Distant Land - CHAP 5: NGƯỜI ĐỒNG HÀNH MỚI

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-01 20:21:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc điện thoại rung lên cùng hồi chuông dồn dập, Phát chằm chằm cái tên màn hình, tim đập liên hồi đến mức tai ong ong.

Hải.

Cái tên tưởng như ngủ yên đó trong ký ức tuổi học trò, nay hiện lên giữa tận thế, giữa mái nhà nóng rát và bốn bề zombie.

Cậu nuốt khan, ngón tay rung lên vì kiệt sức và bấp chữ "Chấp nhận".

"Alo?"

Trong khoảnh khắc đầu tiên chỉ tiếng nhiễu. Rồi một giọng quen thuộc đến đau lòng vang lên, khàn vì mệt và khát.

"Phát... ?...Phải mày đó Phát...?"

Phát trả lời ngay. Cổ họng nghẹn cứng, mắt cay xè. Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu cảm xúc dồn thành một khối nặng trĩu trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Ừ...là tao đây..." Cuối cùng cũng bật "Mày... còn sống ?"

"Ừ. Tao còn sống..." Hải thở một dài. "Còn mày?"

"Nếu tao c.h.ế.t thì ai bắt máy chuyện với mày hả thằng ngu...?" Phát lên, như thể bao nhiêu dồn nén bao lâu nay bao vây bởi sự cô độc và khắc nghiệt của đại dịch giải thoát khi giọng quen thuộc .

Ở đầu dây bên , Hải im lặng vài giây. Rồi , giọng thấp xuống:

"Tao mừng quá... Tao cứ nghĩ mày... thôi..."

Pin điện thoại tụt xuống còn 3%.

"Nghe ." Hải nhanh hơn. "Tao đang ở nhà. Nhà tao ở đường 53, ngay dầu ngã tư tiệm một cửa tiệm quần áo lớn. Tao cố gắng liên lạc với tất cả từ hôm qua đến giờ đều thất bại, chỉ mày là tao gọi ..."

Phát rút tấm bản đồ thành phố bằng một tay, tay giữ c.h.ặ.t điện thoại. Tấm bản đồ giấy nhàu, góc rách, nhưng từng con đường vẫn còn rõ. Cậu nhanh ch.óng xác định vị trí đang và vị trí nhà Hải.

Không quá xa.

cũng hề dễ .

Giữa và Hải là một khu dân cư đông đúc cùng những tòa chung cư cao tầng, một cái siêu thị, và một con đường lớn nơi zombie tụ tập dày đặc từ sáng đến giờ.

"Hải..." Phát khẽ. "Mày ở đó một ?"

"Ừ." Hải nhẹ, nhưng tiếng mệt mỏi. "Gia đình tao du lịch bên tỉnh khác khi dịch bùng. Tao trốn gác từ hôm qua đến giờ cố gắng liên lạc với tất cả ."

Phát siết c.h.ặ.t điện thoại.

"Tao sẽ tới." Cậu dứt khoát.

"Phát—"

"Tao. Sẽ. Tới." Phát lặp . "Mày chờ tao."

Pin còn 2%. Đầu dây bên im bặt một hồi lâu mới đáp:

"Thôi ... Tao đợi mày."

Cuộc gọi tắt. Màn hình tối đen.

Phát im mái nhà vài giây, để gió thổi qua mái tóc ướt mồ hôi. Cậu cúi sợi dây chuyền của Thủy đang trong lòng bàn tay.

"Cho tao mượn thêm chút may mắn nữa nhé Thuỷ..." Cậu thì thầm.

Rồi Phát nhét điện thoại và bản đồ , hít một thật sâu, bắt đầu di chuyển.

Đại dịch zombie mới chỉ bùng phát hơn một ngày, nhưng thành phố còn giống nơi Phát từng .

Những con đường từng đông đúc xe cộ giờ đầy xe bỏ giữa đường. Cửa hàng đóng kín, kính vỡ, bảng hiệu nghiêng ngả. Không khí nồng mùi khói, mùi rác và một thứ mùi tanh khó chịu.

Phát chọn mái nhà và ban công thấp. Mỗi bước nhảy đều khiến mắt cá chân đau nhói, nhưng dám chậm .

Trong lúc di chuyển, ký ức về Hải cứ tự nhiên ùa về.

Hải hồi cấp hai luôn là kéo Phát khỏi những lúc thu . Hai đứa cùng bàn suốt bốn năm trung học. Hải nhiều, Phát nhiều. Hải mơ mộng, Phát thì thực tế.

Lên cấp ba, mỗi đứa một trường. Phát vì đỗ trường điểm cao hơn và hơn nên chuyển nhà. Tin nhắn thưa dần. Những cuộc hẹn "để khi nào rảnh"  bao giờ thành hiện thực. Rồi cả hai bận rộn với lớp học, bạn mới, cuộc sống mới.

Không cãi . Không giận hờn.

Chỉ là... trôi xa.

