Đồng Nhân HP/Sirius: Dũng Cảm Theo Đuổi Ánh Sáng - Chương 6: Năm sáu và năm bảy
Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:19:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa hè năm , thường xuyên đến thăm cô.
Khi thì mang đồ ăn, khi thì mang sách, lúc là món bánh nhân bí đỏ do chính tay James . Họ cùng tản bộ trong thôn, cùng sườn núi ngắm trời, và cùng tán gẫu về đủ thứ chuyện đời.
Cô bắt đầu gọi là "Sirius" vì "Black".
Cậu cũng bắt đầu gọi cô là "Astrid" vì "Greengrass".
Một buổi tối nọ, khi đưa cô về nhà, lặng cửa một hồi lâu.
“Astrid .” Cậu ngập ngừng.
“Ơi?”
“Cậu... Đối với tớ...”
Cậu vẫn hết câu.
Cô , trái tim đập liên hồi.
“Gì cơ?”
Cậu cúi đầu cô.
Ánh trăng rọi xuống gương mặt , bừng sáng tia trong đôi mắt xám.
“Không gì .” Cuối cùng , “Chúc bạn ngủ ngon.”
Cậu rời .
Cô tựa cửa, dõi theo bóng lưng dần tan bóng tối.
Cô định gì.
cô truy hỏi.
Bởi vì thời khắc vẫn thực sự tới.
...
Năm thứ sáu
Khi năm học thứ sáu bắt đầu, tình thế đổi .
Cái tên Voldemort bắt đầu xuất hiện dày đặc tờ Nhật báo Tiên tri. Những vụ tập kích, mất tích và t.ử vong diễn liên miên. Cuộc chiến tranh tưởng chừng xa xôi đang dần áp sát những bức tường thành của Hogwarts.
Sirius, James và những khác gia nhập Hội Phượng Hoàng.
“Đó là tổ chức gì ?” Cô hỏi.
“Do thầy Dumbledore lập .” Cậu đáp, “Để đối đầu với Voldemort.”
Cô , trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cô nhớ cái tên . Hội Phượng Hoàng. Chiến tranh. Sự hy sinh.
cô thể nhớ nổi ai sẽ là xuống.
“Cậu đừng .” Cô thốt lên lời khẩn cầu.
Cậu sững : “Cái gì cơ?”
“Đừng mà.” Cô lặp , “Nguy hiểm lắm.”
Cậu cô, im lặng một lát bật , đưa tay xoa mái tóc cô, đây là thứ hai chạm cô.
“Tớ chứ.” Cậu , “Cậu tớ buộc mà. James thì tớ cũng . Đó là việc đúng đắn nên .”
Cô im lặng.
Cô để cho linh cảm của , rằng chiến tranh sẽ cướp sinh mạng của nhiều . Có lẽ là , lẽ là James, hoặc lẽ là tất cả bọn họ.
Cô chỉ thể lặng lẽ .
“Cậu đang lo cho tớ ?” Cậu hỏi.
“... Ừm.”
Cậu mỉm , một nụ dịu dàng đến mức cô từng thấy đây.
“Tớ sẽ cẩn thận mà.” Cậu hứa.
Vì , mỗi gặp , cô đều kiểm tra xem vết thương nào . Cậu cứ để mặc cô kiểm tra, thỉnh thoảng còn trêu: “Cậu giống tớ quá đấy”, khi cô lườm cho một cái thì mới chịu thôi.
...
Giáng sinh năm thứ sáu, cô nhận một bức thư.
Đó là con cú của nhà Greengrass.
Mở thư , cô lặng .
Đó là nét chữ của cha cô.
“Astrid: Nếu con còn coi là của cái nhà thì hãy về . Chuyện với nhà Nott thể nhắc nữa. con phép qua với thằng nhãi nhà Black đó nữa. Nó gia tộc xóa tên, chẳng còn chút giá trị nào cả. Nhà Greengrass thể liên hôn với hạng như thế. Chỉ cần con về, chúng vẫn là của con. Bằng , thì đừng bao giờ vác mặt về nữa.”
Cô bức thư lâu.
Rồi cô xé nát nó.
...
Cô tìm Sirius.
Cậu đang một tháp Thiên văn ngắm .
“Astrid?” Thấy cô đến, ngạc nhiên, “Có chuyện gì ?”
Cô bước tới xuống cạnh .
“Cha tớ thư cho tớ.” Cô kể.
“Ông gì?”
“Bảo tớ về, với điều kiện là ở bên nữa.”
Cậu trầm mặc một lúc: “Thế tính ?”
“Tớ xé thư .”
Cậu cô, đôi mắt xám như thứ gì đó đang bừng sáng.
“Astrid .”
“Ơi?”
“Cậu... Có nguyện ý ở bên tớ ?”
Cô sững sờ.
“Ý tớ là,” Cậu tiếp tục, giọng lộ rõ vẻ khẩn trương, “Không kiểu bạn bè . Mà là... kiểu cơ. Cậu hiểu ý tớ chứ?”
Cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-nhan-hpsirius-dung-cam-theo-duoi-anh-sang/chuong-6-nam-sau-va-nam-bay.html.]
Nhìn bờ môi mím vì lo lắng, hình ảnh phản chiếu của chính trong đôi mắt xám, đôi mắt còn sáng hơn cả những vì .
“Cuối cùng cũng chịu .” Cô lên tiếng.
“Hả?”
“Tớ đợi năm năm đấy.” Cô , “Từ đầu gặp năm nhất, tớ chờ đợi câu .”
Cậu ngẩn .
“Cậu…”
“Tớ thích .” Cô ngắt lời , “Từ cái ngày tàu hỏa đó là tớ thích . Nụ của rạng rỡ quá, khiến tớ tài nào quên nổi.”
Cậu cô, ánh mắt sáng rực rỡ như tinh tú.
“Tớ cũng thích .” Cậu , “Từ cái ngày bảo 'Cô đúng đấy' là tớ thích . Cậu bình thản, dũng cảm và chẳng giống bất kỳ ai tớ từng gặp.”
Họ , chẳng ai thêm lời nào.
Rồi cúi đầu hôn cô.
Đó là một nụ hôn khẽ, nhẹ nhàng như làn gió lướt qua gò má.
với Astrid, đây chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời .
...
Học kỳ hai năm thứ sáu, họ chính thức là một đôi.
Cả trường Hogwarts đều chuyện, Black nhà Gryffindor và cô nàng Greengrass nhà Slytherin đang hẹn hò.
Có xì xào, chướng mắt, cũng kẻ buông lời mỉa mai ngay mặt.
“Black, quen một đứa Slytherin thế?”
“Liên quan gì đến .” Cậu ôm vai cô, nở nụ ngạo nghễ.
“Greengrass, bạn dính líu đến dân Gryffindor ?”
“Liên quan gì đến bạn.” Cô đáp lời bình thản nhưng ánh mắt lạnh thấu xương.
Họ chẳng thèm bận tâm.
vẫn kẻ thích gây hấn.
Một ngày nọ, cô mấy nam sinh Slytherin khóa chặn đường ở hành lang.
Cầm đầu là Avery, thừa kế của một gia tộc thuần huyết, gia nhập đội dự của T.ử thần Thực t.ử.
“Greengrass.” Hắn khẩy, “Nghe bảo mày đang cặp kè với thằng phản bội nhà Gryffindor đó hả?”
“Liên quan gì đến bạn.”
“Có đấy chứ.” Avery tiến lên một bước, “Nhà Greengrass dù sa sút thì cũng mang dòng m.á.u thuần chủng. Mày với dân Gryffindor là bôi tro trát trấu mặt tất cả nhà Slytherin .”
Cô siết c.h.ặ.t đũa phép.
“Tránh .”
“Không đấy.” Avery đắc ý, “Sao, định tay ? Mày nghĩ đ.á.n.h tao ?”
Cô rút đũa phép .
kịp chú ngữ thì một giọng vang lên từ phía .
“Avery.”
Là Sirius.
Cậu ở góc hành lang, đôi mắt xám bừng bừng lửa giận.
“Mày nhắc nữa xem?” Cậu bước tới, chắn ngay mặt Astrid.
Nụ của Avery cứng đờ : “Black…”
“Tao bảo mày nhắc nữa .” Sirius rút đũa phép, chỉ thẳng mặt Avery, “Nhắc những gì mày sủa .”
Avery lùi một bước.
“Sao, dám ?” Sirius lạnh, “Vừa nãy to mồm lắm mà?”
Avery nghiến răng, hậm hực bỏ .
Mấy tên tay sai phía cũng lủi thủi biến mất theo đại ca của chúng.
Sirius cô.
“Cậu chứ?”
“Tớ .”
Cậu nhíu mày: “Sao gọi tớ?”
“Tớ tự giải quyết mà.”
“Giải quyết kiểu gì? Bọn chúng tận bốn đứa.”
“Tớ đũa phép.”
Cậu cô bỗng nhiên bật .
“Cậu giỏi thật đấy.” Cậu , “Một đối đầu với bốn đứa mà chẳng sợ là gì.”
“Sợ gì chứ?”
“Sợ ăn đòn.”
“Bọn chúng đ.á.n.h tớ .”
Cậu nhướng mày: “Cậu lợi hại thế cơ ?”
“Ừm.” Cô đáp, “Tớ luyện tập mà.”
Cậu phá lên kéo cô lòng.
“Sau gặp chuyện như thế,” Cậu , “cứ gọi tớ.”
“Không cần .”
“Astrid.”
Cô ngước lên .
“Hãy để tớ bảo vệ .” Cậu , “Được ?”
Cô , sâu sự nghiêm túc trong đôi mắt xám .
“... Được .”
Cậu mỉm , cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô.