Đổ Vỏ - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:22:11
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tưởng Duy Thầm theo một vị sếp lớn khác, ông nhà của , thế nên hầu như ép rượu cũng chẳng cần nhọc công sắp xếp xe cộ.

 

Anh nôn thốc nôn tháo bên vệ đường, nôn xong còn dùng tiếng địa phương mắng c.h.ử.i một đám xối xả.

 

Sau đó ngước mắt lên thì đụng ngay ánh mắt .

 

Lúc bối rối cực kỳ nhưng sực nhớ chắc hiểu tiếng quê , thế là thở phào nhẹ nhõm, khoác lên mặt nụ nịnh nọt: “Thầy Tưởng, thầy vẫn về ạ?”

 

Thật Tưởng Duy Thầm hiểu hết.

 

Anh hiểu những câu c.h.ử.i thề tục tĩu của cũng hiểu cả mấy câu sặc mùi “trẻ trâu” mà thốt .

 

Sau đó mỉm giải vây, bảo rằng đang ngắm .

 

ngẩng đầu trời, chỉ thấy mỗi bóng đèn đường leo lét, thầm nghĩ chắc mắt vấn đề.

 

lãnh đạo bảo là thì nó ắt .

 

Tưởng Duy Thầm kể , ánh mắt lúc đó hệt như đang một tên ngốc nhưng lời thốt khỏi miệng ngọt xớt, nịnh bợ.

 

Sau , tình cờ chạm mặt thêm vài .

 

Có lúc, đạt mục đích mong , lúc, đang trầy trật nỗ lực vì điều khao khát.

 

Ẩn vẻ mặt ngây ngô, thật thà là dã tâm bừng bừng giấu giếm nơi đáy mắt.

 

còn kịp xin phương thức liên lạc của , tình cờ khác đồn thổi rằng đang theo đuổi Phong Duật.

 

...

 

Nghe thổ lộ xong, tròn mắt kinh ngạc : “Anh thích em á?”

 

Anh bất lực mỉm : “Chẳng em thấu từ lâu ?”

 

“Em sợ chịu trách nhiệm với nên mới cố tình tránh mặt .”

 

Thôi .

 

chột xoa xoa mũi, dè dặt hỏi : “Thế còn vị hôn thê của thì ?”

 

Anh sững mất một lúc đưa điện thoại cho : “Anh chẳng em cái tin vịt .”

 

“Anh vị hôn thê , em cứ tự kiểm chứng là .”

 

lướt xem điện thoại của , chẳng buồn kiểm tra WeChat, chủ yếu là ngó qua dư tài khoản.

 

Cuối cùng chốt hạ, yêu đương một chút cũng tồi.

 

Tưởng Duy Thầm bộc bạch: “Bao năm qua từng nếm mùi yêu đương, mong em chiếu cố nhiều hơn.”

 

“Em đừng áp lực, tại em , chỉ là gặp ai khác khiến rung động ngoài em...”

 

Anh còn dứt lời, níu lấy cà vạt của , rướn đặt lên môi một nụ hôn.

 

Lần đầu tiên để lộ dáng vẻ luống cuống, vành tai đỏ lựng cả lên.

 

Một đàn ông trưởng thành, thâm trầm, tâm cơ sâu sắc mà đỏ mặt, trông còn cuốn hút và gợi cảm hơn đứt mấy nhóc miệng non choẹt.

 

À quên mất, chiếc cà vạt đó chính là chiếc mua tặng.

 

Ngày hôm , gọi điện cho tên bạn của Phong Duật.

 

Hắn báo: “Trần Thắng Nam, chân Phong Duật đ.á.n.h gãy , đang viện kìa.”

 

Lần , rốt cuộc cũng gọi đúng tên .

 

Lúc chuyện giọng điệu còn e dè, khép nép.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/do-vo/chuong-11.html.]

Thật gọi sai cũng chẳng , vì vốn dĩ thèm nhớ tên là gì.

 

ráo hoảnh: “Anh nên gọi cho An Chi Dao mới đúng, với Phong Duật cùng một thế giới.”

 

Đầu dây bên im bặt một thoáng.

 

Sau đó khai thật, chân Phong Duật là do kim chủ của An Chi Dao sai đ.á.n.h gãy.

 

An Chi Dao nung nấu ý định tiến tới hôn nhân với Phong Duật.

 

Trong cái giới của bọn họ, đôi khi việc kết hôn và b.a.o n.u.ô.i chẳng mâu thuẫn gì với .

 

cũng lúc, kim chủ hoặc chồng sẽ cảm thấy chướng mắt.

 

An Chi Dao quá đen đủi.

 

Cả kim chủ lẫn “chồng hờ” đều để tâm.

 

Vị kim chủ nọ xuất trâm thế phiệt nhưng kiên quyết cho phép cô kết hôn.

 

Phong Duật thì xung quanh gái gú vây đầy rẫy, chẳng chịu chấp nhận việc cô kim chủ.

 

gãy chân, mấy hợp đồng công việc béo bở của Phong Duật đều đổ sông đổ biển.

 

Tiền đền bù hợp đồng bào sạch nhẵn chút tiền tiết kiệm còm cõi của .

 

Chắc hẳn Phong Duật và đám bạn chí cốt của chẳng ngờ tới việc thật sự sẽ đến thăm.

 

Khi xuất hiện ở bệnh viện, nét mặt Phong Duật trông đầy gượng gạo nhưng tia vui sướng, bất ngờ vẫn lướt nhanh qua đáy mắt.

 

Đám bạn vội vàng lấy cớ rút lui nhường gian.

 

Giọng Phong Duật khàn đặc, khô khốc: “Dạo , em sống ?”

 

đặt giỏ hoa quả lên chiếc ghế cạnh giường bệnh, gật đầu: “Rất .”

 

thì lắm.”

 

“Sao em mãi về? Chẳng bảo công tác ba ngày thôi ? Lẽ nào em lừa ?”

 

Ánh mắt Phong Duật chất chứa sự trách móc.

 

“Lần về em sẽ nữa chứ, bên , rõ ràng với cô , chúng sẽ như lúc ...”

 

“Phụt.”

 

Vốn dĩ còn định diễn nét bi thương sầu t.h.ả.m một chút nhưng cuối cùng nhịn mà phì thành tiếng.

 

Có lẽ do kỹ năng diễn xuất của quá đỉnh, gieo rắc cho ảo tưởng sức mạnh.

 

Khiến đinh ninh rằng vẫn luôn mòn mỏi ở chỗ cũ đợi đầu, luôn túc trực để lốp dự phòng cho bất cứ lúc nào.

 

Phong Duật ngơ ngác , trong đôi mắt hiện rõ sự hoang mang tột độ.

 

đưa tay lau vội giọt nước mắt vô tình trào do quá trớn lên tiếng rành rọt: “ về đây là do công việc cần đích mặt giải quyết.”

 

“Tiện thể nhắc nhớ, ngày mốt là đến hạn lấy giấy chứng nhận ly hôn đấy.”

 

“Anh thể xe lăn đến, nếu khó khăn quá thì thuê hộ lý đẩy .”

 

Phong Duật sững sờ, trân trối .

 

Dứt lời, gót rời .

 

Ngày chính thức lấy giấy chứng nhận.

 

Phong Duật đến muộn.

 

 

 

Loading...