Distant Land - CHAP 3: KÍ ỨC BỊ LÃNG QUÊN
Cập nhật lúc: 2026-01-01 20:20:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"RENG! RENG! RENG! RENG!"
Tiếng chuông báo hiệu giờ học reo lên inh ỏi giữa bầu trời tháng chín năm . Bầu trời như phủ một lớp nắng dịu dàng ấm. Sân trường giờ đầy ắp tiếng của học sinh lớp 12 - cái tuổi nhất , đủ trưởng thành để nhớ nhung một điều gì đó, lo toan những gánh nặng của tuổi trưởng thành.
Giữa những âm thanh rộn rã hai bạn: Phát và Thuỷ - hai mảnh ghép khác biệt nhưng vô tình tạo một bức tranh thật trọn vẹn của tình bạn.
Phát là kiểu con trai bề ngoài tưởng lạnh lùng nhưng chỉ cần chuyện và tiếp xúc là là một đứa chân thành đến vụng về. Cậu nhiều, nhẹ nhàng, luôn mang theo trong cặp một đống đề cương toán dày cộp như thể nó là nguồn sống của .Thuỷ thì ngược : cô là một cô bé hoạt bát, miệng lúc nào cũng luyên thuyên đủ thứ chuyện trời đất. Tuy Thuỷ ồn ào như cái loa. giữa cái ồn ào đó một trống mềm, chỉ dành cho Phát.
Không ai hiểu hai đứa "hông liên quan" đến .
- Ê Phát, chiều nay học nhóm nha. Mày giảng bài đạo hàm cho tao . Tao học hoài hổng vô
- Ờ
- Ờ là ? Trả lời khó chịu vl.
- Ờ là ờ, hoài.
Thuỷ bĩu môi, đập nhẹ cuốn tập vai Phát. Ai cũng nghĩ tụi nó "gì" với . thật ...chỉ Thuỷ mới "gì" mà thôi.
Còn Phát từ đầu đến cuối, chẳng bao giờ bộc lộ.
Thuỷ thích Phát từ lúc nào? Có thể là từ lúc Thuỷ điểm kém môn Toán và ôm mặt bù lu bù loa gốc cây bàng, Phát chỉ đưa nó tờ giấy ăn và lúng túng bảo: "Mày ngu lắm."
Hay từ cái lúc Thuỷ quên áo mưa, trời đổ mưa như trút nước, Phát im lặng đưa cây dù rách của chạy như bay về nhà mặc kệ cho ướt như chuột lột.Hay từ những Thuỷ và Phát học nhóm, Thuỷ nghiêng gương mặt tập trung của Phát và thấy tim đập nhanh lạ thường?
Thuỷ , cô chỉ một điều rằng: cô thích Phát, thích đến mức chỉ thấy Phát nhẹ là trái tim cô mềm như bánh flan.
Thuỷ giấu nhẹm. Vì Phát là Phát - một thằng con trai đôi mắt lúc mào cũng xa xôi. Và Thuỷ sợ, một nỗi sợ thầm kín: ...mất luôn tình bạn.
Một buổi sáng tháng 10, hôm là buổi trả bài môn Văn. Thuỷ 9 điểm. Thường thì cô sẽ hí hửng đem khoe với Phát ngay, nhưng hôm nay, cô im lặng lạ thường.
Phát cô, thấy cô chống cằm cửa sổ. Cậu chép miệng:
-Mày cái tró gì ?
Thuỷ trả lời.
Phát gõ gõ b.út lên bàn, gằn giọng:
- Ê, gì?
- Không gì hết.
- Nhìn cái mặt mày xị là tao mày xạo , .
Thuỷ sang, mặt hờn hờn:
- Tao sợ thi đại học, tao sợ đủ giỏi, sợ đậu ngôi trường mà tao .Phát cạnh, vai hai đứa gần chạm :
- Mày học giỏi mà.
- gần đây tao thấy mấy bài khó vl. Tao đuối thật.
Phát nghiêng đầu Thuỷ, ánh mắt hiếm khi hiền dịu đến :
- Thuỷ, tao cái ...Mày . Cố lên, tao kèm mày phần khó. Mày ngu như mày nghĩ .
Thuỷ bật một tiếng nhỏ:
- Ờ, mày cũng đỡ.
