Dùng Kỹ Năng Tung Hoành Tứ Phương - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-28 11:49:13
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quá trình biến hoá chẳng khác gì với khi chị Nguyệt ghé thăm cả, thật sự vô cùng biế/n th/ái.

Ta đ.á.n.h thêm giấc nữa, khi tỉnh dậy, tổng quản yêu ma mang phán quyết cuối cùng tới cho .

Tiêu Trọng sẽ tương kế tựu kế, xem xem phái Huyền Môn bày trò gì.

ma cung nuôi kẻ lười biếng, thế nên trở thành hầu gái nhỏ của .

Ngày đầu tiên , thấy Tiêu Trọng chút lơ đễnh, tâm hồn treo ngược cành cây.

Đánh mắt xuống phía , ồ waoo, mang giày kìa….

Vì thế, lén hỏi Đầu trâu - từng gặp qua một : “Ma tôn ? Sao bỗng dưng mang giày gì?”

Đầu trâu: “Ngươi nghĩ xem?”

Ta: “Chỉ mang giày thôi mà, buồn thành thế ?”

Đầu trâu: “Buồn là do con thú cưng mà ngài mới hôm qua, sáng nay tỉnh dậy liền biến mất tung tích, Ma tôn cho tìm nó .”

Chậc, tới sắp phiêu luôn .

Ta nhịn hỏi: “Con mèo đó quan trọng lắm ?”

“Đương nhiên …”

Tiêu Trọng liếc mắt : “Sao ngươi là mèo?”

Ta đập đầu Đầu trâu một cái: “Còn là do tên miệng rộng toang hoang cửa nhà, lỡ lời ? Ma tôn, ngài thấy ?”

“Ta sớm , tên việc tích cực, tư tưởng vấn đề, còn suốt ngày lôi buôn chuyện, như chẳng để Ma tôn mắt ?” 

Thời điểm Đầu trâu kéo xuống, hai mắt nó chăm chăm

Ta vô cùng thương cảm mà giơ ngón giữa lên với nó.

Co/n bà nó, nó tưởng quên mấy roi ngày hôm qua ? Bà đây là thù dai đấy nhé! 

Tiêu Trọng cau mày, vội vàng nịnh hót: “Ma tôn yên tâm, cứ giao con mèo cho . Ta… ừm, từ nhỏ trời cho năng khiếu khác thường, thể cùng mèo chuyện. Ngài cứ giao cho , đảm bảo tối nay nó sẽ ngoan ngoãn về.” 

Tiêu Trọng nghi hoặc.

Ta gật đầu khẳng định chắc nịch.

Suy cho cùng cũng chẳng thể gì khác, lẽ là do hạn chế của hệ thống, chỉ thể biến thành mèo ban đêm.

 

Cuối cùng cũng tới lúc mặt trời lặn xuống, còn tới thời điểm biến thành mèo, lẻn phòng ngủ của Tiêu Trọng.

Tiêu Trọng vẫn đang bàn chuyện với Tướng lĩnh yêu ma của , chuyện gì , bắt đầu gương chiêm ngưỡng vẻ của . Không thể , khuôn mặt thực sự phù hợp với gu thẩm mỹ của .

chỉ chiêm ngưỡng thôi thì vẫn đủ, còn dáng ưỡn môn/g, chống tay hông.

Tạo dáng xong, , bắt gặp một mỹ nhân kiều diễm, tha thướt yêu kiều.

Nàng thẳng .

Ta gương nữa, thấy biến thành một con mèo trắng.

Mỹ nhân kêu lên: “Yêu tinh từ đến ! Có ai đến phục vụ , ai đến phục vụ hả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-ky-nang-tung-hoanh-tu-phuong/chuong-3.html.]

Ồ hô, hiểu , đây là định dùng mỹ nhân kế với Tiêu Trọng á hả.

Đang dở thì Tiêu Trọng bước , lập tức lao vòng tay của .

“Mew~”

Ta dụi dụi đầu cổ của , vẻ sợ hãi.

Tiêu Trọng an ủi , đó lạnh lùng mỹ nhân : “Ai cho phép ngươi phòng ?”

Hắn dứt lời, hai con yêu bước kéo mỹ nhân ngoài. Mỹ nhân cam lòng mà chỉ , gào lên: “Má nó! Con mèo yêu còn cáo già hơn cả lão nương!” 

Ta rúc vòng tay Tiêu Trọng, rấm rức mãi thôi.

Tiêu Trọng như thể cọ tới nhột, nhẹ hai tiếng, nhéo gáy : “Cả ngày hôm nay ngươi chạy chơi thế?”

Ta khoá c.h.ặ.t miệng, ho he gì.

Đường đường là Ma tôn, thể dịu dàng như ?

Buổi tối, thời điểm lên giường ngủ, lăn lộn cơ bụng của Tiêu Trọng, cọ chỗ cọ chỗ , hạnh phúc như thể đạt đến đỉnh cao cuộc đời.

Thực tế chứng minh, một lao động hợp cách thể hai công việc ngày đêm cùng lúc.

Nếu ngươi sẽ lên cơn điê/n loạn giống .

Ngày hôm đó, trong lúc Tiêu Trọng tu luyện, ở bên phục vụ hết lòng hết sức. Cuối cùng, một ngày lặp lặp cũng kết thúc, Tiêu Trọng đổ mồ hôi đầm đìa, đưa tay nước.

Ta ngủ gà ngủ gật, ngủ đến mức tưởng là mèo, đưa lưỡi l.i.ế.m lấy tay .

Thế giới chợt trở nên yên tĩnh vô cùng.

Cơn buồn ngủ của cũng bay tức khắc. 

Ma tôn sững , mở miệng : “Ngươi hai giây để giải thích.”

Ta: “Có chút ngọt, nhưng vẫn nếm kĩ, là để thử nữa…?”

Giây tiếp theo, đá bay.

Sau đó, giam ngụ/c tối.

Hầm ngụ/c kín đến nỗi cả gió cũng lọt, cả mèo cũng thể trốn thoát, dứt khoát để mặc bản thố/i rữ/a trong đây. 

Mấy ngày , thả , c.h.ế/t mất, chẳng ai thèm quan tâm đến , cả ma cung đều đang hỗn loạn.

Trong lúc hỗn loạn, tiện tay tóm lấy một con yêu: “Chuyện gì thế? Có kẻ đột nhập ?”

“Ôi! Chuyện còn nghiêm trọng hơn nhiều! Thú cưng mà Ma tôn hết mực sủng ái mất tích suốt mấy ngày liền, hiện tại cả hai giới yêu ma đều đang truy tìm con mèo .”

Khóe miệng của bắt đầu nhếch lên một cách vô thức.

Nhìn , đây là sự quyến rũ của bổn meo meo đấy.

Đến tối, biến thành mèo trắng, vênh váo phòng Tiêu Trọng, lên giường của .

Tiêu Trọng từ ngoài cửa , thấy thì sững sờ một lát, như sợ dọa bỏ chạy, chậm rãi tới, sờ bụng nhỏ giọng thì thầm: “Ta còn tưởng ngươi cũng sợ , chạy trốn khỏi nơi cơ đấy.”

Ta dùng đuôi của vuốt ve eo .

 

Loading...