DỌN SẠCH KHO VÀNG PHỦ THÁI PHÓ, TA MANG CON BỎ TRỐN - 6
Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:03:04
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân lúc hỗn loạn ngàn năm một , kéo A Xuân, nghĩ ngợi gì liền chen đám đông.
Chúng ngược dòng , chen xuống khỏi thuyền.
Khi hai chân giẫm lên mặt đất vững chắc, chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống.
“Tiểu thư, chúng mau !”
A Xuân đỡ lấy , trong giọng vẫn mang theo sự run rẩy như sống sót kiếp nạn.
Chúng dám đầu, thậm chí cũng dám khoang thuyền mang theo các con.
Bởi vì , hỗn loạn chỉ là tạm thời.
Một khi đứa trẻ rơi xuống nước cứu lên, việc kiểm tra sẽ lập tức tiếp tục.
Chúng nhất định biến mất khi bọn họ kịp phản ứng.
Ta nhớ rõ vị trí khoang thuyền.
Ta và A Xuân vòng sang phía bên của thuyền, nơi đó sát cạnh một đống hàng hóa chất cao.
Ta hướng về cửa sổ khoang thuyền, học mấy tiếng mèo kêu.
Đây là ám hiệu sớm hẹn với các nữ nhi.
Rất nhanh, khung cửa sổ nhỏ đẩy , để lộ khuôn mặt nhỏ hoảng hốt của Ngữ Chi và Ngữ Ninh.
“Nương !”
Các con khẽ gọi.
“Đừng sợ, nhảy xuống, nương đỡ các con!”
Cửa sổ cách mặt đất cao, bên là nền đất bùn mềm.
Ta bảo A Xuân ở bên dang tay .
Hai đứa trẻ tuy sợ hãi, nhưng vẫn lời, lượt bò từ cửa sổ nhảy lòng A Xuân.
Ta lập tức cởi áo ngoài, bọc các con .
Bốn chúng như bốn con chim sợ cành cong, ngoảnh đầu mà lao những con phố ngõ hẻm hỗn tạp nhất trong thành Hoài An.
Đường thủy thể nữa.
Tấm lưới của Bùi Tế giăng .
Chúng nhất định đổi một con đường khác.
Một con đường mà ngờ tới.
Chúng tìm một khách điếm nhỏ bắt mắt ở góc hẻo lánh nhất trong thành để ở .
Ta bỏ giá cao mua một chiếc xe la chắc chắn, cùng lương khô và nước đủ cho chúng nửa tháng.
Chúng sang y phục vải gai thô ráp nhất, giả trang thành nông phụ chạy nạn.
Sáng sớm hôm , trời còn sáng, chúng đ.á.n.h xe la, lẫn trong đoàn nông dân chở rau thành, lặng lẽ rời khỏi cổng tây thành Hoài An.
Ngoài cổng tây là quan đạo dẫn nội địa.
Đường sẽ càng vất vả, cũng càng nguy hiểm.
với chúng mà , đó là con đường sống duy nhất.
Ngồi xe la xóc nảy, bóng dáng thành Hoài An dần mờ trong sương sớm, mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Đến lúc , mới thời gian cẩn thận kiểm kê những thứ chúng mang từ Bùi phủ.
Ngoài lá vàng, ngân phiếu và vài món châu báu, còn tiện tay lấy một chiếc hộp gỗ t.ử đàn to bằng bàn tay từ góc sâu nhất trong kho.
Khi tình thế khẩn cấp, chỉ cảm thấy chiếc hộp cầm lên nặng tay, tưởng bên trong đựng loại bảo châu hiếm nào đó.
Giờ phút , trong khoang xe lắc lư, mở chiếc hộp .
Khoảnh khắc hộp mở , sững .
Bên trong châu báu.
Chỉ một phương tư ấn bằng bạch ngọc ôn nhuận , và một cuốn sổ khâu bằng chỉ vàng.
Trên ngọc ấn khắc một chữ “Tế” mà từng thấy.
Không lối triện của quan ấn, mà là hành khải phiêu dật.
Đây là tư ấn của .
Ta cầm cuốn sổ lên, tay run.
Ta chậm rãi lật trang đầu tiên.
Chỉ một cái, m.á.u trong dường như đều đông cứng ngay trong nháy mắt.
Trên cuốn sổ , bằng nét Sấu Kim thể mà từng vô cùng ngưỡng mộ của , ghi rõ từng cái tên, từng hàng ngày tháng, từng khoản lượng khiến kinh hãi.
Hộ bộ Thị lang, năm vạn lượng bạc.
Đại Lý tự khanh, ba nghìn mẫu ruộng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/don-sach-kho-vang-phu-thai-pho-ta-mang-con-bo-tron/6.html.]
