Dụ Em Động Tâm - Chương 21: Cái giường cô ngủ, từ đầu đến cuối đều là của anh!
Cập nhật lúc: 2026-02-14 09:01:11
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thư Ninh , giờ ngoài , đặt cho cô biệt danh — “Đát Kỷ”.
Trong bữa ăn, cô lặng lẽ liếc đàn ông đối diện.
“Hạ , chuyện hôm nay… cảm ơn . Em ngờ Chu Bách Vũ Lại tìm đến tận đây."
Hạ Văn Lễ gắp một miếng rau, nhẹ nhàng đáp: “Em cũng , chúng là vợ chồng.”
Anh ngẩng đầu cô, ánh mắt sâu thẳm: “Là chồng — thì việc bảo vệ vợ là điều nên .”
Tay Chung Thư Ninh cầm đũa khẽ siết c.h.ặ.t.
“Nên ” ?
Anh thật nhẹ nhàng, thản nhiên như thể chuyện đó vốn hiển nhiên.
“Em gọi là ‘Hạ ’ khách sáo quá.”
Giọng Hạ Văn Lễ ung dung, nhanh chậm: “Anh hiểu, chúng , em gọi như là để thể hiện sự tôn trọng, cũng là phép lịch sự.”
“ nếu quá mức khách sáo… thì rõ ràng là đang cố tình giữ cách với .”
“Hạ phu nhân, giữa chúng … cần giữ cách!”
Anh đến gần cô.
Gần thêm chút nữa.
Càng gần thêm chút nữa…
Chung Thư Ninh cụp mi mắt, khẽ gật đầu: “Em hiểu , sẽ gọi nữa.”
—
Ăn trưa xong, Chung Thư Ninh bắt đầu tỉ mẩn với đống vỏ vải.
Hạ Văn Lễ cần ngủ bù, nên phòng nghỉ ngơi.
Cô bao giờ nghĩ tới, vài ngày khi kết hôn với Hạ Văn Lễ theo thỏa thuận, trở thành quãng thời gian hiếm hoi khiến cô cảm thấy dễ chịu đến thế.
Thảnh thơi, tự do…Không giống ở nhà họ Chung, nơi ngay cả giúp việc cũng dám trưng bộ mặt khó coi với cô.
Điện thoại rung — là Chu Bách Vũ gọi tới.
Cô do dự vài giây bắt máy: “Alo, chào bác gái.”
“Thư Ninh , bác Bách Vũ gì, chuyện hôm qua đến cả đồn cảnh sát, con đ.á.n.h là đáng đời…”
Giọng bà gấp gáp chuyển chính đề: “Hôm nay con gặp nó ?
Nó trốn viện , là đến tìm con.”
“Có gặp.”
“Thế giờ nó ?”
“Vài tiếng rời .”
“Con nó ?
Cả nhà gọi , điện thoại nó cũng .”
“Cháu rõ.”
“Nếu nó tìm con, con báo giúp bác một tiếng nhé.”
Chung Thư Ninh cụp mắt, dính dáng gì thêm đến Chu Bách Vũ.
Anh trưởng thành, nên học cách tự chịu trách nhiệm.
Cô lặng lẽ tiếp tục công việc với đám vỏ vải, đó đồ tập luyện, một căn phòng trống bắt đầu giãn cơ, luyện những động tác cơ bản.
Cô học múa từ nhỏ.
Dù bận, trừ khi chân đau, hầu như ngày nào cũng luyện tập.
Nếu nghỉ quá lâu, cơ thể sẽ mỏi mệt như thứ gì đó thiếu mất.
Trong lúc nghỉ giữa buổi, điện thoại rung.
Là Chung Minh Nguyệt.
Tin nhắn kèm một bức ảnh — trong ảnh, ánh đèn lờ mờ, Chu Bách Vũ đang gục đầu uống rượu, trông cực kỳ chán chường.
【Dạo chị ở ?
Em và ba đều lo cho chị.】
【Chị ơi, Bách Vũ uống nhiều lắm, cứ luôn miệng gọi tên chị.】
【Chị đến ?】
Chung Thư Ninh bật .
Lười phản hồi.
