4.
Ta dựng Tiêu Vân Tễ dậy, đó tới doanh trướng của phụ .
Nhìn thấy tới vẻ mặt của phụ đầy vẻ khiếp sợ: “Nhanh ?”
“....”
Ta hít sâu một , mỉm : “Phụ , ngài ý gì?”
Ta còn giải thích mãi rằng giữa hai chúng hề xảy chuyện gì, mặt phụ của để lộ sự tiếc nuối, xoa xoa tay.
“Không phụ thấy từ nhỏ con thích nó , hôm nay là cơ hội khó khi !”
“Ba năm nay cướp bao nhiêu công lao của con chẳng lẽ trong lòng phụ cảm thấy bực ư?”
“Không nó cứu con …”
“Là con cứu !”
Được , chuyện cũ năm đó nữa, vẫy vẫy tay .
“Tóm , khi con về kinh thành sẽ đổi phận với ca ca, về phụ chuyện chú ý đừng để lộ .”
Ba năm nay Dung Phong cũng nhàn rỗi, lấy danh nghĩa của ở chân núi Vô Danh ít văn chương.
Cho nên hiện tại là Dung nhị tiểu thư nổi tiếng của Đại Yến, mà ca ca của chính là Dung tiểu tướng quân công trạng hiển hách.
Người mai cho hai chúng thể xếp hàng dài tới tận mười dặm, đúng là mỹ.
Chuyện giải quyết mối hôn sự trong nhà cũng trở thành vấn đề với hai già , phụ cũng vui mừng: “Để phụ việc, con cứ yên tâm!”
…..
Sau khi chiến thắng trở về kinh thành, cùng ngày mẫu đón ca ca ở thư viện chân núi Vô Danh trở về.
Sau ba năm, váy lụa mặc lên .
Mẫu của vui mừng:
“ A Nguyệt, giờ mai cho con sắp đạp hư cửa nhà , ngày mai mẫu sẽ đưa bức họa cho con xem, con thích ai thì cứ chọn lấy!”
Ca ca của ở bên cạnh theo: “ , chọn nào khó đ.á.n.h một chút, như mối hôn sự mới thể kéo lâu dài.”
Ta đập bàn cho .
Ai ca ca của cái miệng đen, một câu thành sấm!
Sáng sớm hôm chờ bức họa nhưng chờ thấy một tờ giấy hôn thư.
— Sáng nay Tiêu Vân Tễ cung, lấy ba năm công danh đổi lấy hôn ước với !
, hôn ước với , Dung nhị tiểu thư của Dung gia!
Ca ca của lòng: “Được, cuối cùng cũng một thể đè đầu !”
Ta tức giận: “Huynh thì cái gì? Phải là đè đầu mới đúng!”
Ánh mắt của ca ca trở nên vi diệu: “.... Được, phu thê các vui là !”
Vui vẻ cái đầu !
Nghe Tiêu Vân Tễ vẫn đang ở trong cung, bèn qua tìm.
Ta cửa cung đợi cả một ngày, đến chạng vạng cuối cùng Tiêu Vân Tễ cũng .
Hắn cưỡi ngựa mà , ai nấy thấy cũng cảm khái khí phách hăng hái của thiếu niên lang .
Đáng tiếc đầu óc đúng là bệnh nặng.
Ta cố gắng nặn một giọt nước mắt, lắp bắp tiến lên: “Tiêu tướng quân, thần nữ xứng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-thu-mot-mat-mot-con-muon-cuoi-ta/chuong-2.html.]
Tiêu Vân Tễ , ánh mắt thâm thúy sáng lên, nhưng nhanh thu .
Bỗng nhiên nở nụ : “Lệnh của dịu dàng hiền thục, hôm nay thấy đúng là Dung nhị tiểu thư đoan trang hào phóng, xứng đôi với bản tướng quân!”
Ta: “....”
Răng rắc.
Ta mỉm bóp nát thanh chủy thủ ở trong ống tay áo.
5.
hiện tại là Dung Nguyệt, nếu động thủ ở ngay bên đường thì lắm.
Ta thì cả nhưng ca ca ai thấy cảnh , còn ở trong nhà phiền đến c.h.ế.t thì ?
Đuôi lông mày của Tiêu Vân Tễ nhướng lên: “Dung nhị tiểu thư, ngươi thấy âm thành gì kỳ quái ?”
Ta cố gắng chịu đựng, yếu đuối lắc đầu: “Không .”
Tiêu Vân Tễ nhẹ giọng: “À, lẽ là do nhầm. Dung nhị tiểu thư chớ trách, khả năng lâu nay ở chiến trường nên đôi khi sẽ xuất hiện ảo giác!”
Không là ảo giác mà là con đao phá nát mà ngươi thể thấy thôi.
Ta cụp mắt xuống, c.ắ.n môi.
“ và Tiêu tướng quân quen , hôn ước e là…”
“Nếu và ngươi hôn ước thì tất nhiên sẽ còn liên quan đến khác nữa.” Tiêu Vân Tễ đ.á.n.h gãy lời : “Huống hồ với lệnh cũng xem như là đồng sinh cộng t.ử, đây cũng thể xem như là càng thêm .”
Tiêu Vân Tễ ngươi vẫn nên từ bỏ cả văn cả võ ! Thân càng thêm là để dùng như ?
Ta nổi giận đùng đùng về nhà, đó đập nát mười ba thanh cọc hoa mai.
Phụ của đau lòng.
“.... Này A Nguyệt , mấy cọc hoa mai phụ dựng nhiều năm, con nhẹ…”
Mặt vô cảm đập nát thêm một tảng đá.
Phụ dừng : “.... Con vui là .”
Còn ca ca của chỉ lạnh.
“Cho nên ba năm nay dùng danh nghĩa của để kết với ?”
Ta mà Tiêu Vân Tễ thể chuyện chứ?
Có điều cũng nhắc một sự kiện, nếu giờ về kinh thành và ca ca thể tiến cung.
Sau đó một nhà bốn bọn thức trắng đêm để dạy cho học.
Dung Phong xong, im lặng hồi lâu: “Hay là thôi ?”
Phụ của cũng cho ca ca một cú đ.á.n.h: “Tội khi quân đó! Con đang cái gì?”
Ta học đến mức miệng đắng lưỡi khô, rót thêm ba chén nước để uống.
“Ca ca thì ?”
Ca ca của chỉ im lặng, vươn tay. chỉ về phía kệ sách đang đựng bên cạnh.
“Bên của vẫn còn, học hết những thứ đó nữa.”
Ta: “.... Hay là thôi .”
Mẫu của vỗ tay : “Không , ai mà rảnh rỗi hỏi mấy cái chứ?”
Ai thể ngờ mẫu của là nhà tiên tri ?
Ngày hôm ở cung yến, trưởng công chúa Triệu Đường Ngọc dùng vẻ mặt ngưỡng mộ mời một câu thơ mở đầu ngay tại hiện trường.