Phát từng nghĩ ngày liều mạng băng qua thành phố chỉ để gặp bạn lâu chuyện.

Khi tới gần siêu thị, mặt trời chếch về phía tây. Cổng siêu thị đổ sập, bãi giữ xe ngoài trời thì ngổn ngang xe máy và ô tô. Zombies lảng vảng đường lớn kéo dài cổng của siêu thị.

Phát dừng ở góc đường nhỏ khuất những căn chung cư cao tầng mở bản đồ xem. Có một con đường nhỏ phía siêu thị thể là nơi xe tải để vận chuyển hàng hóa nối thẳng đường 67, cách nhà của Hải 3 cái ngã tư. Nếu qua đó, sẽ tránh đường lớn.

Phát quyết định liều.

Cậu chờ một lúc, quan sát chuyển động xung quanh, lặng lẽ di chuyển. Chân bước , cơn đau ở mắt cá khiến suýt ngã.

Phát c.ắ.n răng, khập khiễng tiến con đường nhỏ.

Con đường thông thoáng vài chiếc xe tải ngổn ngang, bên trái là bức tường cũ loang lổ. Rác vương vãi, nước đọng bốc mùi. Phát từng bước chậm rãi, cố tạo tiếng động.

Bỗng tiếng động phía .

Một con zombie từ bãi xe lảo đảo , đầu nghiêng sang một bên, mắt đục ngầu.

Phát nín thở, áp sát tường.

Zombie ngang qua, chậm chạp, phát tiếng gầm gừ khẽ khẽ.

Phát đợi đến khi nó khuất hẳn, mới tiếp tục . Lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đường 67 hiện mắt khi trời bắt đầu dịu nắng. Phát núp một chiếc xe tải lật ngang, quanh.

Tiệm quần áo thời trang sừng sững ở ngã tư đường, cao hai tầng sơn màu vàng nhạt và bảng hiệu gần như sắp rơi .

Tim đập nhanh hơn. Cậu nhớ từng một thời gian qua đây mỗi ghé chở thằng Hải chơi net.

Cậu sâu hơn đường 53 "Kia ...! Là ở đó...!"  vô thức lên tiếng khi thấy con hẻm nhỏ dẫn căn nhà của thằng Hải cùng với cánh cửa rào màu đen đóng kín.

hẻm nhà Hải,  ba con zombie đang lảng vảng. Có lẽ chúng kẹt từ tối qua.

Phát quanh, tìm cách tiếp cận. Cậu nhặt một viên đá nhỏ, ném sang phía đối diện con đường.

Lạch cạch.

Hai con zombie đầu, lảo đảo về phía âm thanh. Con còn vẫn gần cổng, lưng về phía Phát.

Cậu tận dụng cơ hội, khập khiễng chạy tới cổng, mở nhẹ.

Cánh cổng kêu két một tiếng nhỏ.

Con zombie đầu .

Phát nghĩ nữa, lao bên trong, đóng sầm cổng . Zombie đập cổng sắt, nhưng .

Phát dựa lưng cổng, thở hổn hển, tim như nhảy ngoài.

Rồi ngẩng lên.

Cửa nhà bật mở từ bên trong.

Hải đó.

Trông nó cao lớn hơn nhiều, gương mặt góc cạnh cùng mái tóc hai mái rũ xuống che đôi mắt buồn. khi thấy Phát, đôi mắt sáng lên.

"Phát...?" Hải gọi khẽ, như sợ đó chỉ là ảo giác.

Phát , nước mắt trào .

"Tao tới ."

Hải lao tới, kéo Phát nhà, đóng c.h.ặ.t cửa . Hai đứa thở dốc trong gian phòng tối om, chỉ ánh sáng hắt qua khe cửa sổ.

Một lúc lâu , Hải mới , giọng run run:

"Tao tin nổi luôn."

"Ừ." Phát gật đầu. "Tao cũng ."

Hai đứa xuống sàn, lưng tựa tường. Bên ngoài, tiếng zombie vẫn vang lên xa xa, nhưng trong căn nhà , giữa ngày thứ hai của tận thế, Phát cảm thấy đầu tiên kể từ khi thứ bắt đầu... còn đơn độc nữa.

Phát dựa lưng tường một lúc lâu, cho đến khi nhịp tim dần chậm , thở còn gấp gáp nữa. Căn nhà im ắng một cách lạ lùng, chỉ tiếng gió lùa qua khe cửa và những âm thanh xa xôi của thành phố đang hấp hối. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ phủ bụi, rọi xuống sàn nhà những vệt dài mờ nhạt.

Hải là phá vỡ sự im lặng .

"Nhìn mày...tàn thật đấy cu." Nó cổ chân Phát.

Phát lắc đầu. "Tao tàn lắm ? Cả ngày hôm qua tao lang thang khắp nơi nên cũng lạ." Cậu dùng tay nắn nhẹ cổ chân của "Giờ tao còn đối diện với cái của nợ ."