Lúc , ánh mắt Chung Minh Nguyệt đầy tham lam, dán c.h.ặ.t gương mặt Chu Bách Vũ.
Cô cố gắng gượng , nụ cứng ngắc như ép:
“Anh Bách Vũ, em nhắn tin cho chị em , nhưng chị trả lời.
Chắc là… đang bận thôi.”
“Bận?”
Chu Bách Vũ bật một tiếng nấc rượu, mắt đỏ ngầu.
“Cô đương nhiên bận… bận theo thằng đàn ông khác!”
“Anh gì?
Đàn ông?
Là ai?!”
Chung Minh Nguyệt lập tức dựng thẳng lỗ tai.
“Em hiểu !”
“Anh Bách Vũ, dạo gặp chị em ?”
Theo lời ba , chị lẽ còn nơi nào để , lúc đáng lẽ về cầu xin tha thứ .
Cô vẫn luôn mong tận mắt thấy Chung Thư Ninh đau khổ, lóc cầu xin, quỳ gối mặt cô.
Chu Bách Vũ…
Lại nghĩ quá hèn!
Rõ ràng từng là vị hôn phu chính thức của Chung Thư Ninh.
Đáng , đủ khí phách mà giành cô từ tay Hạ Văn Lễ.
dám!
Thật sự dám.
Chỉ cần ánh mắt Hạ Văn Lễ liếc qua một cái, mặt , Chu Bách Vũ thấy chân tay mềm nhũn.
Ngay cả việc lớn tiếng chất vấn quan hệ giữa hai cũng nổi.
Chẳng thể mở miệng hỏi xem họ bắt đầu từ khi nào… lén lút đến thế nào.
Chu Bách Vũ, mày sợ !
Thế thì còn là đàn ông cái nỗi gì!
Chẳng trách Chung Thư Ninh rời bỏ mày.
Mày đáng đời!
Anh mắng chính , tu hết ly rượu đến ly khác.
Chung Minh Nguyệt hoảng hốt, lập tức nhào tới giữ tay :
“Anh Bách Vũ, đừng uống nữa mà!”
“Cô thật sự … cần nữa …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-21-cai-giuong-co-ngu-tu-dau-den-cuoi-deu-la-cua-anh.html.]
Giọng nghẹn , ồm ồm thành tiếng.
Cô theo Hạ Văn Lễ.
Đời nào đầu với một thằng vô dụng như ?
Chẳng trách… cô như biến thành khác.
Vì cô thật sự tìm chỗ dựa vững chắc .
“Cho dù chị em bỏ , vẫn còn em mà.”
Chung Minh Nguyệt ghì c.h.ặ.t lấy tay , dán sát lấy cánh tay .
Chu Bách Vũ liếc cô một cái, khẽ bật .
Giọng mang theo khinh miệt.
Ánh mắt… hề che giấu sự chán ghét.
Trong mắt , Chung Minh Nguyệt mãi mãi thể so với Chung Thư Ninh — từ ngoại hình, khí chất, đến lời ăn tiếng .
Anh là trọng nhan sắc.
Mắt mù.
Vì chọn cô ?
Ánh mắt đó khiến Chung Minh Nguyệt như đ.â.m một nhát.
Cô chột , rụt tay , trong lòng đầy bất cam.
Chu Bách Vũ tiếp tục uống, từng ly một, ngừng nghỉ.
Chung Minh Nguyệt chỉ thể bên, lặng lẽ say mèm, cho đến khi còn trời đất gì nữa.
Cô mới dậy, dìu ngoài.
“Cô là ai?
Buông …”
Chu Bách Vũ nhíu mày, mắt mở nổi.
“Anh Bách Vũ, say .
Em đưa về.”
“Không về!”
Anh vùng vẫy yếu ớt.
Nếu vì cha bắt tiếp cận Chung Minh Nguyệt, thì chuyện chẳng đến nước .
Chung Thư Ninh vẫn là của , để rơi tay khác!
“Hay… em đưa tới khách sạn nghỉ nhé?”
Chung Minh Nguyệt thử dò ý.
Thấy phản đối, lập tức nắm c.h.ặ.t lấy cơ hội, dìu ngoài.
