20
Khoảnh khắc lời dứt, sắc trời dường như càng thêm âm u, gió lạnh buốt giá thấu xương.
"Đừng qua đây! Đừng qua đây! Cút ! Cút !"
Trong nhà tôn, tiếng kêu của ông chủ càng thêm thê lương, chỉ tiếng kêu của , mà còn thêm nhiều tiếng kêu thét của ch.ó mèo.
" sai , cố ý , dám nữa, bao giờ dám nữa !"
Gió lạnh va nhà tôn kêu loảng xoảng, cả mái tôn dường như một sức mạnh vô hình nào đó đè xuống, càng lúc càng nặng, càng lúc càng nặng, cuối cùng chỉ một tiếng rầm, mái nhà mà trực tiếp đè sập!
Nhìn trong nhà, một mảnh hỗn độn, chỉ l.ồ.ng nhốt ch.ó mèo và công cụ ngược sát, thậm chí còn cả thiết phim livestream!
Hoắc Đàn nhịn mắng to: "Mẹ kiếp! Đây chỉ là một con súc sinh, phía chuyện là một lũ súc sinh!"
Nhìn ông chủ nhà hàng Tây, khắp nơi đều là vết cào, áo phao đều cào nát, lấy một miếng thịt lành lặn, hai chân cũng tấm tôn và tủ đè nặng, đang đất gào xin tha, tinh thần sụp đổ:
"Đừng g.i.ế.c , sai , đại tiên ch.ó mèo tha cho ! thật sự sai !"
khuê mật: "Báo cảnh sát ?"
Khuê mật lắc lắc điện thoại: "Đang đường tới ."
Trong lúc chuyện, tiếng còi cảnh sát vang lên từ nơi xa, lớp mây dày đặc đỉnh đầu chậm rãi tan sự phản chiếu của ánh đèn xanh đỏ.
Cảm giác lành lạnh mặt chạm rời ngay.
Chú ch.ó ma lời tạm biệt với .
Nhân lúc xung quanh hỗn loạn, bốn chúng tìm chỗ trốn , cho đến khi thấy ông chủ phía cảnh sát khiêng mới yên tâm.
"Đôi chân của ông chủ đó e là khó mà ."
Chồng của khuê mật : " một cái, đều xoắn thành quẩy ."
"Đáng đời!"
Khuê mật tức giận : "Anh hại nhiều động vật nhỏ như , gãy hai chân còn là hời cho ! Đáng lẽ kết án tù!"
Đáng tiếc, hiện giờ pháp luật nhắm việc ngược sát động vật vẫn còn quá ít và quá nhẹ nhưng xã hội luôn luôn tiến bộ, lẽ một ngày nào đó trong tương lai, cần dựa những thứ huyền huyễn, tự khắc sẽ luật pháp thể trừng phạt bọn họ.
Dẫu chúng đều là sinh linh Trái Đất, ai tư cách tự ý tước đoạt mạng sống khác.
21
Thèm mala quá
Trên đường về, Hoắc Đàn ôm Tiểu Phúc phần im lặng.
: "Sao thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/do-am/ket.html.]
Hoắc Đàn xoa xoa đầu chú ch.ó nhỏ, lầm bầm: "Sau em gọi nó là cưng ơi thì cứ gọi , trông tội nghiệp quá..."
bật , xoa xoa ch.ó con, xoa xoa , cảm nhận ấm trong lòng bàn tay, khẽ gọi một tiếng: "Cưng ơi."
Hoắc Đàn chớp chớp mắt: "Tiếng gọi ai thế?"
chắp tay lưng thong thả bước : "Ai thưa thì gọi đó."
Mắt Hoắc Đàn chợt sáng lên, mở miệng, Tiểu Phúc trong lòng ư ử : "Ưm... Gâu!"
"Ây da cái thằng nhóc thối !"
Hoắc Đàn lập tức nổi giận, túm gáy chú ch.ó nhỏ: "Trả cưng ơi cho tao!"
Tiểu Phúc liền ở trong lòng gặm gặm gặm.
đầu một một ch.ó, chợt đưa tay sờ chuỗi hạt gỗ mun đen cổ tay Hoắc Đàn đang Tiểu Phúc ôm gặm: "Chuỗi hạt , chắc đeo mười mấy năm nhỉ? Mười lăm năm?"
Hoắc Đàn sửng sốt: "Sao em ?"
vuốt ve bùa chú đó: "Vì là do em khắc mà."
Hồi nhỏ ở đạo quán luôn một bé chạy đến, trông khôi ngô nhưng nhát gan, ngày nào cũng lóc ma. Sư phụ thấy liền bảo khắc một lá bùa Khu Tà cho , còn tiện tay gieo một quẻ, thần bí với đứa trẻ duyên với .
Hoắc Đàn ngẩn : "Vậy em chính là cao nhân đó ?"
híp mắt gật đầu.
Hoắc Đàn ngớ : "Vậy em bắt đầu đại tiên từ khi nào thế?"
nghiêng đầu nhớ : "Chắc sáu bảy tuổi nhưng em là t.ử tục gia, đạo hạnh cạn lắm."
Khóe miệng Hoắc Đàn giật giật, chỉ dãy nhà tôn đổ nát phía : "Đạo hạnh cạn lắm?"
xua tay, đáng nhắc tới đáng nhắc tới.
Hoắc Đàn khiếp sợ vài giây, hỏi: "Sao em nghĩ đến việc học cái và nghề ?"
Anh nghi ngờ: "Học , là vì cái gì chứ?"
suy nghĩ một chút, cũng chỉ dãy nhà tôn đổ nát phía : "Chắc là vì những khoảnh khắc như thế chăng."
Khi nhân gian công bằng, thiên đạo chính là công bằng.
Hoắc Đàn im lặng một lát, chợt xích gần một chút, nhỏ giọng : "Vậy , em cũng bảo kê chút , vẫn giống như hồi nhỏ, sợ ma."
Nghe nhịn bật , đưa tay véo nhẹ má một cái, giọng nhè nhẹ: "Biết , cưng ơi."
Đường nhân gian dằng dặc, và ông trời, sẽ cùng bảo vệ .