Đông Cung Độc Tâm Thuật: Cùng Thái Tử Lắng Nghe Tiếng Lòng - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:55:36
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vi phụ còn tưởng quan binh đến tịch thu gia sản chứ.”
là như thật.
Lương Tề tuy lớn lên tuấn tú.
quanh năm suốt tháng luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Mang theo dáng vẻ cự tuyệt ngàn dặm.
Nếu nhờ tiếng lòng của .
Ta cũng sẽ chẳng bao giờ .
Thực chất vô cùng đáng yêu.
Đáng yêu ư?
Sao tự nhiên dùng từ ngữ để miêu tả cơ chứ?
Ta lén lút liếc nam nhân đang đắn chuyện cùng mẫu .
Trong lòng truyền đến một trận ngứa ngáy.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Buổi tối khi giường.
Lương Tề hỏi : “Tối nay nàng cứ lén lút suốt cả buổi gì thế?”
Ta giật thon thót: “Ta gì lén lút!”
“Ta nào !”
“Chàng đừng ngậm m.á.u phun !”
Hắn lạnh một tiếng: “Muốn thì cứ đường hoàng mà .”
“Ta là tướng công của nàng.”
“Sau cần lén lút như thế nữa.”
C.h.ế.t tiệt.
Tim đập nhanh quá.
Mấy ngày nay ở trong hoàng cung.
Ta đều cùng Lương Tề ngủ chung một chiếc giường.
Giường trong cung rộng.
Cho dù lăn lông lốc năm vòng.
Cũng thể chạm đến .
Vậy nên chúng cũng chẳng cần chia giường.
khi về đến nương gia.
Giường của nhỏ.
Lúc cạnh .
Y phục cọ xát .
Chỉ cần xoay một cái.
Ta cũng thể cảm nhận rõ ràng độ ấm tỏa từ cơ thể .
Ta thẳng đơ dám nhúc nhích.
Hai tay đan chéo đặt cẩn thận bụng.
Lần đầu tiên ngủ với tư thế tao nhã đến mức .
Khoảng cách giữa hai .
Chỉ vỏn vẹn vài cen-ti-mét.
Bên tai đều là nhịp thở của Lương Tề.
Lúc thì nhẹ nhàng khi thì nặng nhọc.
Nhẹ tựa lông hồng lướt qua vành tai.
Nặng tựa phiến đá đập thẳng tâm trí.
Khiến đáy lòng gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Ta thế ?
“Nàng.”
“Không định nhắm mắt ?”
Một giọng trầm thấp cất lên.
Phá vỡ bầu khí tĩnh mịch.
Ánh mắt bất giác chuyển hướng về nơi phát âm thanh.
Chỉ thể thấy cằm của .
Đường nét khuôn mặt vô cùng góc cạnh.
Dịch xuống một chút.
Chính là chiếc cổ thon dài.
Mơ hồ thấy những đường gân xanh nổi lên.
Trông chút mị hoặc.
Ta nhịn nuốt nước bọt.
Ánh mắt chằm chằm chiếc cổ gợi cảm của đến ngây dại.
Lương Tề khẽ một tiếng: “Nhìn ?”
Ta thuận miệng đáp lời: “Đẹp.”
“Muốn c.ắ.n cho một cái.”
Nói xong.
Trái tim đột nhiên đập liên hồi.
Ngượng c.h.ế.t .
Ta mấy lời hổ lang gì thế ?
Rõ ràng ở trong hoàng cung.
Lúc hai đứa chung một chiếc giường.
Đều coi đối phương như đồng giới.
Mạnh ai nấy ngủ.
Bây giờ tự nhiên xảy chuyện gì thế ?
Thật là mất mặt.
“Nàng ngại cái gì chứ?”
“Tuế Tuế.”
“Hôm nay nàng ?”
“Hết lén lút .”
“Lại đến chằm chằm .”
“Ta…”
“Có vấn đề gì ?”
Lương Tề hẳn dậy.
Cúi cất tiếng hỏi.
Tư thế .
Giống hệt như đang nghiêng ôm lòng.
Ta nháy mắt cứng đờ .
Quên mất việc tiếng lòng sẽ thấy.
“Ơ…”
“Ha ha ha.”
“Chỉ là cảm thấy.”
“Hôm nay mặc áo giáp.”