Hải gì thêm, chỉ dậy, về phía tủ bếp. Một lúc với một cuộn băng vải cũ và chai cồn nhỏ.

"Ngồi yên để bố mày ." Hải , giọng dứt khoát hơn hẳn lúc nãy. "Ít nhất cũng băng ."

Phát bạn bất chợt hỏi: "năm qua mày ...?"

Hải bắt đầu băng bó cho bạn , trả lời: "Học xong cấp 3 thì tao nghĩa vụ quân sự luôn, khi thành nghĩa vụ quân sự thì tao cũng chỉ mấy công việc chân tay mà thôi."

Phát ngước lên Hải, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Hải của hiện tại trông khác nhiều so với thằng bạn hồi cấp hai. Ít hơn. Trầm hơn. vẫn là Hải.

Trong lúc Hải vẫn đang cúi xuống băng cổ chân cho , Phát đưa mắt quan sát căn nhà. Gian phòng lớn, đồ đạc đơn giản, vẻ dọn bớt. Một cửa sổ che bằng ván gỗ và băng keo. Trên bàn là vài chai nước và mấy gói mì.

"Mày chuẩn sẵn ?" Phát hỏi.

Hải gật đầu. "Từ tối hôm qua. Tao chuyện sẽ kéo dài bao lâu."

Phát nhạt. "Chắc ngắn ."

Hải băng xong, tựa lưng ghế đối diện. Hai đứa , cùng bật khẽ – một tiếng mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm.

Buổi chiều dần trôi qua. Khi mặt trời bắt đầu xuống thấp, cả hai thống nhất ngoài nữa. Ban đêm quá nguy hiểm, và Phát cũng cần nghỉ ngơi để cổ chân đỡ đau hơn.

Hải lấy một tấm giấy và cây b.út, đặt lên bàn.

"Ngày mai." Nó "Mình tính cho kỹ."

Phát rút tấm bản đồ thành phố từ trong áo , trải lên bàn. Tấm bản đồ theo suốt từ ngày đầu tiên thứ sụp đổ, giờ đây trở thành trung tâm của cuộc chuyện.

"Hiện tại," Phát chỉ vị trí ngôi nhà Hải, "chúng tạm an . đồ ăn trong nhà mày đủ bao lâu?"

Hải suy nghĩ một chút. "Nếu ăn dè, chắc hai ngày."

"Hai ngày là quá ít." Phát "Mình cần tìm thêm đồ ăn, nước uống, và nhất là một chỗ an hơn."

"Ý mày là rời khỏi đây?" Hải nhíu mày.

"Không hẳn là ngay bây giờ." Phát đáp. " chuẩn ."

Hải gật đầu. "Tao cũng nghĩ ."

Hai đứa bắt đầu đ.á.n.h dấu lên bản đồ. Một tiệm t.h.u.ố.c tây cách đó hai con phố. Trạm xăng ở ngã tư đường lớn cách nơi ở hiện tại vài trăm mét. Một kho hàng bỏ hoang mà Hải nhớ mang máng từng thấy khi còn nhỏ và quan trọng nhất là cái siêu thị cách nhà 3 cái ngã tư.

"Mày nhớ chỗ ?" Hải chỉ một khu nhà cũ gần ngoại ô. "Hồi cấp hai tụi từng đạp xe ngang qua mỗi chơi net ."

Phát , gật đầu. "Có. Nhà ít , đường nhỏ. Nếu trốn lâu dài, chỗ đó ."

Họ , nhưng cả hai đều hiểu: thành phố thể sẽ hồi phục sớm.

Buổi tối, Hải kiểm tra từng cửa sổ, từng ổ khóa. Phát, dù chân còn đau, vẫn cố phụ giúp. Cậu gom tất cả đồ ăn một chỗ, phân loại, tính toán khẩu phần.

Ba gói mì. Hai hộp cá. Một ít bánh quy. Năm chai nước lọc. Không nhiều, nhưng đủ cho ngày mai nếu sử dụng cẩn thận.

"Chia thế ." Phát "Sáng mai ăn nhẹ. Trưa kiếm thêm. Tối về đây, hoặc tìm chỗ khác."

"Nếu thì ?" Hải hỏi.

Phát im lặng vài giây. "Thì sẵn sàng cho chuyện đó."

Hải thở "Ừ."

Sau đó là đến phần v.ũ k.h.í – đúng hơn là những thứ thể dùng để tự vệ.

"Mày định đ.ấ.m tay với tụi , ngợm ngợm ?" Phát hỏi.

Thằng Hải lên một tiếng: "Đi với tao, tao cho mày xem cái ."

Nó dắt Phát lên gác, trong khắc khi nó bật đèn lên, hai mắt của Phát mở to khỏi thích thú.

Trước mắt nó là một kệ tủ trưng bày v.ũ k.h.í sưu tầm mang phong cách Châu Á. Trên nóc tủ là thanh kiếm Nhật  cất trong vỏ kiếm màu đen trang trí bởi đường viền màu vàng ánh kim uốn lượn đến miếng kiếm cách cùng màu trang trí công phu. Chuôi kiếm băng bởi một cuộn vải màu đỏ quấn quanh tay cầm.

