ĐỪNG LÊN THANG MÁY - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:12:18
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mình thoát khỏi chuyện linh dị ?" thầm nghĩ, vội vàng rút điện thoại gọi cho Đồng Tầm - đứa bạn nhất.

từng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, nhưng báo thế nào đây? Chẳng lẽ bảo: "A lô, nửa đêm gặp ma, con ma định cho chảo chiên giòn"? Có khi cảnh sát đến mà xe cấp cứu tâm thần đến .

Đầu dây bên bắt máy: "Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm, nhất là chuyện đại sự."

Nghe thấy giọng quen, suýt thì bật : "Tầm ơi, tao gặp ma, nó định chiên tao!"

"..."

"Mày gọi cấp cứu giúp tao ?"

"Thôi khỏi, tao điên, tao thật..." đem bộ chuyện trải qua thêm mắm dặm muối kể một lèo.

"Mày... ảo ma quá, khi nào mày ngủ mơ phân biệt thực tế ?"

"Không! Tao vẫn đang ở trong cái thang máy c.h.ế.t tiệt đây! Đợi tí, thang máy dừng , A di đà phật, tao về đến nhà ."

Nói đoạn, bước nhanh khỏi thang máy. bầu khí ẩm ướt, nồng nặc mùi mốc và những vệt nước thấm tường khiến khựng ngay tức khắc.

!

8

Cửa thang máy đóng sầm lưng, xung quanh là một màn tối om. bật đèn pin điện thoại, soi một vòng.

Nơi trông giống như một tầng hầm.

"Quái lạ, khu tầng hầm..." Chung cư xây từ đời nào , lúc đó còn chẳng tính đến chuyện chỗ để xe, nên cả khu hề tầng hầm gửi xe nào cả.

"Sao thế?" Đồng Tầm ở đầu dây bên hỏi.

"Cái thang máy đưa tao xuống tầng hầm, nhưng khu nhà tao tầng hầm."

Đồng Tầm phản bác: "Chung cư kiểu gì mà chẳng tầng hầm."

"Khu thật sự mà."

"Có."

"Thật sự ."

"Có."

"Không..."

"Có."

"Có."

Một cơn gió lạnh lướt qua gáy, rùng da gà nổi hết cả lên: "Tầm? Đồng Tầm?"

"Có."

run rẩy cúp máy. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt tái mét của . Đối phương còn là Đồng Tầm nữa . Có lẽ ngay từ đầu .

Điện thoại sắp hết pin, thể trụ lâu. Dù bấm nút thang máy thế nào, nó cũng hề phản hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-len-thang-may/chuong-3.html.]

"C.h.ế.t ở đây ?" Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi bao trùm lấy tâm trí. chỉ còn cách bước tiếp bóng tối.

9

Ánh đèn pin soi lên những bức tường rỉ nước, kéo cái bóng của dài ngoằng và gầy guộc. Những giọt nước chậm rãi lăn dọc theo khe tường, trông như những ngón tay gầy khẳng khiu đang sờ soạng cái bóng của .

Tiếng bước chân vang lên rõ mồn một.

Tạch, tạch, tạch...

dừng .

Tạch, tạch, tạch...

Tiếng bước chân dừng. Cái bóng của tường vẫn tiếp tục di chuyển về phía . Một bước, hai bước, ba bước...

Cái bóng hề theo nữa.

Cổ họng nghẹn đắng, tài nào hét lên nổi. Cái bóng đến góc cua, từ từ xoay .

chôn chân tại chỗ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cái bóng cái miệng rách toác tận mang tai, để lộ một cái cuống họng đen ngòm. Nó mắt, chỉ nghiêng đầu : "Mày, là, mày, hiện, tại, ?"

10

Đèn pin điện thoại bỗng lóe lên dữ dội vụt tắt hẳn. Ngay khoảnh khắc bóng tối nuốt chửng thứ, cổ chân một bàn tay khô khéo chộp lấy. Bàn tay lạnh buốt như băng, cứng như gọng kìm.

Những ngón tay như cành củi khô quờ quạng, cào rách ống quần . Móng tay nó đ.â.m sâu da thịt. Trong cơn hoảng loạn, c.ắ.n nát đầu lưỡi, phun một ngụm m.á.u chân .

Hình như thứ đó bỏng, nó lập tức buông tay. Chớp thời cơ, chạy cà nhắc sâu bên trong. Cái bóng gầm rú đầy giận dữ phía .

Trong tầng hầm tối tăm, tiếng thở dốc của xen lẫn với tiếng móng tay cào tường sột soạt. Nó đang bò theo.

Ngay khi sắp kiệt sức, đ.â.m sầm một cánh cửa sắt rỉ sét. Chẳng kịp suy nghĩ, lao trong đóng sầm cửa . May mắn , cái bóng đuổi theo . Có vẻ mỗi nơi đều là lãnh địa riêng, chúng thể dễ dàng vượt giới hạn.

11

men theo lối cầu thang lên, chẳng mấy chốc thấy ánh sáng hắt . Do dự một lát, đẩy cửa bước .

Là Tầng 4. chấp nhận cái thiết lập gian hỗn loạn . Xác nhận phía gì kỳ quái, dè dặt bước ngoài.

"Nóng quá." kéo kéo cổ áo.

Kít... ị...

Tiếng động phát từ góc cua. theo, thấy một đôi mắt đang lén lút . Ánh mắt trẻ con. Khi chạm mắt , nó sợ hãi rụt đầu .

"Này, đợi !" vô thức đuổi theo vài bước. Có ở đây, chắc .

khựng . Không khí trong dường như càng lúc càng ngột ngạt. Mồ hôi vã như tắm. Nhiệt độ bình thường chút nào. định lối cầu thang bộ nhưng phát hiện cửa khóa c.h.ặ.t.

Cái tòa nhà rốt cuộc là thứ gì !

"Chị ơi, trốn thôi."

Một giọng đột ngột vang lên khiến giật b.ắ.n . Quay , đó là một cô bé mặc váy đỏ. cảnh giác nó: "Em là ai?"

Cô bé mở to đôi mắt ngây thơ : "Không trốn là hấp chín đấy."

 

Loading...