Đoạt Thọ Cải Mệnh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-13 20:08:51
Lượt xem: 1,273

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc bắt đầu lúc chạng vạng.

 

tư cách bàn, chỉ ôm bát xổm một bên.

 

Sân đầy trong làng… chỉ thấy bà .

 

Thím Lâm nhà bên hỏi: “Em gái, chồng em ?”

 

Tay gắp thức ăn của khựng , :

 

“Mấy hôm nay chuẩn mừng thọ, bà cụ kích động quá, tối qua trẹo lưng. Cũng tại trông kỹ! À đúng , để múc ít đồ ăn mang phòng cho bà. Mọi cứ ăn uống trò chuyện nhé!”

 

Nói xong, bưng chậu cơm đầy thịt heo và cải thảo, về phía phòng bà.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Lướt qua , bà bảo bếp mang t.h.u.ố.c mà sư phụ đưa tới.

 

Thuốc hôm nay khác hẳn , nó sền sệt, trông còn ghê hơn.

 

theo tới bên giường bà.

 

Cửa sổ căn phòng ba bịt kín từ mấy ngày , lọt nổi tia sáng.

 

Mẹ thắp một cây nến, đặt cạnh giường lạnh lùng :

 

“Đồ già c.h.ế.t, mang đồ ăn tới cho bà đây!”

 

06

 

Ngửi thấy mùi thức ăn, bà cố vùng dậy lên, đưa tay định nhận cái bát từ tay .

 

ngay giây , lùi một bước.

 

đổ sạch cả bát cơm xuống đất ném cái bát trống lên giường.

 

“Ai bảo đây là đồ cho bà ăn! Đồ già khốn! Chiếm nhà của , hại con sinh ốm yếu bệnh tật, còn ngày nào cũng lảng vảng mặt . mong bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn thuê tới tiễn bà !”

 

“Phúc con cháu bà hưởng đủ . Căn phòng trống là để cho cháu bà, thì nên điều!”

 

Mẹ giật lấy bát t.h.u.ố.c từ tay , bóp cằm bà đổ ừng ực miệng.

 

Thuốc sền sệt trào , văng tung tóe.

 

Bà đỏ ngầu mắt, giường ho sặc sụa, nhưng bên ngoài khách khứa đang rôm rả, chẳng ai thấy động tĩnh trong phòng.

 

“Mày trông chừng con già . Khi nào nó nhắm mắt thì gọi tao!”

 

Ném câu đó, đẩy cửa .

 

Ở một với bà, sợ hoảng. 

 

Chỉ lo bà bất ngờ bò dậy, đói quá mà túm lấy c.ắ.n.

 

lâu bà gì khác chỉ ho ngừng, miệng phát những tiếng rên khe khẽ.

 

“Bà… trong túi cháu còn hai cái màn thầu, bà… bà ăn ?”

 

Thấy bà đau đớn như , vẫn mềm lòng.

 

Dù sợ, cũng lấy hết can đảm tiến gần, nhét chiếc màn thầu còn ấm trong tay áo tay bà.

 

Vừa định rút tay về, bà nắm c.h.ặ.t lấy .

 

Toàn bà chỉ còn da bọc xương, mà bàn tay sưng phồng như quả bóng, đáng sợ đến rợn .

 

cứng đờ, dám nhúc nhích.

 

Bà mở mắt, đầy tia m.á.u.

 

“Tiểu Muội … bà… bà chuyện với cháu.”

 

Bà cố nhấc từng , từng chữ bật khỏi miệng.

 

hoảng hốt gật đầu, chân run bần bật nhưng vẫn để bà kéo xuống đầu giường.

 

“Bà ơi, bà đừng ăn cháu… cháu gầy lắm, thịt … bà ăn màn thầu !”

 

07

 

Bà sững , vài giây, ho khi nắm tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doat-tho-cai-menh/chuong-3.html.]