Bên trong chiếc tủ kính trưng bày hai con d.a.o Tanto  cùng tông màu với cây kiếm Nhật nóc tủ, cũng màu đen và trang trí với hoa văn màu vàng ánh kim bọc quanh vỏ d.a.o.

Bên cạnh chiếc tủ là một cây trường đao Naginata với một lưỡi d.a.o cong, nhọn ở đầu cán dài. Phần cán dài màu đen trang trí với hoa văn uốn lượn màu vàng kim, lưỡi giáo sắc bén óng ánh ánh đèn vàng của tủ trưng bày hắt lên.

"Sao mày những thứ ...?" Phát thốt lên trong sự thích thú.

Hải cũng thấy vui và tự hào trong lòng khi thấy thằng bạn ngắm bộ sưu tập của nó mà xuýt xoa: "Bộ sưu tập của tao đó, tuy nhiều nhưng là hàng . Mỗi tội... là hàng giấy phép nên chỉ dùng trưng bày thôi."

"Tao xí cây kiếm ." Phát . " v.ũ k.h.í đ.â.m và c.h.é.m thế ... ? Ý tao là lỡ tụi nó đông quá thì việc đ.â.m c.h.é.m cũng ích gì ..."

Hải trầm ngâm một hồi lâu bỗng "À" lên một tiếng rõ to: "Ba tao một cây b.úa tạ ở phía nhà nữa, ở bên trong garage, tụi thể dùng nó."

Nói xong cả hai "garage" mà Hải , thật cũng chỉ là một cái kho nhỏ bằng tôn, cửa. Hải và mang từ bên trong một cây b.úa tạ.

"Nó quá nặng để đ.á.n.h ." Phát khi thấy Hải thử vung b.úa. "Chỉ thể để mở đường."

Hải khẽ. "Tao ."

Khi trời tối hẳn, cả hai tắt bớt đèn, chỉ để một bóng nhỏ trong bếp. Họ ăn một ít bánh quy, uống từng ngụm nước nhỏ.

Im lặng bao trùm, nhưng còn nặng nề như lúc .

"Mày ," Hải bỗng "tao cứ nghĩ... nếu chuyện gì, chắc tao sẽ c.h.ế.t một ở đây."

Phát sang. "Tao cũng nghĩ ."

Hải sang bạn. "Vậy mà mày tới."

Phát nhẹ. "Ừ. Tao cũng ngờ."

Hai đứa thêm. trong sự im lặng đó, một lời hứa ngầm hình thành: ngày mai, họ sẽ một .

Đêm xuống chậm chạp. Phát Hải nhường cho phòng ngủ gác – nơi an hơn và ít tiếng động hơn. Trước khi ngủ, Phát tháo sợi dây chuyền của Thủy , đặt bên cạnh balo.

Cậu chiếc giường cũ, trần nhà, lắng tiếng động ngoài xa. Zombie vẫn còn đó. Thành phố vẫn ngủ yên.

, Phát còn cảm giác bỏ rơi giữa thế giới sụp đổ nữa.

nhà, Hải cũng im ghế, mắt mở, bóng tối. Nó nghĩ về ngày mai. Về những con đường . Về những quyết định thể đổi tất cả.

Sáng ngày thứ ba của đại dịch sẽ dễ dàng.

ít nhất, họ sẽ bước ngoài cùng .

Và trong tận thế, đôi khi chỉ cần thế thôi... cũng là một sự chuẩn lớn lao .

Sáng đến bình minh.

Không ánh nắng vàng tiếng chim. Chỉ một thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo, len lỏi qua những khe hở của mái tôn và cửa sổ bụi bẩn. Hải mở mắt . Nó mất vài giây để nhớ đang ở , thứ ùa về cùng lúc: đại dịch, zombie, Phát, cây b.úa tạ dựa ở góc bếp.

dậy thật chậm, lắng .

Không tiếng động lạ trong nhà. Chỉ là tiếng gió thổi qua những con hẻm trống và một tiếng rên mơ hồ xa, như vọng từ một nơi nào đó trong thành phố.

Hải dậy, với lấy chai nước uống một ngụm nhỏ. Nó dám uống nhiều. Nước vẫn còn, nhưng ai cầm cự bao lâu nữa.

lên cầu thang dẫn lên gác. Phát vẫn xuống. Hải do dự một chút, gọi khẽ:

"Phát."

Không tiếng trả lời ngay. Một lúc mới tiếng động nhẹ, như tiếng vải cọ giường.

"Tao đây," Phát đáp, giọng khàn vì tỉnh ngủ.

Hải thở nhẹ nhõm mà chính nó cũng nhận "Xuống ăn chút gì . Rồi... tính đường."

