Dưới Giàn Nho - Chương 7 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:32:50
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtN7YvHwi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh c.h.ế.t của cô giống hệt , bụng mổ toang, bên trong là một khối thịt đỏ lòm.
Khi chạy gọi , phát hiện trong bụng dì Trần trống rỗng, t.h.a.i c.h.ế.t cũng mất.
Chỉ còn một vệt kéo dài ngoằn ngoèo, dẫn thẳng tới giàn nho trong sân.
Ngày tổ chức tang lễ cho dì Trần, nhà một đại hỷ sự.
Trên giàn nho vốn đầy trái, mọc một thứ quái dị. Lại gần kỹ đó là một bé trai.
Bà nội mừng đến phát điên. Hôm đó pháo nổ vang trời, ngoài tuyên bố cháu của bà tròn tháng, mời tới ăn tiệc đầy tháng.
Dì Trần sống con cái, ngoài đàn gà , chỉ tiễn cô đoạn đường cuối.
Một bên là xuân phong đắc ý, rộn ràng; một bên là trống vắng hoang tàn, tiêu điều lạnh lẽo.
Ngoài cửa vang lên tiếng pháo, chẳng bao lâu mấy bước với :
“Con bé ngốc, còn ở đây gì, bà nội gọi mày về .”
Dì Trần c.h.ế.t, trở thành đứa trẻ nhà. thà ở với đàn gà , cũng về cái hang ổ ma quỷ .
Thấy chịu , mấy liền khiêng bổng lên, ép buộc đưa về.
Trên đường về, còn thấy họ lén chạy sang nhà dì Trần trộm gà. Bao nhiêu con gà, lúc còn sống dì Trần nỡ ăn một con, mà c.h.ế.t họ chia sạch.
“Ăn uống thoải mái! Của Trần Quyên chẳng là của con gái ? Mà của con gái thì chẳng của nhà họ Lý chúng ? Đừng khách sáo, coi như con trai cảm ơn !”
Cha uống say mèm, lời lẽ trơn tru, bên cạnh bà nội ôm quỷ nhi đến toe toét.
“Đó là của dì Trần…”
định phản bác thì bà nội liếc một cái sắc như d.a.o, nuốt lời trở .
Đứa bé trong lòng bà âm khí nặng nề, nhưng bà chẳng thấy gì bất thường.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Đồ tốn của! Mới mấy ngày lưng với nhà . Bảo con gái chẳng trông cậy , gả còn mong gì ở mày?”
Mặt bà nội đen sạm, là vì đêm tối vì khí huyết suy kiệt, ấn đường lờ mờ bốc lên tà khí.
nghĩ thầm, chắc là hôm nay .
9
Trần Mù sai, quỷ nhi mang sát khí, mất thì nhất định sẽ báo thù.
Đêm đó, theo lời ông, nắm c.h.ặ.t đồng tiền đồng trong tay, co ngủ ở căn phòng phụ.
Mùa hè sắp qua, gió ngoài trời ngày càng lớn. Cây cối và giàn nho gió quật mạnh, cành lá đập cửa sổ lộp bộp, lộp bộp…
Giữa màn đêm tĩnh mịch, một tiếng mèo kêu ch.ói tai x.é to.ạc bóng tối, rơi im lặng.
Cho tới khi thấy tiếng bước chân.
Nhắm mắt , cảm nhận một bóng đang chậm rãi tiến đến.
Nó dường như cao lớn, một lúc lâu. Hơi thở lẫn mùi đất ẩm và tanh hôi phả thẳng mặt .
Vài nhịp thở , nó rời xa .
Tiếng bước chân ẩm ướt dần dần nhỏ , cho tới khi thấy nó gõ cửa gian chính.
“Cốc cốc cốc.”
Không ai đáp .
Thế là thứ đó mở miệng: “Bà ơi, cháu là Đại Bảo.”
Giọng mang âm sắc non nớt của trẻ con, pha lẫn giọng đàn ông trầm thấp, biến hóa khôn lường, phân biệt nổi giống hệt yêu quái mê hoặc trong cổ thư.
Trong phòng vang lên tiếng , chắc là bà nội hoặc cha động, thức dậy xem xét.
Giọng của con quái vật quá quỷ dị, ai cũng nghi ngờ, nên chẳng ai mở cửa cho nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duoi-gian-nho/chuong-7-het.html.]
Thế là nó đổi giọng, cao v.út mảnh mai như giọng phụ nữ:
“Bà ơi, cháu là An An đây? Cháu về , ngoài lạnh lắm!”
Khả năng bắt chước của con quái vật mạnh, nhưng thủ đoạn lừa thì quá vụng về.
Hai liên tiếp đều lừa bà nội, ngược còn khiến bà sinh cảnh giác.
Có lẽ Mễ bà từng dặn dò bà về tình huống , nên trong phòng vang lên tiếng lục lọi đồ đạc. Rồi bà bưng một bát nhựa đường, quát:
“Yêu nghiệt! Mau cút khỏi thể cháu tao! Không thì tao sẽ đổ bát nhựa đường lên mày!”
“Mẹ ơi… cứu con với… con sẽ sinh cho đứa cháu quý giá… ơn cho con …”
Giọng dịu dàng, rụt rè là giọng của .
Bà nội hừ lạnh một tiếng:
“Đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t cũng chỉ là đồ tốn của!”
Ngay đó, con quái vật bắt chước giọng :
“Bà ơi, cháu là Tiểu Y đây, mở cửa , nó !”
Bà nội vẫn tin.
lúc đó, khẽ hắng giọng, hướng ngoài cửa gọi:
“Bà ơi, cháu là An An đây… ngoài lạnh lắm… cháu đau quá…”
Ngay khoảnh khắc lời dứt, bên gian phòng bên cạnh vang lên tiếng cửa mở gần như cùng lúc là tiếng thét ch.ói tai của bà nội.
“Điên ! Mày điên !”
Giọng con quái vật vẫn là giọng :
“Bà ơi, bà thích chơi trò hái nho ? Cha thích nhất đó. Ông vén váy cháu lên, gọi cái đó là nho.”
“Lý Y! Mày điên !”
thấy con quái vật gằn bóp c.h.ặ.t cổ bà nội, giống hệt cách nó từng khi đối mặt với năm xưa.
Sau đó là bóng dáng cha lao tới.
Ông say rượu, còn kịp hiểu chuyện gì thì kéo cắt đ.â.m thẳng tim, ngã gục tại chỗ.
con quái vật ngày càng giống , cho tới khi biến thành hình dáng của .
Nó : “ tên là Lý Y.”
10
trốn khỏi ngôi làng ngay trong đêm, chạy lên con đê cao, phóng tầm mắt về phương xa.
Nơi đó tối đen như mực, chỉ một ngọn đèn đang sáng lên vì .
Là Trần Mù đến đón .
Ông hỏi vì mùi nước nho, cũng gì thêm, chỉ đưa cho một bộ quần áo mới để , dẫn lên đường.
Đêm dài dằng dặc, nhưng bao giờ cảm thấy an tâm đến thế.
Theo tiếng hát của Trần Mù và ánh đom đóm lập lòe, cuối cùng cũng bước lên con đường mà từ thuở ấu thơ hằng mong mỏi, là bờ bên .
Trần Mù bảo hãy đầu giàn nho cuối, đó là thứ tự tay để cho .
Trong cơn hoảng hốt, như thấy con đê cao đầy : , Lý An, dì Trần.
Họ mỉm , vẫy tay về phía , dường như đang :
“Vĩnh biệt.”
(Hết)