Lại bộ Thượng thư, một đôi Dương Châu sấu mã…
Từng cọc, từng việc, là tên tuổi đại thần trong triều.
Đây sổ sách gì.
Đây rõ ràng là một quyển tội chứng đủ lấy mạng Bùi Tế, càng đủ lật đổ hơn nửa triều đình!
Cuối cùng hiểu.
Cuối cùng hiểu vì thể đuổi tới bến tàu nhanh như , vì điên cuồng đến thế.
Thứ mang chỉ là tiền tài và thể diện của .
Thứ mang là mạng của !
Cũng mang mạng của vô văn võ bá quan trong triều!
Ta siết c.h.ặ.t cuốn sổ , khớp ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch từng trận.
Ta vốn tưởng chỉ đang chạy trốn khỏi một phu quân phụ bạc bạc tình.
Đến giờ mới .
Ta đang đối địch với cả một tập đoàn lợi ích rễ sâu dây rợ, mục nát chịu nổi.
Xe la xóc nảy, như lắc văng cả ngũ tạng lục phủ của ngoài.
So với chiếc xe ngựa trải đệm mềm dày, bốn bề vững vàng mà từng , quả thật khác một trời một vực.
Ban đầu Ngữ Chi và Ngữ Ninh còn cảm thấy mới lạ, nhưng đến nửa ngày ỉu xìu.
Khoang xe chật hẹp, khí ngột ngạt, bụi đất quan đạo vàng khô chui qua khe rèm vải, khiến ho sặc sụa.
Thứ chúng ăn là bánh khô lạnh cứng, thứ chúng uống là nước lạnh mang vị ngai ngái trong túi nước.
Chỉ vỏn vẹn ba ngày, gầy một vòng.
dám dừng .
Thậm chí dám nghỉ đêm trong thành trấn trạm dịch đông .
Ban ngày chúng lên đường, ban đêm liền tìm một ngôi miếu hoang hoặc nông xá bỏ hoang để tạm qua đêm.
A Xuân thương , càng thương hai đứa trẻ.
“Tiểu thư, từng chịu khổ như thế bao giờ .”
Nàng đỏ mắt, đưa cho một miếng bánh.
“Đều tại cô gia, đồ lang tâm cẩu phế!”
Ta lắc đầu, nhận lấy miếng bánh, dùng sức bẻ , đưa một nửa cho A Xuân.
“Bây giờ những điều cũng vô dụng.”
Giọng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chính cũng kinh ngạc.
“A Xuân, nhớ kỹ, từ nay về , đời còn phu nhân Thái phó Ôn Thư nữa, chỉ quả phụ Lâm Uyển mang theo và nữ nhi chạy nạn.”
Lòng trong chuyến đào vong nơi chân trời góc bể mài giũa đến ngày càng cứng rắn.
Ôn Thư từng thương xuân buồn thu, vì một câu thơ mà cảm hoài nửa ngày, c.h.ế.t trong buổi sớm rời khỏi Bùi phủ .
Người sống sót là một .
Một vì bảo vệ nữ nhi mà thể hóa thành sài lang, thể biến thành ác quỷ.
Ban ngày, dùng tro đáy nồi bôi đen nhọ cả bốn khuôn mặt chúng .
Y phục xinh của các nữ nhi cất , đổi thành áo vải thô miếng vá mà mua .
Ta dạy các con, nếu hỏi, cứ phụ bệnh c.h.ế.t, trong nhà gặp nạn, chúng xuống phương nam nương nhờ họ hàng xa.
Các con hiểu chuyện.
Tuy hiểu xảy chuyện gì, nhưng từ thần sắc nghiêm trọng của , các con cảm nhận một mối nguy hiểm nay từng .
Các con còn ồn ào nữa, chỉ lặng lẽ rúc sát bên cạnh .
Trên quan đạo, chạy nạn, lên đường, thương nhân qua tấp nập.
Mỗi một khuôn mặt xa lạ đều khiến kinh hồn táng đảm.
Mỗi một đội quan binh ngang đều khiến tim vọt lên tận cổ họng.
Cuốn sổ và tư ấn dùng vải dầu bọc hết lớp đến lớp khác, giấu sát trong lớp áo trong cùng.
Nó nóng bỏng, nặng nề, giống như một miếng sắt nung, từng giây từng khắc nhắc nhở rằng chúng đang đối mặt với một đám sài lang ăn thịt nhả xương như thế nào.
Chiều hôm , chúng ngang một trấn nhỏ tên là Tam Hà.
Trấn lớn, trông cũng xem như yên bình.
Lương khô và nước của chúng đều sắp cạn, bắt buộc trấn bổ sung.
Ta dừng xe la trong khu rừng ngoài trấn, để A Xuân mang theo các con đợi xe.