Đồng Nhân HP/Sirius: Dũng Cảm Theo Đuổi Ánh Sáng - Chương 1: Ngày 1 tháng 9 năm 1971, tàu tốc hành Hogwarts
Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:37:02
Lượt xem: 3
Astrid Greengrass vẫn nhớ như in cái tháng Chín năm .
Hay đúng hơn, cô nhớ về một tháng Chín ở thế giới khác. Qua khung cửa sổ của bệnh viện nhi luôn là một bầu trời xám xịt u ám; nắm lấy bàn tay gầy gò của cô, lặp lặp câu “Sẽ thôi”. Cô tin. Một đứa trẻ mười hai tuổi đủ hiểu ý nghĩa của tờ “Thông báo tình trạng nguy kịch” là gì.
Chiếc tivi trong phòng bệnh thỉnh thoảng chiếu phim. Cô y tá bật cho cô xem Harry Potter và bảo: “Trẻ con đứa nào cũng thích phim ”. Cô xem, và thấy bé đeo kính khá thú vị. những đợt hóa trị quá đau đớn khiến cô thể nhớ gì nhiều, chỉ lờ mờ ấn tượng về một cô bé tóc đỏ, một tóc vàng kiêu ngạo, và một tòa lâu đài chuyển động.
Rồi một ngày, cô nhắm mắt và bao giờ tỉnh dậy nữa.
Khi mở mắt một nữa, cô trở thành con gái của một gia tộc thuần huyết đang sa sút tại Scotland năm 1960.
Astrid mất ba năm mới thực sự chấp nhận sự thật . Những bức tranh trong dinh thự nhà Greengrass, ngọn lửa xanh lục trong lò sưởi, và những chú cú đưa báo mỗi sáng, tất cả những thứ còn giống một giấc mơ dài hơn bất kỳ phòng bệnh nào cô từng .
“Hãy nhớ kỹ, con là nhà Greengrass.” Cha cô ngày sinh nhật mười một tuổi. Ông chiếc ghế bành cũ kỹ trong thư phòng, ánh lửa lò sưởi hắt lên gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi với quầng thâm mắt và những nếp nhăn nơi khóe miệng. “Slytherin. Nhất định Slytherin.”
Astrid đáp lời.
Cô quá quen với việc phục tùng sắp đặt. Thời gian trong phòng bệnh và mười một năm dài đằng đẵng ở gia tộc Greengrass dạy cô một điều: phản kháng là vô nghĩa. Mũi kim tiêm sẽ vì bạn mà trở nên nhỏ , hóa trị cũng chẳng vì bạn sợ mà dừng . Tương tự như , cha nào cũng yêu thương con cái của .
Thế nhưng, khi đầu thấy đoàn tàu tốc hành Hogwarts với đầu máy nước màu đỏ rực, thứ gì đó trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô khẽ thắt .
Cô nhớ hình ảnh .
Mọi thứ thật mờ ảo, giống như những viên đá đáy hồ qua làn nước. Có một bé đeo kính, một bé tóc đỏ, một bé tóc vàng… Cô nhớ nổi. Có lẽ là từ bộ phim ở kiếp cô từng xem.
Thôi bỏ . Cô kéo chiếc rương da bước về phía đoàn tàu.
Sân ga 9 ¾, cô thầm ghi nhớ cái tên . Xung quanh là những tân sinh viên đang phấn khích, cha đưa tiễn, chị em vây quanh, líu lo như một đàn chim sẻ.
Nhà Greengrass chẳng ai tiễn cô cả.
Như cũng . Cô vốn chẳng đối phó thế nào với những sinh vật gọi là “cha ”.
...
Cô dọc từng toa tàu để tìm chỗ .
Toa thứ nhất: Chật kín những nam sinh nữ sinh đang rôm rả; ngay khi cô kéo cửa , ánh mắt đều đổ dồn huy chương gia tộc Greengrass n.g.ự.c cô. Cô đóng cửa .
Toa thứ hai: Hai nữ sinh khóa đang mải mê trò chuyện, họ liếc cô một cái cũng chẳng ý định nhường chỗ.
Toa thứ ba, thứ tư, thứ năm…
Cô đến tận toa cuối cùng của đoàn tàu.
Ở ngăn ngăn kéo thứ hai từ lên, cánh cửa đang khép hờ.
Bên trong hai bé đang .
Nói chính xác hơn, một bé tóc đen đang to, còn đang lắng . Cậu bé đang liên tục khoa tay múa chân, tiếng vang lên tận ngoài cửa. Cậu bé lắng thì đeo một cặp kính tròn, thỉnh thoảng đẩy gọng kính, khóe miệng khẽ mỉm .
Astrid ở cửa, do dự nên gõ cửa .