Phát xuống cầu thang chậm rãi. Cậu trông mệt, nhưng ánh mắt tỉnh táo hơn hôm qua. Trên cổ còn sợi dây chuyền nữa, chỉ còn vết hằn mờ. Khi thấy Hải , Phát kéo cổ áo lên một chút, gì.

Hải lên tiếng để phá tan bầu khí im lặng: "Mày tắm và đồ , tao sẽ chuẩn cho mày một bộ quần áo khác...ít nhất là hơn bộ đồng phục đó."

Phát xuống, cũng bật đồng ý: "Mày đúng...Tao mắc kẹt với bộ đồ 3 ngày ..."

Hải vỗ vai Phát một cái, nửa đùa nửa thật: "Nhanh lên, ngẩn đó hoài gì. Nhà tao mỗi cái phòng tắm thôi, chiếm lâu là tao đập cửa đấy."

Phát hít một sâu, giữ lấy bộ quần áo Hải đưa cho bước về phía phòng tắm. Cánh cửa khép , để Hải tựa bàn, thở phào nhẹ nhõm. Không khí nặng nề ban nãy dường như dịu một chút.

Hải sang bếp, lục trong tủ mấy gói mì còn sót . Nó đong nước cẩn thận, đổ đủ, như thể mỗi giọt đều trọng lượng riêng. Bếp ga kêu lách tách, âm thanh nhỏ nhưng đều, căn nhà bớt trống trải.

Từ phòng tắm vọng tiếng nước chảy ngắt quãng. Hải khẽ liếc lên cầu thang nữa, cúi đầu bẻ mì. Nó nhớ những ngày thế giới còn yên bình, chẳng bận tâm ngày mai sẽ . Giờ thì thứ như bóp nhỏ , chỉ còn thực tại cay nghiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/distant-land/chap-5-nguoi-dong-hanh-moi.html.]

Phát bước , tóc còn ướt, áo rộng hơn vai một chút, chiếc áo thun trắng phẳng phiu và gọn gàng. Cậu trông khác hẳn, như trút một lớp nặng nề. "Mì tôm ?" Phát , giọng nhẹ hơn.

"Ừ. Ăn tạm. Sao? Chê ?" Hải đáp, đưa bát mì .

"Đang đói như con ch.ó rách đây, ngu gì mà chê." Phát trả lời, hai tay giữ lấy tô mì và tiến bàn ăn.

Hai đối diện, ăn chậm rãi. Không ai vội gì, nhưng sự im lặng còn đáng sợ.

Ăn xong, Phát đặt bát xuống. "Cảm ơn."  .

Hải nhún vai, cố giấu nụ "Còn bày đặt cảm ơn nữa."

Đến lượt Hải, nó dậy gom mấy bộ quần áo cũ vắt ghế. Căn phòng nhỏ im ắng trở , chỉ còn tiếng Phát rửa bát lách cách bếp. Hải bước phòng tắm, kéo cửa phía , dựa lưng tường một lúc lâu.

Nó cởi chiếc áo thấm mồ hôi, hít sâu. Cảm giác mệt mỏi dồn lên vai, lúc mới chỗ tràn . Hải cởi áo chậm rãi, gấp gọn bộ đồ cũ đặt sang một bên. Nhìn trong gương nứt một góc, nó thấy đôi mắt thâm quầng và khuôn mặt căng cứng, như quen với việc tỉnh táo lâu hơn mức bình thường.

Từ bếp, Phát gọi vọng lên: "Hải, mày còn nước ?"

"Còn chút," Hải đáp, giọng chắc hơn. "Xài ít thôi còn để dành nữa."

Tắm xong, Hải một bộ đồ khác ấm hơn. Cậu mặc lên một chiếc áo len cổ lọ, khoác bên ngoài là một chiếc áo khoác b.o.mber màu đỏ sẫm. Cậu kiểm tra túi áo, mang theo một chiếc áo măng tô và một chiếc túi đeo chéo bước . Phát chờ, tay cầm khăn lau bát. Hai ánh mắt chạm , cần nhiều.

"Xong ," Hải . "Mày nên giữ mấy cái ."

Cậu đưa cho Phát chiếc áo măng tô màu ghi và một chiếc túi đeo chéo màu đen. Phát khoác lấy áo và mang lấy chiếc túi, lưng vác thêm chiếc balo.

"Chúng nên lấy tất cả thứ thể lấy, tận dụng trống mà ." Hải nghiêm nghị.

Phát gật đầu. Cả hai cùng xuống, lưng thẳng, như chuẩn cho một cuộc bàn bạc dài.

Sau cùng, Phát lên tiếng: "Vậy... hôm nay ?"

Hải tựa lưng tủ bếp, khoanh tay. "Ở thì . Số lượng đồ ăn dự trữ nhiều."

"Đi ngoài cũng nguy hiểm," Phát .

" tao ." Hải chỉ tay một chấm đỏ mờ gần rìa bản đồ. "Trạm xăng đầu đường lớn. Chỗ giao với quốc lộ."

Phát nhíu mày. "Đường lớn... nguy hiểm."