“Trông oai phong.”
“Nên mới nhịn thêm vài .”
Ta nhanh trí viện cớ.
Nhân tiện tâng bốc một trận.
Hắn bắt đầu cảm thấy ngại ngùng.
Đưa tay gãi gãi đầu: “Vậy .”
“Thì nàng thích kiểu dáng .”
Dáng vẻ ngốc nghếch của Lương Tề.
Dường như chỉ bộc lộ khi ở mặt .
Còn khi ở mặt ngoài.
Hắn vẫn luôn duy trì khuôn mặt lạnh tanh.
Thậm chí là cự tuyệt ngàn dặm.
Từ lúc tưởng rằng thích mặc áo giáp.
Tên tiểu t.ử cứ dăm bữa nửa tháng lôi áo giáp mặc cho ngắm.
Hì hì.
6
Vào một ngày nọ.
Lương Tề đang đường thượng triều đột nhiên hớt hải về.
Ta đang dùng bữa sáng trong phòng.
Từ xa thấy Lương Tề sắc mặt hoảng hốt bước .
Nhìn đồ ăn bàn.
Hắn thất kinh la lớn: “Đừng ăn nữa!”
Giọng của quá lớn.
Làm sợ đến ngẩn .
“Gì cơ?”
Lương Tề hai lời.
Từ phía vòng tay bế bổng lên.
Đôi cánh tay rắn chắc siết c.h.ặ.t lấy bụng .
Dùng sức xốc mạnh lên từng hồi: “Tuế Tuế.”
“Mau nôn hết thức ăn ngoài.”
“Nhanh nôn !”
“Giọng đó.”
“Ả mới Kế hoạch F thất bại.”
“Phải chuyển sang Kế hoạch G !”
“Kế hoạch G…”
“Là cái gì ?”
Ta khó chịu lên tiếng hỏi.
“Ả đổi mục tiêu .”
“Ả g.i.ế.c nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dong-cung-doc-tam-thuat-cung-thai-tu-lang-nghe-tieng-long/chuong-4.html.]
“Kế hoạch G của ả chính là giả dạng thành hạ nhân.”
“Bỏ t.h.u.ố.c độc thức ăn của nàng!”
Đây lẽ là khoảnh khắc Lương Tề b.ắ.n rap nhanh nhất từ tới nay.
Ta xong.
Vội vàng vỗ vỗ lên tay : “Mau thả xuống.”
“Làm thế tác dụng .”
“Ta tự móc họng là .”
Ta thò ngón tay sâu trong cổ họng.
Cuối cùng cũng nôn đống thức ăn nuốt bụng ngoài.
Lương Tề vẫn yên tâm.
Lại sai hạ nhân mau ch.óng thỉnh thái y tới rước.
Thái y đến xem xét một hồi.
Khẳng định trúng độc.
Cơ thể vô cùng khỏe mạnh.
Lúc Lương Tề mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì lo sợ sẽ cung nữ trộn .
Lương Tề đuổi tất cả nữ quyến xa bán kính mười dặm.
Đồng thời dặn dặn .
Tuyệt đối bước đây nửa bước.
Hắn vẫn yên tâm.
Ngay cả bọn hạ nhân nam cũng cấm cửa.
Chỉ giữ một phó tướng cận nhất bên .
Ta nhạo .
Có vẻ căng thẳng quá mức .
Cứ theo cái đà hoạt động như mãnh hổ của .
Ả nào cũng chỉ thao thao bất tuyệt vạch kế hoạch.
từng hành động thực tế.
Thế nên cuối cùng và Lương Tề đều chọn cách buông xuôi.
Bởi vì nào ả cũng lấy lý do quên mất.
Hoặc lấy cớ tùy tùng bên cạnh Lương Tề quá đông.
Rất khó tay.
Nên cả N kế hoạch.
Ả đều thành cái nào.
Chỉ là ngờ đột nhiên ả đổi hướng gió.
Muốn nhắm .
Lương Tề vô cùng nghiêm túc: “Mấy ngày tới.”
“Chúng nhất định như hình với bóng.”
“Còn nữa.”
“Buổi triều sớm cũng xin phụ hoàng cáo ốm.”
“Tạm thời sẽ nữa.”
“Có ở đây.”
