"Đi thôi…" Vương Tú Vân : "Không gặp Tô Hiểu ?"
Bà bước xuống bậc thang. do dự một giây theo.
33
Cầu thang dốc, sâu thăm thẳm thấy đáy.
Trên tường, cứ cách vài mét một bóng đèn mờ, chỉ đủ thắp sáng le lói. Tường bằng bê tông trần, sờ thấy lạnh ẩm và trơn trượt.
Đi chừng độ cao hai tầng lầu thì đến chân cầu thang.
Trước mặt là một gian ngầm rộng lớn, trống trải.
Nơi trông giống một công trình phòng nhân dân từ thập niên 60, 70 của thế kỷ , với trần vòm, tường xi măng, diện tích lớn bằng nửa sân bóng rổ. Phía đầu, các đường ống to lớn chằng chịt, một còn đang nhỏ nước.
Trong góc đặt một chiếc giường, một bồn cầu đơn sơ và một cái bàn nhỏ.
Trên giường một đang . Tóc dài rối bời, mặc bộ đồ ngủ bẩn thỉu, lưng về phía chúng .
Nghe thấy tiếng bước chân, cô bé chậm rãi .
34
Một khuôn mặt trắng bệch, sưng phù. Đôi mắt lớn nhưng trống rỗng và vô hồn, cứ như phủ một lớp sương mờ. Môi khô nẻ, bong tróc, cằm dính đầy vết bẩn lâu ngày.
nhận cô bé. từng thấy vô qua ảnh.
Tô Hiểu.
Cô bé vẫn còn sống, nhưng còn giống một con nữa. Cô bé giống như một cái xác thở hơn.
Cô bé đó bất động, chỉ đờ đẫn về phía . Ngón tay vô thức bấu c.h.ặ.t ga giường, móng tay dài bẩn.
Bảy năm, 2555 ngày. Cô bé nhốt ở nơi thấy ánh mặt trời suốt 2555 ngày.
35
Vương Tú Vân đến mặt cô bé xổm xuống.
"Tiểu Hiểu, đến thăm cháu ."
Tô Hiểu phản ứng.
"Nó điên …" Vương Tú Vân dậy: "Bị nhốt ở đây bảy năm, ngày nào cũng tiếng nước chảy trong ống, điên mới là lạ."
"Tại ?" hỏi: "Cô bé là cháu gái ruột của bà mà."
"Bởi vì nó thấy thứ nên thấy…" Vương Tú Vân : "Giống như em gái ."
Bà đến bên tường, nơi một đường ống nước trần thò xuống từ trần nhà.
Bà gõ đường ống.
Boong, boong, boong. Ba tiếng.
Ngừng .
Boong, boong, boong, boong, boong. Năm tiếng.
Ngừng .
Boong, boong, boong, boong, boong, boong, boong. Bảy tiếng.
Tô Hiểu bỗng nhiên phản ứng.
Cô bé đầu về phía ống nước, miệng phát âm thanh ngọng nghịu: "Mẹ... Mẹ..."
"Nó nghĩ gõ ống nước là nó…" Vương Tú Vân : "Thật là . Ngày nào cũng gõ một giờ cố định để nó giữ một chút hy vọng, tự sát vì quá tuyệt vọng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-ho-nuoc/chuong-12.html.]
Ruột gan cuộn trào.
"Vậy cô bé ? Vương Tú Lan đang ở ?"
Vương Tú Vân trả lời, mà đến đầu của căn phòng, ơ đó một cánh cửa nhỏ.
Bà đẩy cửa bước . Bên trong còn nhỏ hơn, giống một căn phòng chứa đồ. Không cửa sổ, chỉ một bóng đèn mờ.
Trên sàn trải t.h.ả.m một khác đang . Đó là một phụ nữ gầy gò, trông già hơn.
Bà nhắm mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, vẫn còn sống nhưng vẻ đang trong trạng thái hôn mê.
"Em gái …" Vương Tú Vân : "... đột quỵ ba năm , giờ vẫn tỉnh ."
"Bà nhốt cả em gái ruột của ?"
"Nó cứ nhất quyết đòi báo cảnh sát…" Vương Tú Vân bằng giọng điệu bình tĩnh: "Nó dù Tiểu Hiểu về thì cũng bắt hung thủ trả giá. thể để nó phá hỏng thứ."
36
"Phá hỏng cái gì?" chất vấn: "Phá hỏng mạng lưới buôn bán ma túy của bà? Hay phá hỏng tiền đồ của những kẻ nhận tiền để che đậy?"
Vương Tú Vân xoay , đối diện với .
Đằng chiếc kính gọng vàng, đôi mắt đó lạnh lẽo như băng.
"Trần Mặc, đang đối đầu với cái gì …" Bà : "Đây chỉ là ma túy. Đây là một hệ thống diện. Trường học, Ban quản lý, chủ đầu tư, thậm chí là..."
Bà bỏ lửng câu , nhưng bà ám chỉ điều gì.
"Vậy đàn ông mà Tô Hiểu chụp …" : "Không là một giáo viên thể d.ụ.c bình thường, đúng ?"
Vương Tú Vân .
"Cậu thông minh…" Bà : "...nhưng thông minh thường sống thọ."
Bà giơ cây gậy sắt lên.
"Bây giờ, hai lựa chọn. Thứ nhất, gia nhập cùng chúng . Cậu kinh nghiệm việc ở ngân hàng, thể giúp chúng rửa tiền. Chúng sẽ trả thù lao đủ để và vợ con cuộc sống sung túc. Thứ hai…" Cây gậy sắt của bà chỉ Tô Hiểu và Vương Tú Lan: "Giống như họ, vĩnh viễn ở đây."
37
từ từ lùi .
"Nếu chọn thứ ba thì ?"
"Không lựa chọn thứ ba."
"Có…" : " sẽ tống tất cả các tù để an ủi linh hồn em gái trời."
Vương Tú Vân lắc đầu: "Ngây thơ."
Bà huýt một tiếng sáo. Tiếng bước chân truyền đến từ phía cầu thang, chỉ một .
Ba đàn ông bước xuống, chắn kín lối . Họ đều đeo khẩu trang, tay cầm gậy sắt.
"Giải quyết sạch sẽ…" Vương Tú Vân : "Theo luật cũ."
Bà định bước .
"Khoan …" gọi bà : "Câu hỏi cuối cùng."
Bà dừng .
"Em gái , Trần Vũ…" : "Là ai đẩy con bé xuống?"
Vương Tú Vân đầu , một cái. Ánh mắt đó sự thương hại, sự chế giễu.
"Đôi khi…" Bà : "Không sự thật sẽ hạnh phúc hơn."