Còn , vì gia đình yên , nhẫn nhịn hết đến khác.
nhịn nữa.
“Bà lớn tuổi hiểu, còn thì , cũng già đến mức hiểu chuyện ?”
“Anh ngoài việc giơ tay đầu hàng chỉ suông thì còn cái gì nữa!”
“Cái nhà nhà của ? Bà thì thể ?”
Chồng ôm , rõ ràng chút kinh ngạc, dần buông tay, giọng cũng lạnh .
“Hôm nay em uống nhầm t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?”
“Thôi , đừng loạn nữa, thu dọn đồ đạc nhanh .”
giường, hề nhúc nhích.
Sự kiên nhẫn của chồng cạn: “Em còn gì nữa? Mẹ vẫn luôn như , chẳng em ?”
“Bà luôn như thì nhịn mãi ?”
“Hồ Đồ, đến đây nửa năm , từng bắt bà việc gì, nhưng bà cũng ý thức vệ sinh, lý lẽ chứ!”
“Khăn phủ sofa xô lệch bà chỉnh, thùng rác ngay bên chân ném rác xuống đất, bát đũa rửa thì hai cứ để trong bồn chờ nó mốc lên…”
“Anh coi nơi là nhà của chúng ?!”
“Còn nữa, xe, bên trong vỏ hạt dưa với vỏ trái cây, hiểu lái kiểu gì mà chịu nổi, trời nóng lên thì cả xe bốc mùi, vì gì khác thì vì chính cũng nên dọn dẹp t.ử tế chứ?”
“Trong nhà lớn nhỏ việc vệ sinh nào chẳng !”
Trên mặt chồng rõ ràng lộ vẻ tức giận.
“Giang Nhiên, chỉ chút việc nhà mà em cũng quá lên, lôi chuyện cũ , đây cái vẻ hiền thục của em đều là giả vờ đúng ? Bây giờ bắt đầu gọi là ‘ ’ , đừng quên chúng kết hôn! Đó là của chúng !”
Mẹ chồng đẩy cửa bước thẳng phòng ngủ.
“Sao cãi thế? Đừng cãi nữa, tất cả đều là của , sắp nghỉ lễ , cả nhà vui vẻ chơi với chẳng hơn .”
“Tiểu Nhiên, con đừng nổi tính tiểu thư nữa, giả vờ tinh tế cũng chừng mực thôi.”
“Mẹ với Hồ Đồ hai con nương tựa bao nhiêu năm, vẫn sống như mà chẳng vẫn ?”
Mẹ chồng lên tiếng, chồng như thêm chỗ dựa.
“Giang Nhiên, , em cũng nên dừng .”
“Mẹ một nuôi lớn dễ dàng, bây giờ bà già , chúng chăm sóc bà là điều nên .”
lạnh một tiếng.
“Có vợ thì thương dễ, lúc kết hôn thấy hiếu thảo như ?”
“Anh vất vả thì tự mà chăm sóc bà , hầu hạ nữa!”
Nói xong xông phòng khách, đá tung đống rác quét.
Trong chớp mắt, giấy vệ sinh, vỏ hạt, giấy kẹo mà chồng vứt rải khắp sàn.
Mẹ chồng cuống lên: “Con cái gì ! Có oán khí thì trút lên , đừng con trai !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-lich-ngay-15-me-chong-vut-rac-tu-hai-chinh-con-trai-ba/2.html.]
“Còn bà nữa! Lớn tuổi còn giả vờ cái gì mà thanh cao giả tạo! Đã còn là loại giả tạo rẻ tiền, pha thì màu xanh, bà pha màu vàng, giống y như quần áo mấy trăm năm giặt của bà, bốc mùi chua lè!”
“Suốt ngày chuyện châm chọc mỉa mai, nhịn bà thật sự tưởng là tổ mẫu tối cao chắc!”
“Lần bà lén lấy áo len trong tủ của còn tính sổ, bà tưởng ? nghĩ đều là một nhà nên thôi bỏ qua.”
“Thế mà bà còn ngày nào cũng ngoài để ý những thứ , gì mà sống tùy tiện tự nhiên, thì đừng lén lấy đồ của chứ!”
“Đồ già vô liêm sỉ, phi!”
Nói xong, lập tức lao thẳng phòng của con gái.
cầm lấy chiếc balo nhỏ của con, ôm con bé lên chuẩn rời .
“Giang Nhiên, em định ?”
ôm con, thèm đầu mà bước thẳng ngoài.
“ về nhà đẻ!”
Mẹ chồng ở phía gào lên:
“ là đồ thần kinh! Mẹ , mấy mắc bệnh sạch sẽ như cô chắc chắn vấn đề tâm lý!”
“Con trai, con thấy đấy, đây chính là vợ con!”
chuẩn đóng cửa, nhưng câu đó nhịn mà trở .
“ ghét bà đến , bệnh sạch sẽ, ở chung với loại miệng bẩn như bà, thấy dơ!”
Chồng thấy mắng , cũng lập tức bắt đầu lời cay nghiệt.
“Giang Nhiên, em giỏi thì luôn , đừng trách dẫn chơi riêng!”
“Đến lúc đó đừng than thở rằng chồng đưa du lịch mà thì !”
“Đáng lẽ cả nhà vui vẻ chơi, em cứ kẻ phá hoại!”
“Cũng thôi, chúng còn mang theo em, cả nhà chỉ em là lắm chuyện!”
bộ dạng của mà thấy buồn .
Mang theo “lão tổ tông” như , mười cái mạng cũng đủ mà chịu đựng.
“Ai thèm cùng mấy .”
“Đừng nhắc , mau dọn sạch những thứ cần thiết trong xe , nếu đến lúc c.h.ế.t cũng chẳng vì .”
Hồ Đồ và đều tưởng đang ám chỉ họ.
Sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
mặc kệ biểu cảm của họ, đóng sầm cửa .
Ai c.h.ế.t thì tự mà c.h.ế.t, đừng kéo theo !
3
……
“Cô Giang, xin cô nhanh ch.óng đến bệnh viện trung tâm thành phố, chồng cô và chồng cô gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, hiện cần phẫu thuật gấp!”