“Ta tuyệt đối sẽ để ả chạm nàng dù chỉ là một sợi tóc.”
Thấy ngây như phỗng.
Hắn tưởng rằng dọa cho sợ hãi.
Liền kéo tay nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ.”
“Nàng là Thái t.ử phi.”
“Ta tuyệt đối sẽ để bất cứ kẻ nào nàng tổn thương.”
Ta càng thêm ngây dại.
Người nam nhân mặt lúc .
Cùng với gã nam nhân c.h.ử.i là xú nữ suốt cả đoạn đường thành ngày đầu tiên.
Hoàn giống một .
Từ bao giờ.
Hắn đổi.
Mà cũng đổi .
Chúng trở nên chút… ám .
Trước đây chúng luôn lấy danh nghĩa để đối xử với .
Hòa thuận ái.
Tất cả đều chỉ vì hợp tác.
Vì bảo tính mạng.
Còn bây giờ.
Dưới sự se duyên mai mối của chủ nhân giọng .
Ta và Lương Tề gắn bó cùng trong một thời gian dài.
Cảm giác của dành cho .
Ngày càng trở nên khác lạ.
Ta đó là thứ cảm giác gì.
Là ngưỡng mộ.
Là thích.
Vốn dĩ luôn cho rằng ghét .
Suy cho cùng là do đích Thái hậu lựa chọn.
Hắn cũng luôn nhận định chính là quả mìn do Thái hậu gài bên cạnh .
Chỉ là hiện tại đang xuất hiện một kẻ thù nguy hiểm hơn Thái hậu gấp trăm ngàn .
Hắn cần hợp tác cùng .
Xử lý kẻ đó mới tính tiếp.
“Tuế Tuế?”
Ngay lúc đang ngẩn ngơ.
Lương Tề khẽ bóp mu bàn tay .
Giống như bỏng lửa.
Ta lập tức rụt tay .
Ánh mắt Lương Tề tối sầm .
Dường như mang theo một chút mất mát.
Trái tim cũng theo đó mà nhói lên từng hồi.
Ta .
Bản triệt để xong đời .
7
Những ngày đó.
Trong sân rộng lớn chỉ còn hai và Lương Tề.
Bất cứ việc gì chúng cũng tự tay lấy.
phần lớn đều do Lương Tề một ôm đồm.
Việc bếp núc củi lửa.
Đường đường là một vị Thái t.ử.
Vậy mà ngày nào cũng biến bản thành một tên lem luốc bám đầy tro bụi.
Ta ngỏ ý phụ giúp.
Hắn cho.
Chỉ bắt im một chỗ.
Mới chỉ vài ngày ngắn ngủi.
Ta cảm thấy bản dường như béo lên .
Lại còn dấu hiệu của bệnh trầm cảm.
Lương Tề nhận cứ tiếp tục thế cũng là cách .
Cứ để khác xỏ mũi dắt mãi cũng .
Thế là dứt khoát đưa ngoài du ngoạn vài ngày.
Đêm nghỉ trăng thanh gió mát tại khách điếm.
Ta nhịn thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây chính là tuần trăng mật ?
“Tuần trăng mật là cái gì?”
Lương Tề xoay .
Mở to đôi mắt đen láy.
Đáy mắt tràn ngập sự tò mò.
Ta vô tình để lộ tiếng lòng nữa .
Hu hu hu.
“Đây là lời Thái hậu dạy .”
“Tuần trăng mật.”
“Chính là những cặp phu thê mới cưới.”
“Phải cùng du sơn ngoạn thủy vài ngày để vun đắp tình cảm.”
“Nên mới đang nghĩ.”
“Chuyến của chúng …”
“Liệu tính là ?”
Ta rụt rè cất tiếng hỏi .
Lương Tề gật đầu: “Tính.”
Nghe câu trả lời của .
Ta bất giác mỉm .
Kéo dài giọng “Ồ” một tiếng.
Ngại ngùng xoay đưa lưng về phía .
Nghĩ đến chuyện lúc chọn khách điếm ban sáng.
Hắn chút do dự mà chỉ thuê một gian phòng.
bận tâm.
Bởi vì quá quen với việc ngủ bên cạnh .
Chỉ khi cảm nhận thở của .
Ta mới cảm thấy an tâm.
Bất tri bất giác.
Ta chìm giấc ngủ lúc nào .