Trong khoảnh khắc , Thuỷ tựa đầu vai Phát, với "tao thích mày". cô chỉ giữ im lặng, tay siết c.h.ặ.t mép bàn.
Buổi chiều hôm đó, hai học ở thư viện. Thuỷ thì cằn nhằn với bài hoá còn Phát thì lấy tập cô để ghi chú vài dòng giải thích. Nhìn nét chữ quen thuộc của Phát - cứng cáp gọn gàng - cô thấy tim nóng hổi.
- Ê Phát... - Thuỷ gọi.
- Sủa.
- Mày thích ai ?
Phát giật , tay khựng , im lặng vài giây:
- Sao tự nhiên hỏi tào lao cái gì ?
- Hỏi chơi thôi.
Phát cầm b.út tiếp, vẫn quyển vở, tránh ánh mắt của Thuỷ:
- Chưa.
Lời của Phát khiến Thuỷ nhẹ nhõm buồn. Vì nếu Phát thích ai, thì tại cô cứ cảm thấy...Phát đang giấu một điều gì đó?
Thuỷ c.ắ.n môi, câu hỏi cứ lảng vảng trong đầu cô suốt nhiều ngày.
Thời gian trôi nhanh. Tới tháng 11, gió bắt đầu lạnh. Lũ học sinh cuối cấp ôn thi đến mức hai mắt thâm quầng. Thuỷ thì càng lo hơn. bên cạnh nó luôn là Phát - lặng lẽ nhưng chắc chắn như một mỏ neo.
Cho đến một buổi tối, mấy tiếng học online, Thuỷ nhắn tin:
"Phát ơi, tao mệt quá"
Phát trả lời dường như ngay lập tức:
"Mệt thì nghỉ . Rồi lát tao giảng bài cho."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/distant-land/chap-3-ki-uc-bi-lang-quen.html.]
Một lúc , Thủy nhắn:
"Phát nè, khi nào mai mốt tụi xa ?"
Phát im mấy phút. Thuỷ màn hình mà tim thót từng nhịp.Rồi Phát trả lời:
"Không xa ."
"Tại ?"
"Vì mày ồn quá, xa ."
Thuỷ ôm mặt , nhưng khoé mắt ươn ướt.
Chính tối hôm đó, Thuỷ quyết định: cô sẽ tỏ tình. Cho dù mất hết, cô cũng lòng Phát.
Ngày 20 tháng mười hai, trời se lạnh, sân trường lác đác hoa sữa. Thuỷ hẹn Phát dãy phòng thí nghiệm – nơi vắng nhất, ít ai qua. Khi Phát đến, Thuỷ ôm cặp, hai tai đỏ ửng. Phát cái mặt đó là Thuỷ sắp gì kỳ kỳ.
– Mày gọi tao gấp ? Có chuyện gì ?
Thuỷ nuốt nước bọt.
– Phát... tao cái , mày đừng né nha.
– Ờ, .
Gió thổi nhẹ, tóc Thuỷ bay lòa xòa mặt. Thuỷ hít sâu:
– Tao... tao thích mày...
"Leng keng...Leng keng..."
Tiếng trong trẻo năm nào vẫn vang lên mái hiên ngập nắng, nơi những sợi nắng vờn qua mái tóc Thủy. Chuông gió treo cửa phòng thí nghiệm khi chỉ khe khẽ ngân, như thở dài vì hạnh phúc quá đỗi bình yên. Mỗi gió thoảng, âm thanh lan nhẹ qua gian như một lời chúc lành, níu giữ khoảnh khắc dịu dàng mà hai từng .
Rồi một cơn gió mạnh bất ngờ quét qua. Tiếng chuông gió treo trong quán bỗng vang lên ch.ói gắt, kim loại va dồn dập và lạnh lẽo, x.é to.ạc sự êm đềm còn đang lơ lửng trong trí nhớ. Âm thanh kéo Phát bật dậy khỏi miền hồi ức, trả đúng hiện thực đang bủa vây—một căn phòng chất đầy bóng tối, và nỗi cô độc như lớp bụi phủ kín góc tường.
Chuông gió vẫn reo. giờ, mỗi tiếng vang lên còn là lời ru nữa, mà là nhịp đập thẳng thừng của hiện tại nghiệt ngã, nhắc Phát rằng bình yên chỉ còn là điều để nhớ.