“Bà đói… nhưng bà ba cháu… Bà ăn thịt …”

 

Lúc hiểu lời bà, chỉ nhớ những điều bà dặn: Nửa đêm nhớ đắp chăn cẩn thận. Ăn cơm nhanh. Nếu cơ hội, nhất định lên thành phố xem thử, đừng vì sợ hãi ngại phiền mà kẹt cả đời ở nơi .

 

Đến mười giờ đêm, ba tiễn vị khách cuối cùng.

 

Họ dọn khăn bàn, lật ngược các bàn tròn.

 

Dưới đáy bàn cắm mấy cây nến trắng, xung quanh bày đầy quần áo và hoa quả bằng giấy.

 

Những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ cửa tắt mất một nửa, lắc lư theo gió.

 

Khung tre va mái hiên phát tiếng ken két dứt.

 

“Xuống thì cứ mở bụng mà ăn nhé!” 

 

“Đừng trách , tất cả là vì con cái thôi!”

 

Mấy chiếc chum đục thủng đáy bịt .

 

Ba cõng bà đặt xuống đất.

 

Thân thể bà gầy nhỏ đến mức gần như còn giữ nổi bộ quần áo vốn từng vặn.

 

Ba xoay trở bà, từng chút một gập theo các khớp, nhét mạnh trong chum, nhét đến c.h.ặ.t kín, lọt nổi một sợi tóc.

 

Nhân lúc đêm xuống.

 

Ba kéo xe gỗ, chở chiếc quan tài chum đựng bà tới ngôi miếu ở đầu làng phía đông.

 

Mẹ trông em trai nên bảo theo.

 

Đêm nay gió lạ.

 

Không thấy cành cây ven đường lay động chỉ tấm vải bố quấn quanh chiếc chum sột soạt.

 

Hai con mèo đen nhảy vụt qua mặt, như đang chạy trốn về phía tây.

 

sợ đến cực điểm, cúi đầu đẩy xe theo ba, dám hỏi một câu.

 

Cho đến khi, từ trong chiếc chum vang lên tiếng động.

 

Cộc… cộc… cộc…

 

08

 

Người bên trong… tỉnh .

 

“Ba…”

 

hé miệng gọi, ngẩng đầu ba nhưng ông trừng mắt dữ tợn khiến im bặt.

 

Ông nhấc tay cầm xe lên, bước nhanh hơn.

 

Người trong chiếc chum dường như cạn sức, chỉ còn tiếng khe khẽ như mèo kêu.

 

Khoảng một giờ sáng, xe dừng cổng miếu làng.

 

Vị sư phụ già dường như chờ lâu, ném tàn t.h.u.ố.c còn cháy xuống đất giẫm mạnh mấy cái.

 

“Thầy… trong đó vẫn c.h.ế.t hẳn.”

 

“Đương nhiên c.h.ế.t! Thuốc của t.h.u.ố.c độc . chỉ trộn thêm chút thứ loại t.h.u.ố.c giảm cân mà phụ nữ dùng thôi, nếu thì cái chum nhét !”

 

gõ gõ chiếc chum, thấy mới bảo ba mang .

 

Đi sâu trong miếu rẽ lên một ngọn núi.

 

Trên núi lạnh buốt.

 

Lại gần mới thấy, mắt là những ngôi mộ trải kín khắp sườn núi.

 

“Chỗ lắm ngang lưng núi, đọng nước, thần linh trấn giữ, chôn kiểu gì cũng yên tâm! Còn cái chum , tuy đắt một chút, nhưng mượn thọ của con trai , chỉ cách chôn như mới trả thọ !”

 

Ba liên tục cảm ơn.

 

Hai cùng khiêng chiếc chum đặt huyệt đào sẵn.

 

Tiếng động bên trong bỗng dữ dội hơn, đập kêu, bầy chim đang đậu cành cũng hoảng sợ bay .

 

Loading...