Dưới Giàn Nho - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:32:34
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến lúc , sinh mùng chín tháng chín, thể thuần dương, tim bà nội như rơi xuống đáy.
Bà tự lừa , nhưng ngu.
Lời Trần Mù vẫn đang ứng nghiệm.
Giờ thể thuần dương, chẳng ai cản sát khí của thằng ba, từng từng sẽ c.h.ế.t dần.
Trước khi , mang theo con rơm xí , đó cũng là một phần của chị , , là .
đem nó tới giàn nho để đốt cho bà.
Sau khi rời , bà nội mời bà Mễ tới, gì, nhưng ngay hôm đó, linh đường của bốc cháy ngút trời.
Vợ Nhị Béo tên là Trần Quyên. Sau khi đưa về, cô luôn bận rộn .
Nhà cô trại nuôi gà, suốt ngày rảnh.
ở chung phòng với cô , ban đêm ngủ , chỉ tính toán chờ lúc cô bán thì trốn .
Chờ mãi tới sáng cũng thấy cô dậy.
Tò mò, lén sang, ngờ đúng lúc chạm ánh mắt cô .
Trông như cô cũng thức trắng cả đêm.
Cô dậy, lẩm bẩm như than thở: “Đại Bảo nhà , sống tới giờ cũng
bằng tuổi con …”
những gì cô tối qua thật , nhưng nghĩ tới vẻ mặt kỳ lạ của khi mang thai, dường như thứ đều thể giải thích .
im lặng cô chuồng gà, mang mấy quả trứng :
“Con bé, luộc trứng ăn , cần luộc cho .”
Những năm qua cô dường như giam cầm trong mối thù năm xưa.
Đêm qua trút hết nỗi oán hận, khi oán tan , thứ chống đỡ cô cũng biến mất.
Dáng loạng choạng của cô giống hệt ngày đó khi mất chị.
Trứng ở nhà hiếm khi ăn, ăn cũng chỉ dành cho bà nội và cha, và phần.
Nấu xong canh trứng, xào thêm một đĩa trứng.
Lúc bưng lên bàn, Trần Quyên đang ngẩn di ảnh chồng.
gọi cô ăn cơm, cô mới hồn.
Cô hai bát canh, lẩm bẩm: “Lâu hai cùng ăn cơm.”
Lau xong ảnh, chúng ăn trong im lặng. Do dự một lúc, vẫn nhịn hỏi: “Cô định bán cháu ?”
Cô liếc một cái, gắp miếng trứng bỏ miệng: “Người mua việc, chậm mấy ngày. Con cứ ở đây .”
Ăn xong, cô mấy giây, cứng nhắc khen một câu: “Cũng tạm .”
7
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ở đó, thoắt cái tròn một tháng.
Kỳ lạ , những bất hạnh mà Trần Mù từng tiên đoán dường như khi mất thì cũng còn linh nghiệm nữa.
Ngược , bà nội và cha thỉnh thoảng ghé thăm.
Dù Trần Quyên hề hoan nghênh họ, nhưng vì nể mặt nên mỗi vẫn để họ ở một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duoi-gian-nho/chuong-6.html.]
Lâu dần, cứ thấy họ tới là Trần Quyên tự giác tránh .
Thật cha và bà nội đến cũng chẳng việc gì quan trọng, nhưng dần nhận một chuyện đáng ngờ, em trai biến mất.
Bà nội đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân than : “Trời ơi nghiệp chướng! Em trai con
theo con !”
Thấy chẳng phản ứng gì, bà và cha cũng tự mất mặt, lủi thủi rời .
Tính cách của cha và bà nội quá rõ, chồn vàng bái gà, chắc chắn chẳng ý . Chỉ là rốt cuộc họ đang mưu tính điều gì.
Mãi tới ngày vợ Nhị Béo mang thai, mới hiểu phần nào.
Cô vui mừng khôn xiết báo với rằng thai, hơn nữa còn là con của Nhị Béo.
liếc bức ảnh đen trắng cũ kỹ treo tường, tim chợt trĩu xuống: chồng của dì Trần Quyên c.h.ế.t hơn mười năm , thể m.a.n.g t.h.a.i ?
kéo tay Trần Quyên đòi tìm Trần Mù, nhưng cô như trúng tà, liên tục hất tay , thần sắc điên dại, miệng lẩm bẩm:
“Đây là con của và chồng … đây là Đại Bảo của chúng … các hại nó… ai hại nó!”
lập tức liên tưởng tới những hành động quái dị mấy ngày nay của bà nội và cha, liền chạy sang làng bên gọi Trần Mù tới.
Vừa bước cửa, ông cau mày với : “Mùi … quen lắm.”
mặt tái mét hỏi là mùi gì, Trần Mù đáp: “Mùi thịt.”
bàng hoàng nhận lúc đó bà nội còn giữ một mẩu thịt con cháu, chẳng lẽ bà lén cho Trần Quyên ăn?
lao tới bếp, mở nắp nồi, quả nhiên trong canh trứng vớt vài mảnh thịt vụn.
Nồi canh uống nhiều ngày, chắc chắn là bà nội lén bỏ lúc để ý.
Trần Mù trấn an dì Trần xuống, một tay bắt mạch, một tay bấm đốt tính toán.
Một lúc lâu ông mới : “Trong canh dì Trần uống chỉ thịt con cháu, mà còn tro cốt của sát tinh.”
Ông nhíu mày, tình hình mắt rõ ràng khó giải quyết:
“Đây là độc thuật chuyển vận đổi thai, chắc chắn là do bà nội con và bà Mễ nghĩ . Họ mượn thể dì Trần để sinh con trai. Đứa con dì Trần c.h.ế.t yểu năm xưa vốn là bé trai, giờ bà nội con đổi vận mệnh của đứa trẻ đó sang cho em trai con, để nó còn là mệnh sát tinh nữa. Giờ qua một tháng, quá hai ngày nữa quỷ t.h.a.i sẽ chuyển vận thành công còn cách cứu vãn.”
lạnh toát như rơi hầm băng, run rẩy hỏi: “Vậy… dì Trần sẽ ?”
Trần Mù dì Trần bằng ánh mắt thương xót: “Bà … là tự nguyện sa đọa.”
Ông móc một đồng tiền cổ đưa cho :
“Đồng thông bảo qua tay hàng vạn , tụ đủ chính khí của trời đất và bách tính. Quỷ t.h.a.i dù mượn vận đổi mệnh, nhưng con của dì Trần là trẻ c.h.ế.t yểu, thêm quỷ t.h.a.i sinh gánh lưng ba mạng , e rằng sẽ hóa thành ác linh. Con giữ lấy đồng tiền , lúc nguy cấp thể giữ một mạng.”
hỏi ông lấy bao nhiêu tiền, ông chỉ lắc đầu, nhạt như mây gió:
“Đôi mắt tuy mù, nhưng còn rõ hơn sáng. Kiếp tội nghiệt nặng nề, kiếp chuộc tội tích đức… thôi .”
Nói xong, ông lắc lư lá cờ rách rời .
Hai ngày , dì Trần c.h.ế.t vì khó sinh trong niềm hạnh phúc, còn t.h.a.i nhi trong bụng cũng thoát khỏi c.h.ế.t yểu.
8
Dì Trần lúc c.h.ế.t hề đau đớn.
Cô mỉm , di ảnh của chồng, trong mắt tràn đầy vui mừng và hy vọng.
Trong mắt cô , hẳn cô đang nắm tay chồng và Đại Bảo cùng rời .