"Ừ." Hải phủ nhận. " trạm xăng thể còn nước, đồ ăn vặt, pin. Nếu may mắn... còn xăng."

"Để gì?" Phát hỏi.

Hải im lặng một giây. "Để lựa chọn."

Câu trả lời rõ ràng, nhưng Phát hiểu. Ở mãi một chỗ là sống. Chỉ là chờ đến lượt .

"Đi bộ bao lâu?" Phát hỏi.

"Bốn mươi phút nếu vòng đường hẻm. Đi hẳn đường chính sẽ chỉ mất 20 phút."

Hải với lấy cây b.úa tạ, thử nhấc đặt xuống ngay. "Tao sẽ mang theo cái . chỉ dùng khi buộc phá vây và phá cửa."

Phát gật đầu, rút con d.a.o Tanto , giấu túi áo. "Tao ."

"Còn tao , tao đường." Hải đáp.

Họ tắt hết đèn, kiểm tra balo, cửa. Không ai câu "sẵn sàng" vì chẳng gì là sẵn sàng cả.

Cửa mở.

Con hẻm buổi sáng im lìm đến khó chịu. Xe máy đổ ngổn ngang, cửa nhà mở toang, vài vệt m.á.u sẫm màu in nền xi măng. Không zombie ngay mắt, nhưng cảm giác theo dõi từng biến mất.

Họ sát tường, từng bước chậm rãi. Hải luôn giơ tay hiệu mỗi khi thấy tiếng động lạ. Phát theo hỏi.

Càng tiến gần đường lớn, khí càng khác. Rộng hơn. Trống trải hơn. Và nguy hiểm hơn.

Từ một góc khuất, họ thấy trạm xăng.

Biển hiệu vẫn , nhưng một nửa tắt. Một cột bơm đổ, vết cháy đen loang mặt đường. Cửa hàng tiện lợi phía trạm kính vỡ, cửa hé mở.

thứ khác nữa.

"Có zombie," Phát thì thầm.

Hải đếm nhanh. "Ba. Có thể bốn."

Chúng rải rác quanh khu vực bơm xăng, chuyển động chậm chạp, vô định. Một con tựa lưng cột, đầu nghiêng hẳn sang một bên. Một con khác lảo đảo gần cửa hàng.

"Đi vòng ?" Phát hỏi.

Hải quan sát. "Có thể. nếu cửa hàng... ngang qua tụi nó."

Im lặng.

Cuối cùng, Hải "Chỉ những thứ cần thiết và thật nhanh gọn lẹ. Nước, pin, đồ đóng hộp. Không tham."

"Nếu phát hiện?"

Hải Phát. "Thì chạy."

Phát nuốt nước bọt, gật đầu.

Họ men theo bức tường phía trạm, lợi dụng một xe bồn cũ che tầm . Mỗi bước đều tính toán. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến tim đập mạnh.

Khi chỉ còn cách cửa hàng vài mét, một tiếng kim loại khẽ vang lên.

Một con zombie đầu.

Hải chờ thêm. Nó hiệu bằng tay:  ngay.

Họ lao cửa hàng, đóng cửa lưng nhanh nhất thể. Bên trong tối và bừa bộn, kệ đổ ngổn ngang. Mùi xăng và mùi hôi trộn lẫn, khó chịu đến buồn nôn.

"Nhặt nhanh," Hải thì thầm.

Phát quỳ xuống, vơ những chai nước còn nguyên, nhét balo. Hải lấy pin, bật lửa, vài gói bánh và thức ăn đóng hộp.

Bên ngoài, tiếng rên vang lên gần hơn.

"Xong ?" Hải hỏi gấp.

"Gần xong—"

Một tiếng đập mạnh vang lên cửa kính.

Cả hai đông cứng.

Hải kéo Phát lùi góc, tim đập loạn. Cửa rung nhẹ, nhưng vỡ. Con zombie bên ngoài tiếp tục đập, chậm chạp nhưng dai dẳng.

"Nếu cửa vỡ—" Phát thì thầm.

"Thì chạy cửa ," Hải đáp. "Tao mở đường."

Một tiếng rắc vang lên. Kính bắt đầu nứt.

Hải siết c.h.ặ.t cán b.úa.

Trong khoảnh khắc , nó nhận tay đang run. Không nhiều, chỉ đủ để nó cảm thấy lớp cao su cán b.úa cọ da lòng bàn tay một cách lạ lẫm. Nó hít một sâu, cố ép nhịp tim chậm .

Không hoảng.

Một tiếng đập nữa.

Mạnh hơn.

Cửa kính rung lên, những đường nứt tỏa như mạng nhện. Bên ngoài, bóng một khuôn mặt ép sát kính, mờ và méo mó. Miệng nó há , phát tiếng rên khàn đặc, đều đều, như một cỗ máy hỏng mệt.

Phát nắm c.h.ặ.t quai balo, mắt rời khỏi cánh cửa. "Hải..."

