25
"Ông đến nhà cô bé?"
" đến 1503, gõ cửa, nhưng ai trả lời. qua mắt mèo trong, đèn vẫn sáng nhưng động tĩnh. xuống lầu, tìm kiếm trong khu chung cư cho đến một giờ sáng, nhưng vẫn thấy." Lão Lý ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe: "Ngày hôm , nó báo cảnh sát, con gái về nhà suốt đêm."
Căn phòng việc trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc, tích tắc.
"Vậy là ông che giấu manh mối." .
" xóa một phần camera giám sát đêm hôm đó." Lão Lý thừa nhận: " cũng cho cảnh sát những gì thấy. sợ... sợ liên lụy đến con trai ."
" Tô Hiểu vẫn mất tích."
" ." Giọng Lão Lý run rẩy: "Bảy năm qua, ngày nào cũng mơ thấy cô bé đí. Mơ thấy nó hỏi , chú Lý, chú sự thật?"
"Mạng lưới vận chuyển chất cấm qua đường ống đó vẫn hoạt động ?"
Lão Lý gật đầu: "Đã một nhóm khác và kín đáo hơn nhiều. Ba năm dốc hết tiền tiết kiệm đưa con trai nước ngoài, nó tránh xa những chuyện . bản ... Bọn chúng dùng ảnh để uy h.i.ế.p , rằng giúp tiêu hủy bằng chứng năm xưa, nếu tiếp tục ‘tạo điều kiện’, chúng sẽ giao nộp bức ảnh cho cảnh sát."
"Ảnh? Ảnh gì?"
"Chính là bức ảnh Tô Hiểu chụp." Lão Lý : "Không cách nào mà bọn chúng bản , rằng nếu lời, chúng sẽ chứng minh là đồng phạm."
Vậy là Lão Lý khống chế suốt bấy lâu nay.
"Hiệm giờ quản lý chuyện là ai?" hỏi.
Lão Lý lắc đầu: " tên thật. Bọn chúng đều gọi là “3301”."
Tim thắt .
3301, tài khoản WeChat đó.
"Anh trông như thế nào?"
" từng thấy mặt chính diện. Cậu luôn đeo khẩu trang, đội mũ, giọng cũng xử lý." Lão Lý ngừng : " một khi gọi điện thoại, thấy tiếng đàn piano trong nền. Là bản “Thư gửi Elise”."
Đàn piano.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu . Cửa sổ nhà chị Vương với tấm rèm màu vàng nhạt.
Có đổ rác buổi tối, ngẩng đầu lên qua cửa sổ đó, hình như thấy lờ mờ hình dáng một cây đàn piano.
"Tòa nhà 3, phòng 3102…" : "Chị Vương, nhà cô đàn piano ?"
Lão Lý sững .
"Vương Tú Vân ư? Bà... Bà đúng là đànz khi nghỉ hưu là giáo viên âm nhạc." Ông suy nghĩ một lát: " bà liên quan gì đến gia đình Tô Hiểu cả. Mẹ Tô Hiểu cũng họ Vương, tên là Vương Tú Lan, Tú Vân."
Vương Tú Lan, Vương Tú Vân, chỉ khác một chữ.
26
"Họ là chị em ruột ?" hỏi.
Sắc mặt Lão Lý đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-ho-nuoc/chuong-10.html.]
Ông đột ngột dậy, lục tung ngăn kéo, rút một cuốn sổ đăng ký chủ sở hữu cũ kỹ của khu chung cư, nhanh ch.óng lật đến những trang của năm 2016.
Ngón tay ông nhanh ch.óng dừng ở một hàng.
"1503, chủ sở hữu: Vương Tú Lan. Số điện thoại liên hệ: 138xxxxxxx"
Ông lật ngược về phía .
"3102, chủ sở hữu: Vương Tú Vân. Số điện thoại liên hệ: 139xxxxxxx"
Bảy đầu của hai điện thoại giống hệt .
"Họ là chị em…" Lão Lý lẩm bẩm: "Chị em ruột. Vương Tú Lan là em, Vương Tú Vân là chị. Sau khi Tô Hiểu mất tích, Vương Tú Lan chuyển nhưng Vương Tú Vân vẫn luôn sống ở đây."
Thế nên, chị Vương quan sát từ đầu đến cuối. Quan sát chủ nhà mới của căn hộ 1503. Quan sát xem ai phát hiện bí mật .
"Ông Tô Hiểu thể vẫn còn sống ?" đột ngột hỏi.
Lão Lý cứng đờ.
"Cái gì?"
"Tiếng gõ trong ống nước…" : "Dãy nguyên tố. Đó là Tô Hiểu đang cầu cứu, đúng ?"
Sắc mặt Lão Lý chuyển từ tái nhợt sang trắng bệch như tro tàn.
Ông mấp máy môi, phát tiếng nào. Sau đó, ông từ từ xuống, hai tay ôm lấy đầu.
"... …" Ông : " hy vọng cô bé vẫn còn sống."
"Hy vọng?" nắm lấy từ khóa: "Tại ông dùng từ ‘hy vọng’? Ông điều gì ?"
Lão Lý ngẩng đầu lên, trong mắt đầy những tia m.á.u.
"Tháng thứ ba khi Tô Hiểu mất tích…" Giọng ông nhỏ đến mức gần như thấy: "Có tuần tra ở tầng B3, thấy tiếng gõ ống nước. Rất nhẹ, ba cái dừng, năm cái dừng, bảy cái dừng. theo tiếng động và phát hiện nó phát từ phía một bức tường bịt kín."
"Phía bức tường là gì?"
"Là... là phòng bơm nước bỏ hoang…" Lão Lý : "Sau khi khu chung cư cải tạo năm 2015, phòng bơm đó niêm phong, lối xây gạch bít . Theo lý mà thì thể ở bên trong."
"Ông trong ?"
"..." Lão Lý run rẩy: " đến cạnh tường, gõ đáp . Tiếng gõ bên trong đột nhiên trở nên dồn dập. sợ hãi. nghĩ nếu bên trong thực sự là Tô Hiểu, nghĩa là cô bé giam giữ suốt ba tháng. Chắc chắn kẻ bắt cóc vẫn đang ở gần đó. Nếu cứu cô bé, cả và con trai đều thể sẽ c.h.ế.t."
"Thế nên ông bỏ ."
" bỏ ." Nước mắt Lão Lý trào : ", nó, đúng là thằng hèn. Mỗi đêm lén xuống tầng B3, lắng tiếng gõ đó nhưng bao giờ dám đến gần bức tường đó nữa. Sau đó vài tháng, tiếng gõ biến mất. nghĩ... cô bé c.h.ế.t ."
27
chằm chằm ông .
Người đàn ông sống với bí mật đó suốt bảy năm. Bị đe dọa, kiểm soát, mỗi ngày trôi qua đều trong sự hối hận.
"Bức tường đó ở ?" hỏi.
"Ở phía tây nhất của tầng B3, ngay cạnh phòng dụng cụ." Lão Lý lau nước mắt: "Trên tường sơn dòng chữ ‘Khu vực thiết quan trọng, cấm ’."