Chu Bách Vũ lúc say đến mức chẳng phân biệt ai với ai, dựa cả cô , miệng còn mơ hồ lẩm bẩm:
“Anh thật lòng yêu em… Anh thể sống thiếu em…”
Từ câu lẩm bẩm, nhiều lướt ngang thấy rõ ràng.
Từ câu lẩm bẩm, nhiều ánh mắt bắt đầu đổ dồn .
Rất nhanh, tin tức lan : Chu thiếu gia, từng cầu hôn Chung Thư Ninh, hiện tại đang say xỉn rời khỏi hội sở, một cô gái dìu khách sạn.
Mấy hôm còn tay trong tay cùng mỹ nhân.
Hôm nay dây dưa với Chung Minh Nguyệt?
Chung Minh Nguyệt khổ sở đỡ Chu Bách Vũ lên giường, xoa xoa cánh tay tê mỏi.
Ánh mắt cô gắt gao dán c.h.ặ.t lên .
Trên đường đến đây, luôn miệng gọi tên Chung Thư Ninh, khiến lòng cô gầm gừ vì ghen tức.
Cô thì gì hơn ?
Ngoài việc hơn một chút, nhảy múa, nếu năm xưa cô thất lạc, còn lâu mới đến lượt Chung Thư Ninh hưởng phúc!
Chê cô?
Vậy đây dụ dỗ cô gì, hại cô mang tiếng , đời đàm tiếu?
Chung Minh Nguyệt nghiến răng, trong mắt ánh lên sự uất hận.
Một suy nghĩ liều lĩnh bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô …
…
Biệt thự Lan Đình.
Lúc Chung Thư Ninh tập xong bài múa, mặt trời sắp lặn mái nhà.
Cô định về phòng tắm rửa, ngang phòng khách thì thấy Trần Tối và Lý Khải đang bàn việc với , tay cầm bản kế hoạch, nghiêm túc đến mức thấy cô còn khách sáo chào một câu:
“Chào phu nhân.”
“Anh vẫn dậy ?”
Trần Tối gật đầu: “Chắc .”
“Vậy các cứ bàn tiếp .”
Chung Thư Ninh nghĩ bụng, Hạ Văn Lễ cũng thật sự vất vả.
Từ khi cô dọn về đây, phần lớn thời gian đều bận rộn công việc.
Anh hơn cô 5 tuổi, chỉ hơn Chu Bách Vũ 3 tuổi, nhưng từ phong thái đến khí chất, trưởng thành, chững chạc hơn nhiều.
Chu Bách Vũ thì ?
Chỉ là treo cái danh “nhị thiếu gia”, suốt ngày ăn chơi hưởng thụ.
So sánh mới thấy… đúng là từng mù mắt.
Cô nghĩ, đẩy cửa phòng ngủ.
bước — thì sững .
Một bên chăn gối rõ ràng dấu vết .
Khoan …
Cô còn kịp hiểu chuyện gì thì — cạch — cánh cửa phòng tắm mở .
Hạ Văn Lễ bước , chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm rộng, tóc còn nhỏ giọt, một chiếc khăn lông vắt hờ lên cổ.
Tóc ướt rũ xuống trán, vài giọt nước còn đang lăn qua cổ, rơi xuống phần n.g.ự.c rắn chắc ẩn hiện lớp vải lỏng lẻo.
Thắt lưng buộc hờ, chiếc áo choàng như sắp tuột đến nơi.
Không còn dáng vẻ cứng nhắc, lạnh lùng thường ngày — lúc mang theo một nét tùy ý lười biếng, như cơn gió đêm đầu hè, mát lạnh nhưng khiến ngộp thở.
Chung Thư Ninh c.h.ế.t trân.“…Hạ , … ở đây?”
Hạ Văn Lễ tiến gần.
Toàn còn mang theo làn lạnh khi tắm, như thể tắm nước đá, nhưng thở phả khi chuyện nóng rực:
“Căn phòng , vốn dĩ là của .”
“C-cái gì cơ?”
Chẳng lẽ… từ đến giờ… cô vẫn luôn ngủ giường của ?!
Trong phòng của ?!
Hạ Văn Lễ liếc vẻ mặt của cô, giọng chậm rãi chỉnh :
“Không đúng — bây giờ, đây là phòng của chúng .”