .”

im lặng. Không hiểu câu nhẹ tênh khiến tim lạc mất một nhịp.

Chúng dừng hàng cây ven đường. Mưa rơi rào rào, nước mờ che cả phố xá. Cậu lấy chiếc Polaroid , giật :

“Trời thế , máy hỏng mất!”

“Thói quen .” – Cậu , giọng kiên định dịu dàng – “Không chụp thì mai thi chắc trượt.”

cũng , nhưng hiểu mắt cay. Có lẽ, điều khiến nhớ mãi những điều lớn lao, mà chính là sự cố chấp với một thói quen nhỏ bé.

“Tách.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duong-hoa-sua-khong-dan-ve-nha/chuong-2.html.]

@thichancommem

Tấm ảnh thứ mười hai dần hiện : nép ô, mặt nghiêng, mắt còn ánh nước mưa; sát bên, vai trái ướt sũng, nụ mờ nhòe trong màn mưa. Phía là con đường hoa sữa mờ trắng, từng cánh hoa loang lổ nền nước xám.

Cậu xoay tấm ảnh, lấy bút :

“Tấm thứ mười hai. Kỳ thi năm hai. Mưa lớn, ướt nửa vai.”

dòng chữ , ngập ngừng buột miệng hỏi:

“Cậu … rốt cuộc chúng là gì của ?”

Cậu khựng . Trong đôi mắt , thấy thoáng qua điều gì đó sâu kín, như thể một con sóng chực vỡ bờ nhưng nén . Chỉ một giây thôi, nhanh chóng che , nhẹ:

“Bạn. Chỉ là bạn.”

mím môi, gật đầu. Không hiểu từ “bạn” gần xa, như một sợi dây mỏng quấn c.h.ặ.t t.a.y , giữ , nhưng tuyệt nhiên cho phép bước thêm một bước.

Đêm đó, về phòng, hắt liên tục. đưa viên thuốc cảm, nửa trách nửa thương:

“Thật ngốc. Người thì cao, ô thì nhỏ, còn cố nghiêng sang phía gì.”

Cậu , giọng khàn :

“Vì thích ướt.”

Một lời giải thích đơn giản đến buồn . nhiều năm , khi nhớ , vẫn thấy tim nhói lên. Có những quan tâm dịu dàng quá mức, chỉ thể giấu trong danh nghĩa bạn bè.

Tấm ảnh thứ mười hai, mưa rơi, hoa sữa tan nát, một trú ô, một ướt nửa vai.

Phía ảnh, chỉ là dòng chữ “bạn”.

trong trí nhớ , đó là đầu tiên hiểu: cách giữa “bạn” và “ còn chỉ là bạn” đôi khi che giấu bằng một tấm ô, và một nửa vai ướt lạnh.

(Hết chương 2 – Tấm ảnh thứ mười hai

Loading...