Nghe tin , cất công lặn lội trại giam thăm Trương Triết, tường thuật việc cho .
Nhắc tới chuyện con ả tình nhân theo đàn ông khác, lập tức phủ nhận.
"Không thể nào, một cô gái trong sáng lương thiện như cô , thể bỏ mặc . Lúc đầu cô hứa với , sẽ đợi ngày tù mà."
rút mấy bức ảnh để thẳng mặt :
"Là thật , cứ tự xem hẵng ."
Trương Triết dùng bàn tay run rẩy cầm lấy những bức ảnh, khi nhận trong ảnh quả thực là cô gái từng thề non hẹn biển yêu thương hứa chờ đợi , mắt liền đỏ hoe.
Nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của , yên lòng .
Có điều lúc chuẩn , gọi giật .
"Ninh Ninh, xin , là sai ."
"Muộn ."
nhạt nhẽo thốt hai chữ đó, đó gót rời , mặc kệ một ở trong đó chìm trong đau đớn và hối hận tột cùng.
G.i.ế.c , chẳng gì cay độc hơn là g.i.ế.c c.h.ế.t trái tim.
đến thăm , chỉ là để tiện tay đ.â.m cho một nhát d.a.o chí mạng mà thôi.
14
Năm thứ hai khi ly hôn, trở về thành phố An.
Thật may đụng chồng cũ.
Bà đang lôi chiếc xe đẩy nhỏ, đó chất đầy bao tải dứa và thùng các-tông. Cứ ngang qua một thùng rác nào là bà còng lưng thò tay bới móc tìm chai nhựa bên trong.
Một bà lão lúc tràn đầy tinh thần ngạo mạn phách lối, giờ đây đầu bù tóc rối, khuôn mặt lem luốc, trông như già đến mười mấy tuổi.
Trong thời gian , tìm một công việc ưng ý ở quê, từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, nghỉ hai ngày cuối tuần.
Tuy lương cao nhưng dư dả thời gian để ở bên cạnh con cái và nâng cấp bản .
Chỉ tốn ba năm thời gian, học những kiến thức , nhảy việc thành công. Trở thành mẫu tinh trong môi trường công sở mà hằng mong .
Đến lúc , con gái cũng lên lớp mầm non lớn, con bé còn gào đòi tìm bố nữa.
Tuy bố sẽ là một niềm tiếc nuối nhỏ đối với con bé, nhưng tình yêu dành cho con, đủ để bù đắp cho con một tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc.
Ít nhất theo thấy, điều vẫn hơn nhiều so với việc sống trong một gia đình thiếu vắng tình thương, một kiểu nuôi con như thể chồng c.h.ế.t, còn chịu sự mắng nhiếc và ánh mắt ghẻ lạnh của bà nội.
15
Kỳ nghỉ hè năm nay, đưa Mãn Mãn đến thành phố An chơi. Lúc dạo qua thành phố ngủ, nhân tiện rẽ qua luôn phố ăn vặt.
Từ đằng xa, bắt gặp một dáng vẻ trông quen thuộc.
Từ đường nét ngũ quan khuôn mặt to như cái bánh nướng, loáng thoáng thấy hình bóng của Trương Triết.
Người đàn ông đó nở nụ niềm nở, chân tay thoăn thoắt nhạy bén.
Anh đang tất bật lúi húi đằng một quầy hàng nhỏ, nướng mì căn, nướng xúc xích, bên cạnh còn bán cả mì lạnh nướng.
Trước mặt là những vị khách du lịch đang chờ lấy đồ ăn, còn thì khom lưng cúi đầu, đón khách vô cùng nhiệt tình.
nghĩ quá nhiều, dù đời giống vật giống vật thiếu gì.
Cho dù Trương Triết tù chăng nữa, thì gì chuyện trùng hợp đến mức chạm mặt ở ngay chỗ .
Cho đến khi con gái kéo tay , nũng nịu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-giay-cao-got-khong-thuoc-ve-toi/chuong-7.html.]
"Mẹ ơi, con ăn xúc xích nướng."
xoa khuôn mặt nhỏ bé của con, đáp lời:
"Được, chỉ ăn một cây thôi nhé."
"Dạ!"
Con gái vui sướng tít mắt.
dắt tay con bé về phía quầy đồ nướng nhỏ đó.
Tới lượt mua, cắm mặt ngẩng lên, thoăn thoắt lật xúc xích nướng, rắc gia vị lên , cuối cùng hỏi một câu:
"Quý khách dùng gì ạ? Xúc xích? Mì căn mì lạnh nướng?"
"Ông ơi cho cháu một cây xúc xích nướng, cho ớt ạ."
Chất giọng mềm mại nũng nịu của con gái cất lên, đàn ông đối diện rốt cuộc cũng chịu ngẩng mặt lên.
Khoảnh khắc thấy , kinh ngạc thốt lên:
"Ninh Ninh? Đây là... Mãn Mãn ?"
"Mãn Mãn lớn thế ư..."
Thật ngờ đúng là .
Đây là điều mà ngờ tới.
Mãn Mãn thấy Trương Triết mặt gọi tên ở nhà của , tò mò ngước hỏi :
"Mẹ ơi, ông quen con hả ?"
"Ông?"
chút ngạc nhiên, nhưng Trương Triết đối diện. Kẻ vốn chú ý chăm sóc vẻ bề ngoài nay phát tướng, trông trăm cân, khuôn mặt bóng nhẫy dầu mỡ và dính đầy bụi bẩn.
Ăn mặc quê mùa tuềnh toàng, rõ ràng mới chỉ ba mươi lăm tuổi đầu, mà tóc lốm đốm bạc trắng.
Một Trương Triết như con gái nhận nhầm thành bậc ông, dường như cũng chẳng gì là khó hiểu nữa.
nhẹ giọng :
"Gọi là chú, ông."
"Cháu chào chú..."
Trương Triết lẩm bẩm một câu, và con gái ăn mặc xinh lộng lẫy tươm tất. Khóe mắt ngấn lệ, đó vội vàng đưa tay lau nước mắt gật đầu:
", gọi là chú."
"Cháu đợi lát nhé, chú sẽ nướng ngay cho cháu một cây xúc xích thơm giòn.
"Không cay đúng nào?"
Con gái gật gật đầu: "Dạ đúng."
Xúc xích nướng xong, dùng hai tay đưa cho con bé, trong ánh mắt tràn đầy sự quyến luyến nỡ buông.
Trả tiền xong, dắt con gái rời chút do dự.
Lần từ biệt , nhất là vĩnh viễn đừng bao giờ gặp nữa.
Đời tuy ngắn ngủi, nhưng thứ đều là do tự chuốc lấy, đáng đời .
(Hết truyện)