"Nghe tao," Hải thì thầm, giọng thấp nhưng dứt khoát. "Khi tao chạy, mày chạy ngay. Không ."

"Còn mày?"

Hải trả lời. Nó liếc nhanh về phía cửa . Một cánh cửa kim loại mỏng, lẽ dẫn khu chứa hàng phía trạm xăng. Không kẹt . Không bên ngoài gì.

đó là con đường duy nhất.

Rắc.

Một mảnh kính rơi xuống nền, vỡ tan. Con zombie thò một cánh tay , những ngón tay cào loạn xạ trong khí.

"Bây giờ..." Hải , nó lao lên .

Cú vung b.úa nhắm đầu con zombie. Hải đập mạnh khung cửa kính nứt sẵn. Một tiếng xoảng chát chúa vang lên khi phần kính còn vỡ tung, rơi ào xuống nền. Âm thanh như một lời mời gọi c.h.ế.t ch.óc, vang xa hơn cả những gì Hải mong .

Con zombie loạng choạng vì mất điểm tựa, lảo đảo về phía .

"Chạy!" Hải hét.

Phát do dự. Cậu , lao về phía cửa , vai đập mạnh cánh cửa kim loại. Cửa bật với một tiếng kêu ch.ói tai, như thể lâu từng mở.

Hải lùi , giữ cách, để con zombie áp sát. Nó đ.á.n.h tiếp. Nó đ.á.n.h lúc là tự sát. Khi Phát ngoài, Hải , lao theo.

Cửa dẫn một sân hẹp, đầy thùng phuy rỉ sét và rác thải. Ánh sáng tràn đột ngột khiến Hải chớp mắt. Không khí bên ngoài lạnh hơn, nặng mùi xăng và bụi.

Phát chờ ngay bên ngoài, thở dốc. "Nhanh!"

Từ bên trong cửa hàng, những tiếng đập dồn dập vang lên. Không chỉ một. Ít nhất hai con khác thu hút bởi tiếng kính vỡ.

"Rẽ trái," Hải gấp. "Qua hàng rào!"

Họ chạy dọc theo bức tường phía trạm xăng. Một hàng rào lưới sắt hiện mắt, cao ngang n.g.ự.c. Hải giảm tốc, đặt tay lên mép rào, trèo qua trong một động tác vụng về nhưng nhanh. Phát theo , balo nặng kéo chậm một nhịp.

"Cẩn thận—" Hải thì thấy tiếng kim loại rít lên. Quai balo của Phát mắc đầu dây thép nhô .

Phát khựng , hoảng hốt. "Mẹ ! Kẹt !"

Hải ngay lập tức. Phía họ, một cánh cửa đẩy bật . Một con zombie lảo đảo bước sân, đầu ngoắt về phía tiếng động.

"Bỏ balo!" Hải gằn giọng.

Phát lắc đầu. "Không ! Nước—"

"BỎ!" Hải hét.

Trong tích tắc, Phát đưa quyết định. Cậu tuột một bên quai balo, xoay giật mạnh. Vải rách toạc, balo rơi xuống đất, kẹt bên hàng rào.

Phát ngã nhào về phía , rơi xuống bên rào. Hải kéo dậy ngay lập tức.

"Chạy!" Hải , gần như gầm lên.

Họ chạy định hướng, chỉ rời xa trạm xăng càng nhanh càng . Tiếng rên phía dần bỏ , nhưng tiếng tim đập trong tai thì chịu dừng.

Chỉ khi rẽ một con hẻm nhỏ, che khuất bởi những dãy nhà thấp, họ mới dám chậm . Hải chống tay lên tường, cúi gập , thở hồng hộc. Phát dựa lưng xuống đất, sụp xuống, cả run b.ắ.n.

Một lúc lâu, ai gì.

Phát là phá vỡ im lặng "Balo... mất ."

Hải ngẩng lên, . Mặt Phát tái , môi khô, ánh mắt trống rỗng. Không chỉ vì mệt.

Hải hít sâu. "Không mất hết."

"Nước... đồ ăn..."

"Không hết." Hải , mở balo của . Bên trong vẫn còn vài chai nước nhỏ, pin, bật lửa, mấy gói bánh và đồ hộp. Không nhiều, nhưng là thứ họ liều mạng để lấy.

Phát , cúi đầu. "Lỗi của tao."

"Không." Hải đáp ngay. "Nếu mày cố giữ balo, giờ tao đang chuyện với ai?"

Phát trả lời. Cậu đưa tay lên mặt, chà mạnh, như xóa hình ảnh . "Tao tưởng... tao tưởng chỉ cần nhanh là ."

Hải xuống đối diện. "Đôi lúc..." nó gõ nhẹ n.g.ự.c " là việc mày cần là gì...mà mày còn cần vận may nữa."

Phát bật khẽ, nhưng tiếng khô khốc. "Vậy là tụi đốt hết may mắn của ngày hôm nay ."

"Có thể," Hải " tụi vẫn sống."

