Đoàn Đoàn - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-09 02:26:02
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Cập nhật lúc: 2026-02-09 02:26:02
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
"Ngươi!" – Vương đại nhân tức đến hỏng , định phát tác.
Bỗng nhiên, giọng lanh lảnh của tiểu thái giám vang lên:
"Quý phi nương nương giá lâm ——"
**5**
Mọi vội vàng dậy hành lễ. Một vị nương nương đầu đầy châu ngọc, ung dung hoa quý bước tới. Ánh mắt bà quét qua , cuối cùng dừng phía chúng . Chính xác mà , là dừng . Ánh mắt bà lạ, kinh ngạc, hoài niệm, cuối cùng đỏ hoe vành mắt.
Bà thẳng đến mặt chúng , ngó lơ Vương đại nhân đang quỳ bên cạnh run lẩy bẩy. Bà cúi , đưa tay đỡ lấy tay , giọng nghẹn ngào:
"Tang tỷ tỷ? Là tỷ ?"
Mẹ ngẩng đầu, thấy Quý phi nương nương cũng ngẩn : "...Tiểu Dung?"
Cả hội trường tĩnh lặng như tờ. Ngay cả cha cũng ngỡ ngàng sang . Ai thể ngờ, phụ nữ coi thường là thôn nữ chồng bỏ , quen Quý phi nương nương đang sủng ái nhất hiện nay? Hơn nữa cách xưng hô , hai còn là chỗ quen cũ?
Mồ hôi Vương đại nhân tức thì tuôn như tắm, nhỏ xuống đất vỡ tan thành tám mảnh.
"Tang tỷ tỷ, năm xưa nếu nhờ bát nước gạo cứu mạng của tỷ, sớm c.h.ế.t đói đường chạy nạn . Ta tìm tỷ bao nhiêu năm nay..."
Quý phi nương nương , nước mắt thật sự rơi xuống. Lần , ngay cả Hoàng thượng cũng kinh động. Hoàng thượng mặc long bào vàng sáng bước tới, vẻ hiền từ nhưng uy nghiêm:
"Ái phi, thế ? Khóc thành ngọc ."
Quý phi nương nương lau nước mắt, chỉ :
"Bệ hạ, đây chính là ân nhân mà thần từng nhắc, năm đó đường chạy nạn nhịn phần lương thực duy nhất để cứu thần ."
Hoàng thượng , ánh mắt lập tức đổi. Ngài về phía , trong mắt thêm vài phần kính trọng.
"Hóa là ân nhân của ái phi, cũng là ân nhân của trẫm."
Ngài sang Vương đại nhân đang quỳ rạp đất, giọng lạnh vài phần: "Vương ái khanh, trẫm hình như thấy khanh mắng ân nhân của trẫm là bát phụ?"
Vương đại nhân lúc run như cầy sấy, trán đập xuống nền gạch kêu bình bịch.
"Vi thần... vi thần ... vi thần mắt như mù! Bệ hạ tha tội! Quý phi nương nương tha tội! Lục phu nhân tha tội!"
Kẻ nãy còn dương dương tự đắc mắng là thôn nữ hương dã, giờ đây hèn mọn như sâu kiến. Ta cảm thấy thế giới lớn thật kỳ lạ, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doan-doan-vsgo/chuong-5.html.]
Mẹ cũng vì chỗ dựa mà đắc ý quên . Bà chỉ thản nhiên liếc Vương đại nhân, đó hành lễ với Hoàng thượng và Quý phi:
"Bệ hạ, nương nương, thần phụ dám nhận. Năm xưa chẳng qua chỉ là cái nhấc tay phúc, đổi là khác cũng sẽ như . Chỉ là Vương đại nhân , Tướng quân nhà thần phụ tàn tật liền thành phế nhân, thần phụ mà thấy khó chịu trong lòng. Chân của Tướng quân là vì bảo vệ giang sơn Đại Tề mới thương, nếu ngay cả triều đình mệnh quan cũng rẻ rúng hùng như , thì ai còn dám ở nơi khổ hàn bán mạng vì Bệ hạ nữa?"
Lời của , mềm mỏng nhưng gai, câu nào cũng đ.â.m thẳng tim. Sắc mặt Hoàng thượng trầm xuống. Ngài về phía cha, ánh mắt phức tạp, áy náy, cũng cảm động.
"Lục ái khanh, là trẫm sơ suất, những năm nay để khanh chịu ấm ức ."
Cha xe lăn, sống lưng thẳng tắp. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng trầm thấp:
"Thần ấm ức. Thần hiền thê như , đủ ."
Hoàng thượng long nhan đại duyệt:
"Tốt! Khen cho một câu hiền thê! Truyền ý chỉ của trẫm, Lục Thận hộ quốc công, gia phong Nhất đẳng công. Thê t.ử Tang thị ôn lương hiền thục, đặc phong Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân."
Vương đại nhân tê liệt mặt đất. Hắn những xem trò mà còn trơ mắt cha phong quang hơn . Bởi vì Vương đại nhân đắc tội với mà Hoàng thượng nâng đỡ.
Lúc yến tiệc tan, thái giám lôi ngoài. Nghe vì "đức hạnh vấn đề", phạt bổng lộc ba năm, còn về nhà đóng cửa hối . Lúc , đặc biệt chạy đến mặt Vương đại nhân, trong tay còn cầm miếng bánh ngọt khô. Ta chớp đôi mắt to tròn, ngây thơ vô tội hỏi:
"Bá bá ơi, bác đói bụng nên mới c.ắ.n lung tung ? Cái cho bác, ăn bắt nạt cha cháu nữa nhé."
Vương đại nhân miếng bánh bóp đến biến dạng , tức trợn trắng mắt, ngất xỉu thật luôn. Cha cảnh , khóe miệng nhịn nhếch lên. Hắn ôm phắt đặt lên đầu gối, để trong lòng. Đây là đầu tiên ôm thiết như ở bên ngoài.
"Đoàn Đoàn lắm." – Trong giọng của cha mang theo ý – "Người Lục gia chúng , chính là thể chịu thiệt."
**6**
Trên xe ngựa trở về, khí chút là lạ. Cha cứ chằm chằm , đến nỗi mặt bà đỏ bừng.
🌻Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
🌻Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
🌻Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
"Tướng quân cứ mãi thế?" – Mẹ vén tóc mai, chút tự nhiên.
Cha thở dài, nắm lấy tay :
"Tang Du, nếu nàng quen Quý phi, hà tất gả cho tên... tàn phế như , chịu bao ấm ức."
Trong giọng điệu của cha mang theo tia tự ti. Hắn là Tướng quân cao cao tại thượng, nay luôn kiêu ngạo. đối mặt với , bỗng cảm thấy xứng với bà.
Mẹ nắm tay cha, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
"Tướng quân, gả cho , để trèo cao, cũng tìm chỗ dựa. Thiếp tìm cho Đoàn Đoàn một cha, tìm cho một mái nhà. Quý phi là Quý phi, là , ơn nghĩa năm xưa là chuyện cũ, thể kẹp ơn báo đáp cả đời . Ngày tháng là do chúng tự sống, lúc Tướng quân bảo vệ con , cũng nghĩ là ân nhân của ai, đúng ?"
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.