giữa phòng khách, ánh mắt dừng tấm chi phiếu ghi hai trăm triệu… , hai trăm triệu tệ.
Sắc mặt Phó Thịnh tái mét, chắn mặt .
“Cố Giản, nhận.”
Mẹ giật lấy tấm chi phiếu, nhét tay .
Giọng mang theo cầu xin:
“Giản , con .”
“Coi như xin con, khó khăn lắm mới cuộc sống , con coi như giúp , ?”
Tay chân lạnh buốt, run rẩy.
Nhìn mắt bà, nhịn hỏi:
“Dù cả đời gặp con nữa?”
Bà c.ắ.n răng:
“.”
Đột nhiên nhận , thứ đè nặng trong lòng bao năm qua… tan biến trong chớp mắt.
Hóa cũng đau như tưởng tượng.
siết c.h.ặ.t tấm chi phiếu, ngẩng đầu lên:
“Được, con đồng ý.”
Ánh mắt Phó Thịnh lập tức trở nên trống rỗng.
Anh đưa tay kéo , nghiêng tránh .
Khoác áo, bước thẳng qua .
Có lẽ ngay từ đầu, là gánh nặng và nỗi nhục của .
Cũng .
Từ nay cần ôm hy vọng nữa.
Không cần cầu xin thứ vốn dĩ từng tồn tại.
19
Tối hôm đó, tạm biệt Khương Vũ, lên chuyến bay nước ngoài.
Trước khi cất cánh, điện thoại rung lên một cái.
Trong tài khoản ngân hàng bỗng dưng thêm một khoản tiền chuyển đến.
Số tiền lẻ chẵn rõ ràng, hề nhỏ.
Kèm theo một tin nhắn:
[Không quên , ăn uống cho t.ử tế, đừng để bản chịu khổ.]
[Cho hai năm, sẽ đến đón em về nhà.]
màn hình lâu, nhẹ nhõm mỉm .
Sau đó tắt máy, rút sim.
Thuận tay ném trong gió.
20
Một năm rưỡi .
từ phòng thí nghiệm , tiện thể rủ khóa về nhà ăn cơm.
Ăn xong tiễn cửa, cảm ơn:
“Cố Giản, tay nghề thật đấy, đồ ăn ở nước ngoài khó ăn thế nào .”
dựa khung cửa, lười biếng đáp:
“Muốn ăn thì cứ đến.”
Khoảng thời gian mới sang, lạ nước lạ cái, ngôn ngữ cũng trôi chảy.
Chính dẫn quen trường lớp, giúp tìm nhà.
Nên thỉnh thoảng mua đồ về nấu cơm, gọi đến ăn, coi như trả ơn.
Anh vẫy tay, rời .
mỉm theo, xoay mở cửa.
Cửa hé một khe, một bàn tay từ phía chặn .
“Cố Giản.”
cứng .
Giọng kề sát bên tai.
Mang theo chút lạnh lẽo:
“Lâu gặp.”
.
Rùa
Phó Thịnh phía , khoác áo đen, bờ vai rộng.
Giữa hàng mày khó giấu vẻ mệt mỏi.
cả toát khí chất mài giũa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-do-anh-trai-ke-kieu-ngao-thanh-ke-si-tinh/chuong-8.html.]
Không còn vẻ ngông cuồng của thiếu niên, mà thêm phần trầm , sắc bén.
Anh đẩy cửa, tiện tay khóa .
Ép cánh cửa phía .
“Sao, nhận ?”
Anh cúi đầu, vùi hõm cổ , hít sâu một .
Rồi nghiến răng:
“ ở trong nước đ.á.n.h đến trời đất đảo lộn, ngày nào cũng đấu trí đấu sức với ông già.”
“Còn em thì , là , chặn , ở đây với khác.”
“Cố Giản, em đúng là vô lương tâm.”
ngửa cổ , kéo giãn cách.
Không hỏi tìm .
Chỉ mắt , gọi cái tên lâu :
“Phó Thịnh.”
“Ừ.” Anh thu sắc bén, khẽ đáp.
Đôi môi ấm áp áp xuống.
“Cố Giản, đến đón em .”
Ngón tay khẽ run, m.á.u dồn lên đầu.
Anh hôn lâu mới buông , ch.óp mũi chạm .
“Em gì với ?”
21
nghiêng đầu, thẳng thắn hề che giấu:
“Thế lắm , dù cũng nhận tiền của bố .”
“Nếu ông đến tìm , đòi tiền thì ? tiêu hết đấy.”
Yết hầu Phó Thịnh khẽ động:
“Không .”
“ đoạt quyền trong tay ông , đẩy ông khỏi công ty, để ông cùng em an hưởng tuổi già .”
khẽ sững trong lòng.
Anh … trưởng thành nhanh đến ?
Phó Thịnh ép xuống, mười ngón tay đan c.h.ặ.t lấy tay .
Giọng trầm thấp:
“Vợ , nhiều như … phần thưởng gì ?”
ngẩng đầu, chậm rãi ngắm gương mặt .
Hơn một năm gặp, còn vẻ kiêu ngạo, mà trở nên chín chắn, trầm hơn nhiều.
thẳng mắt , nhẹ giọng:
“Phó Thịnh, nghĩ kỹ ?”
Lúc rời , cắt đứt liên lạc với .
Chính là để cho thời gian suy nghĩ.
Ở bên … rốt cuộc là nhất thời bốc đồng, là thật lòng.
Phó Thịnh cúi xuống , trong mắt che giấu sự chiếm hữu và quyết liệt.
“Từ khoảnh khắc em trêu chọc , em còn đường rút khỏi cuộc đời nữa.”
Anh hôn xuống thật mạnh.
Trong giọng mang theo một chút khẩn cầu khó nhận :
“Vợ , đừng đẩy nữa.”
“Cho nhà của em.”
“ sẽ yêu em thật .”
Ánh nắng ngoài cửa sổ tràn , rải đầy sàn những mảnh vàng vụn.
ánh mắt chân thành của .
Trái tim vốn nguội lạnh, nữa nóng lên.
đưa tay đẩy ngã xuống.
Trở lên .
Phớt lờ ánh mắt đột ngột nóng rực của .
Cúi xuống, c.ắ.n nhẹ yết hầu .
“Anh trai.”
“Đêm nay… em quyết định.”
(Hết).