Trong bãi đỗ xe, ánh đèn chập chờn.
Vừa tìm xe, cố nhớ “chỗ cũ” là ở .
“Phương Nặc!”
Một giọng bất ngờ gọi .
phắt , ở phía bên bãi xe, Tưởng Hưng đang chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển.
“Anh thoát ?” mừng rỡ.
“Ừ.” Anh gật đầu, mặt dường như vết thương, nhưng nặng.
“Đi theo !” Tưởng Hưng thẳng dậy, bước nhanh về một hướng khác.
“Không lái xe ?” chút ngạc nhiên, lắc lắc chùm chìa khóa trong tay.
Anh như suy nghĩ một chút: “Không cần, chỗ đó ở gần đây thôi, lối .”
vui mừng chạy theo: “Ở ? Sao ?”
Anh bước nhanh: “Bên cạnh tòa nhà công ty một căn nhà nhỏ, dùng kho, đó bỏ , cô còn nhớ ?”
gật đầu: “Nhớ.”
Anh tiếp tục nhanh: “Lúc nãy lén quản lý Vương bảo canh chỗ đó, nên đoán… đó chính là lối .”
Trong đầu bỗng nhiên nảy một suy nghĩ kỳ lạ: “Giống như… loài đại bại ?”
Tưởng Hưng đầu: “Cái gì?”
lúc đó, cũng dừng bước.
“Anh… Tưởng Hưng, đúng ?”
15
“Cô đang gì ?” Anh dường như khổ, bước về phía một bước, định đưa tay kéo .
cảnh giác lùi tránh , lặp câu : “Anh Tưởng Hưng, là ai?”
Người đối diện cuối cùng cũng dừng , dường như hứng thú : “Tại ?”
“Thứ nhất, thoát , nhưng dù thật sự , thời gian xuống chỉ muộn hơn hai phút, điều đó hợp lý.”
“Thứ hai, chúng vất vả lắm mới lấy nhật ký công việc, gặp hề nhắc đến, bởi vì vốn bên trong là trống, đúng ?”
giơ cuốn nhật ký lên, lật đến phần ghi chép thứ Ba và thứ Tư tuần …trống .
“Thứ ba, nhắc đến “Human: Fall Flat”, đó là một trò chơi ở thế giới thật, nhiệm vụ là tìm lối khỏi giấc mơ. từng với Tưởng Hưng, lúc đó cũng phản ứng giống . Anh từng chơi trò , còn … của thế giới …càng thể đến.”
“Bốp, bốp, bốp.”
“Tưởng Hưng” mặt vỗ tay.
“Cô đúng là thông minh, Phương Nặc. tại cô nghĩ… chính Tưởng Hưng cố tình hại cô?”
nhẹ.
“ từng nghĩ đến khả năng đó, ngay từ khi đề nghị công ty. Đến lúc chúng thuận lợi lấy nhật ký, gặp quản lý Vương, sự nghi ngờ của lên đến đỉnh điểm.
vẫn hiểu một điều… liều mạng cứu , lừa về công ty, để gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-mau-xanh/chuong-8.html.]
Vì thế, khi đẩy , gạt bỏ bộ nghi ngờ.
Sau đó, trong lúc chạy trốn, xem nhật ký…hai ngày đó trống rỗng, tức là căn bản thể tìm bất kỳ manh mối nào.
Vậy nên… các đang e ngại điều gì?”
chằm chằm mặt, thậm chí còn tiến gần.
Bởi lúc , chắc chắn…họ lý do để hại .
“Cho nên, từ khoảnh khắc nhận Tưởng Hưng, bỗng hiểu tất cả. Các …cái thế giới … đang e ngại . Người mà các thật sự tìm… là Tưởng Hưng.”
Sau khi xong câu đó, sắc mặt đối diện quả nhiên đổi.
Tất cả những gì họ với … đều là để dụ Tưởng Hưng lộ diện.
Họ Tưởng Hưng sẽ âm thầm theo dõi , sẽ liều cứu .
Câu “cuối cùng cũng tìm cô” mà quản lý Vương từng … với , mà là với Tưởng Hưng.
Chỉ đáng tiếc, ngay cả bản Tưởng Hưng cũng điều , còn ngốc nghếch coi là “ cứu rỗi”.
“Vậy thì, rốt cuộc thế giới là gì? Tại các tìm Tưởng Hưng? Còn là ai? Bây giờ thể cho ?”
Người đối diện xong, im lặng một lúc, thở dài, như thể khổ.
“Cô giỏi, thật sự giỏi, bác sĩ Phương. Giờ hiểu vì trong vô thức chọn cô. xin cô dừng ở đây. Cô rời …đối với cô, đối với chúng …đều là kết quả nhất.”
Anh lấy từ trong một tấm thẻ, đưa cho .
“Cô thể gọi là 037. Chúng ý hại cô. Còn căn nhà nhỏ mà đó, cũng lừa cô. Cô dùng cái mở cửa, họ sẽ khó cô. Cô còn mười phút…đó là thời gian cuối cùng để rời khỏi đây. Nếu … cô sẽ vĩnh viễn thể rời khỏi thế giới .”
Người tự xưng 037 giải thích bất cứ điều gì, nhưng cho một con đường rút lui.
Ánh mắt d.a.o động… động lòng là giả.
tin lừa , bởi vì điều đó ý nghĩa.
… Tưởng Hưng thì ? Anh còn đang đợi ? Nếu , sẽ ?
Còn … thật sự sẽ vì một chỉ mới quen mà đ.á.n.h cược lớn đến ?
Và còn nữa…037 gọi là “bác sĩ Phương”… là ý gì?
Đầu đau như nổ tung.
16
ôm đầu, xổm đất lâu, dậy, sắc mặt lạnh , chìa tay mặt 037.
037 đặt tấm thẻ lòng bàn tay . “Tốt, tạm biệt.”
Ngay khi lưng, chộp lấy bình chữa cháy bên tường, đập mạnh đầu .
“Tạm biệt cái gì chứ!”
Rồi liều mạng chạy lên tầng .
Rùa
đoán sai, tấm thẻ 037 đưa thể mở tất cả các cửa…đúng là cảm ơn .
Mà lúc , trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất…cứu Tưởng Hưng.
….Bởi vì… nhớ tất cả.