Họ nghỉ trong con hẻm đó gần nửa tiếng. Hải gác, Phát uống từng ngụm nước nhỏ. Khi thở định hơn, Hải bắt đầu quan sát xung quanh.

Con hẻm nối đường lớn. Xa xa, Hải thể thấy mặt đường rộng, trống trải, lấp loáng ánh kim loại của những chiếc xe bỏ . Đường lớn ban ngày trông như một cái bẫy khổng lồ.

Phát theo ánh mắt Hải. "Không tiếp nữa ?"

Hải lắc đầu. "Không bây giờ. Quá nguy hiểm."

Phát ngẩng lên. "Vậy... ?"

Hải do dự. Chỉ một nhịp thôi. "Về nhà tao."

Phát cau mày. "Liệu tiếng kính vỡ ở trạm xăng—"

"Ừ," Hải gật đầu. "Nó thể kéo bọn nó về khu đó, cũng thể . Và dù thế nào..." Nó thẳng Phát. "Đó vẫn là nơi tao rõ nhất."

Phát suy nghĩ. "Quen đường. Có đồ chặn cửa. Có gác."

"Và quan trọng nhất," Hải tiếp, "tao trốn ở nếu thứ tệ ."

Cả hai . Không ai chắc đó là quyết định đúng. trong một thế giới mà lựa chọn đều tệ, lựa chọn ít tệ hơn đôi khi là tất cả những gì .

"Đi vòng," Phát "Không hẻm cũ."

"Ừ."

Họ lưng với đường lớn, men theo những con đường nhỏ hơn. Lần , cả hai chậm hơn nhiều. Không chạy. Không vội. Mỗi bước đều đặt xuống cẩn thận, tai căng từng tiếng động nhỏ nhất.

Khi ngang qua một khu nhà quen, Hải giơ tay hiệu dừng . Có dấu hiệu mới: một cửa sổ vỡ mà hôm qua còn nguyên, một vệt m.á.u khô hẳn kéo dài từ cổng trong nhà.

"Có sống sót... hoặc từng ," Phát thì thầm.

"Đừng dừng ." Hải . "Không hôm nay."

Con đường dẫn về nhà Hải trông khác hẳn so với ngày hôm qua. Không vì nó đổi, mà vì cách họ khác. Mỗi góc cua đều thể là một cái bẫy. Mỗi âm thanh đều thể là dấu chấm hết.

Khi cánh cửa rào màu đen của nhà thằng Hải hiện , cả hai cùng dừng .

Cửa vẫn đóng.

Không dấu hiệu phá.

Hải thở phào. Nó quan sát lâu — cửa sổ, mái tôn. Không gì chuyển động.

"Chờ ." Hải thì thầm.

Nó nhặt một viên đá nhỏ, ném nhẹ về phía cửa. Cộc. Không phản ứng.

Hải tiến lên , từng bước một, tay đặt sẵn cán b.úa. Khi sát cửa, nó ghé tai , lắng .

Im lặng.

Nó mở cửa.

Mùi quen thuộc ập — mùi ẩm, mùi bụi, mùi của một nơi từng là nhà. Không gì xông tới. Không tiếng rên.

Phát bước , đóng cửa ngay lập tức. Hải cài then, dùng thanh gỗ hôm qua chặn thêm nữa.

Cả hai im giữa căn nhà vài giây, như tin .

Phát là "Cảm giác... lạ thật."

Hải gật đầu. "Ừ. Như mới về từ cõi c.h.ế.t ."

Họ kiểm tra nhanh căn nhà nhỏ. Không xáo trộn thêm. Gác vẫn an . Cửa sổ phía vẫn che tạm bằng tấm gỗ.

Khi thứ tạm , Hải phịch xuống sàn bếp. Mệt mỏi dồn lên cùng lúc, nặng đến mức nó tựa lưng tủ mới ngã.

Phát đặt balo xuống, đối diện. "Ít nhất... tụi còn chỗ để thở."

Hải mở một hộp cá mòi, chia đôi. "Tạm thời là ."

" nó là nhà." Phát khẽ.

Câu đó khiến Hải khựng . Nó quanh căn bếp nhỏ, những vết trầy xước bàn, chiếc ghế nghiêng do chân ghế hư hỏng. Nó từng nghĩ sẽ ngày chữ nhà theo cách là nơi để sống, mà là nơi để sinh tồn.

Ngoài , thành phố vẫn yên. Những tiếng động xa xôi nhắc nhở rằng trạm xăng chỉ là khởi đầu, và ngày mai sẽ dễ hơn.

khi Hải kéo thêm một chiếc tủ chặn cửa, khi Phát kiểm tra gác và xuống cạnh cửa sổ canh chừng, cả hai đều :

Quay về đây là trốn chạy.

Mà là chuẩn cho bước tiếp theo.

Và trong tận thế , đôi khi, về nhà — dù chỉ còn là một cái vỏ rỗng — vẫn hơn là đối mặt với bóng tối xa lạ.

Còn tiếp...

 

Loading...