“Này!” Cậu bé đang to thấy cô và vẫy tay: “Tìm chỗ hả? Vào đây !”
Cô kéo cửa bước .
Bên trong rộng rãi hơn cô tưởng. Hai bé bên phía cửa sổ, phía đối diện vẫn còn ba chỗ trống. Lúc cô mới chú ý thấy trong góc còn một bé mập mạp đang ôm túi đồ ăn vặt, cô với vẻ rụt rè.
“James Potter.” Cậu bé tự giới thiệu, chỉ tay về phía bạn : “Đây là…”
“Để tớ tự giới thiệu.” Cậu bé đeo kính tròn đảo mắt: “Remus Lupin. Còn bạn?”
“Astrid Greengrass.” Cô đáp xuống vị trí gần cửa.
“Greengrass?” James nghiêng đầu suy nghĩ: “Nhà Greengrass đó ? Ở Scotland ?”
“Ừ.”
“Bà nội tớ từng nhắc đến nhà bạn.” James : “Bà bảo nhà bạn ngày xưa oai lắm, nhưng đó thì…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-nhan-hpsirius-dung-cam-theo-duoi-anh-sang/chuong-1-ngay-1-thang-9-nam-1971-tau-toc-hanh-hogwarts.html.]
“James.” Remus ngắt lời.
“Không .” Astrid lên tiếng. Cô hiểu vì , nhưng khóe miệng quả thực khẽ cong lên: “Sau đó thì sa sút. là .”
James cô một cái, định gì đó nhưng Remus dẫm chân một cái nên đành ngậm miệng.
Cậu bé mập mạp trong góc cuối cùng cũng lấy hết can đảm lên tiếng: “Tớ là Peter Pettigrew. Bạn… Bạn cũng là học sinh mới ?”
“Ừ.”
“Bạn sẽ nhà nào ?”
“Slytherin.” Astrid trả lời.
Trong toa tàu bỗng lặng một giây.
James và Remus trao đổi ánh mắt với . Peter thì rụt cổ .
“Ồ.” James nhún vai: “Cũng mà.”
Astrid đang nghĩ gì: Slytherin đồng nghĩa với thuần huyết, hắc ma pháp và là cái nôi của T.ử thần Thực t.ử. Mọi luôn những định kiến rập khuôn như thế về nhà Slytherin.
Cô cũng chẳng buồn giải thích.
Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lùi phía thật nhanh, sắc xám của Luân Đôn dần thế bằng màu xanh mướt của vùng nông thôn. James và Remus bắt đầu bàn tán về Quidditch, Peter thỉnh thoảng chen một câu, còn Astrid thì tựa đầu cửa sổ hình ảnh phản chiếu của chính .
Cô quen ba .
cô mơ hồ cảm thấy, bé tên James Potter về sẽ quan trọng.
Đi nửa chặng đường, James bỗng dậy.
“Tớ tìm cái gì đó ăn đây.” Cậu : “Tiện thể xem ai quen .”
Cậu kéo cửa bước ngoài.
Vài phút , cánh cửa mở nữa.
“James, …” Remus ngẩng đầu lên chợt khựng .
Đứng ở cửa là một bé khác.
Cậu khá cao, thậm chí cao hơn James một chút, khoác chiếc áo choàng đen trông đắt tiền, cổ áo đính một chiếc ghim cài hình con rắn bằng bạc. Mái tóc đen, đôi mắt xám, đường nét xương quai hàm sắc sảo như tạc.
Ánh mắt đảo qua một lượt dừng Astrid, đó mới dời .
“Ở đây còn chỗ ?” Cậu hỏi.
Giọng của êm tai, mang theo chút lười biếng như thể chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì.
“Có.” Remus đáp: “James sẽ ngay…”
bé bước và xuống đối diện Astrid, đôi chân dài duỗi thẳng lối .
“Sirius Black.” Cậu và gật đầu với Remus.
Remus ngẩn đáp: “Remus Lupin. Đây là Peter Pettigrew, còn đây là Astrid Greengrass.”
Ánh mắt Sirius một nữa dừng nơi Astrid.
Lần , cô lâu hơn một chút.
“Greengrass?” Cậu nhướng mày: “Mẹ tớ từng nhắc đến nhà bạn. Bà bảo…” Cậu dừng , khóe miệng nhếch lên một đường cong mang đầy vẻ châm chọc: “... ‘Sa sút đến mức chỉ còn mỗi cái nhà tổ, uổng công cho cái danh thuần huyết’. ”
Toa tàu rơi im lặng.
Peter sợ đến mức dám thở mạnh. Remus thì nhíu mày. Còn Astrid chỉ lặng lẽ Sirius, một lời nào.