Là do va một cái.
Vậy nên giờ đây càng hiểu rõ hơn, nụ thoáng qua như như của , rốt cuộc mang ý nghĩa gì.
7
Khi đến công ty, gặp quản lý Vương đang ở cửa gọi điện.
Ông thấy sắc mặt tái nhợt, vẫn hồn, liền hỏi .
cố gắng nặn một nụ , rằng đường suýt gặp tai nạn, giờ vẫn còn sợ.
Ông lập tức quan tâm hỏi: “Người chứ?”
lắc đầu, .
“Vậy thì .” Ông xong, dường như suy nghĩ một chút, tiếp: “Tiểu Phương, là cho cô nghỉ một ngày, cô bệnh viện kiểm tra .”
, thật sự cần, chỉ mong ông xóa giúp muộn là .
Quản lý Vương thêm gì, chỉ phẩy tay cho trong.
Ngồi ở chỗ một lúc lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh hẳn .
lúc , chợt nhớ …quản lý Vương hình như căn bản hỏi xảy chuyện gì, vì ông bảo bệnh viện?
Cả ngày mà như kim châm .
thể chắc chắn, khi phát hiện những động thái nhỏ của , họ bắt đầu hành động…chuyện buổi sáng chính là một lời cảnh cáo.
Hơn nữa, họ… ở ngay bên cạnh .
Buổi tối về nhà, phát hiện nhiều điểm bất thường hơn.
Có nhà .
Rùa
Dù họ cẩn thận khôi phục thứ, nhưng vì sống một lâu năm, nên thói quen ghi nhớ rõ từng chi tiết.
Hơn nữa, trong thùng rác, tờ giấy từng những câu hỏi mở .
Cục giấy đó vốn ở giữa đống rác, giờ cố tình ép xuống cùng.
Lúc vô cùng may mắn vì đáp án cuối cùng.
Nếu họ thấy thì sẽ thế nào? Có trực tiếp bắt ?
bây giờ họ định gì? Coi như cho một cơ hội sửa sai ?
Vậy nên gì?
giường, trằn trọc suốt đêm ngủ.
Khi trời sắp sáng, đưa quyết định…
….Bỏ trốn.
8
Sau khi gửi tin xin nghỉ phép năm cho quản lý Vương, lập tức mua một vé máy bay sớm nhất Vân Nam.
Trời tờ mờ sáng, thu dọn hành lý, kéo vali khỏi nhà.
Giờ cao điểm buổi sáng còn bắt đầu, nhanh ch.óng gọi một chiếc xe công nghệ.
Tài xế là một đàn ông trung niên ít , suốt quãng đường hề lên tiếng.
Khi xe chạy lên đường cao dẫn sân bay, cuối cùng cũng cảm thấy cơn mệt mỏi dâng lên từng đợt.
Dựa đầu cửa kính, cố gắng để ngủ .
Sau khi đầu va cửa kính mấy , giật tỉnh hẳn.
Đây đường sân bay!
“Anh ơi, nhầm đường ?”
cố giữ giọng lộ sự hoảng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-mau-xanh/chuong-3.html.]
Người lái xe qua gương chiếu hậu: “Định vị chỉ thế, chắc đang sửa đường nên vòng.”
“ừ” một tiếng, lén liếc .
Màn hình điện thoại của tối đen, căn bản hề mở định vị.
Tim gần như nhảy lên cổ họng, nhưng chỉ thể ép tỏ bình tĩnh.
lúc bảo dừng xe là điều thể, chỉ còn cách tìm cơ hội thoát .
Thấy phía xa một quán cà phê, liền với dừng một chút để mua cà phê.
tài xế trả lời, ngược còn đạp ga.
Tim trùng xuống…đây là… trở mặt ?
lấy điện thoại , tín hiệu, mà tốc độ xe còn đang tăng lên.
Nếu tiếp con đường , chẳng bao lâu nữa sẽ khỏi khu vực nội thành, phía chính là đường núi.
dám nghĩ thêm, siết c.h.ặ.t t.a.y vịn, đầu óc xoay chuyển điên cuồng, cân nhắc xem nên liều mạng ở .
Ngay khi hạ quyết tâm, phía dường như xảy t.a.i n.ạ.n khiến giao thông ùn tắc nghiêm trọng.
Tốc độ xe chậm , hơn nữa… cảnh sát!
Như vùng vẫy trong tuyệt vọng, liều mạng đập cửa kính, thậm chí định bất chấp mở cửa xe.
May mắn , cảnh sát thấy .
Một chiếc mô tô bật đèn tín hiệu yêu cầu tài xế tấp lề.
Ngay khoảnh khắc xe dừng , bật cửa lao ngoài, năng lộn xộn:
“Cảnh sát! Anh … bắt cóc , cứu với.”
Người tài xế vẫn im lặng, cho đến khi đưa , cũng chỉ thật sâu một cái.
lỡ chuyến bay, theo cảnh sát về đồn bản tường trình.
Sau khi kể bộ những gì xảy buổi sáng, nữ cảnh sát ghi chép an ủi :
“Cô thể hoảng sợ quá mức thôi, chúng thông báo cho nhà của cô, họ sẽ tới ngay.”
Trong nháy mắt, cảm thấy gì đó .
Người nhà? Bố ở quê, thể…
Cửa phòng tiếp khách mở , hai vội vàng bước .
Một là quản lý Vương, còn là chị Lưu ở phòng nhân sự.
“Tiểu Phương! Em chứ?”
Quản lý Vương đầy vẻ lo lắng: “Làm bọn sợ c.h.ế.t khiếp! Nhận điện thoại của cảnh sát cô gặp chuyện…”
Chị Lưu ôm lấy : “Nặc Nặc, , bọn chị đến .”
họ, đến gượng cũng nổi.
“Quản lý Vương, chị Lưu… hai …”
“Trong hồ sơ công ty, bọn là liên hệ khẩn cấp do em chỉ định mà.” Quản lý Vương , “Lúc mới em điền biểu, quên ?”
nhớ.
Không… chắc chắn sẽ điền họ liên hệ khẩn cấp.
Trong chốc lát, nhận những phán đoán đây của thật quá ngây thơ.
Thế lực họ… sâu lường .
Cảnh sát khuyên về nhà nghỉ ngơi, quản lý Vương lái xe đưa về.