Phát bệt xuống nền đất lạnh, ngay cơ thể bất động của Thủy. Cả gian như đông cứng quanh , đặc quánh, im lìm và nghẹt thở. Gió vẫn thổi qua những tán cây đổ nghiêng, nhưng Phát còn gì nữa; âm thanh nuốt chửng bởi sự trống rỗng đang giằng xé trong lòng . Cậu dám thẳng Thủy, nhưng cũng thể nào rời mắt. Cơ thể —dù còn ấm, dù im như một chiếc bóng—vẫn là Thủy mà từng , từng mến thương, từng bảo vệ, nhưng chẳng kịp điều gì với cô.
Phát đưa tay run rẩy đặt lên nền đất, cố chống đỡ để gục xuống, nhưng lòng bàn tay mềm như còn chút sức lực. Cậu chạm Thủy, nắm lấy bàn tay cô thêm một , nhưng bàn tay lơ lửng giữa trung, mất phương hướng và rụt . Cậu sợ chạm cái hiện thực nghiệt ngã đang mắt. Sợ rằng khi chạm , sẽ buộc thừa nhận rằng chuyện thật sự kết thúc.
"Thủy...," Phát khẽ gọi. Giọng như tiếng lá khô gió cuốn, lạc , run rẩy, yếu ớt đến mức khó mà rõ. ở nơi hoang tàn , cái tên vang lên như một vết cắt, sắc và lạnh, cứa thẳng trái tim .
Cậu nuốt khan, cổ họng khô rát như ai bóp nghẹt. Mỗi thở là một nhát d.a.o. Mỗi Thủy là một cảm giác như cả thế giới đang sụp xuống chân . Giá mà chạy nhanh hơn một chút. Giá mà rời mắt khỏi cô dù chỉ một giây. Giá mà đủ dũng cảm để ở ngay cạnh cô vì chỉ bảo cô ở .
Phát cảm giác khí như đang co thắt quanh . Những mảnh ký ức về Thủy đua ùa về—mỗi hình ảnh đều , đều dịu dàng, đều khiến đau đớn đến tê dại. Thủy của những ngày còn sống là cô gái luôn buộc tóc gọn gàng, đến mức hai mắt cong cong . Thủy luôn rằng dù , thì họ vẫn thể giữ lấy một chút bình yên bằng cách quên mỉm . Và hôm nay, chính cái luôn bất động, còn cơ hội mở mắt cuộc đời thêm một nào nữa.
Phát cúi mặt xuống, hai vai khẽ run. Cậu bật thành tiếng—nỗi đau quá lớn khiến nước mắt còn tìm đường để rơi. Nó chỉ tích tụ , dồn nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c, ép đến mức khó thở, như thể trái tim nổ tung.
"Lẽ tao bảo vệ mày...," thì thầm. "Lẽ tao nên bỏ mày một ."
lời trách móc bản chỉ vang trong khí trống rỗng. Không còn ai để đáp . Không còn ai để rằng tất cả của . Không còn ai để khẽ cốc trán và bảo: "Mày đừng nghĩ linh tinh nữa."
Phát níu hiện thực. Và đó mới là điều khiến đau nhất.
Trước khi chuyện xảy , Thủy từng chung với bên đống lửa trại, tay cầm chiếc bình nước cũ, vu vơ về những món ăn cô nhớ, những nơi cô đến. "Ừ, nhất định sẽ ngày." - Cậu đáp với một nụ nhẹ.
Ngày kịp đến thì cô rời . Gió rít qua những khe cửa đổ nát của quán. Những tiếng động như gợi âm thanh hỗn loạn khi bầy xác sống tràn đến, khi tiếng chân của Thủy lẫn tiếng gầm rú đáng sợ. ký ức mà Phát thể nào gạt chính là khoảnh khắc cô, thấy Thủy "nó" cầm lên như một con b.úp bê. Sự phẫn nộ khiến vung cờ lê một cách vô thức, nghĩ đến nguy hiểm, nhưng tất cả đều quá muộn. Cậu chỉ thể cô chìm vòng vây náo loạn . những gì còn chỉ là một cái xác nguyên vẹn.
Phát cô sẽ "Đừng buồn." Biết cô sẽ "Tao ." Thủy luôn là như thế—luôn khác nhẹ lòng, ngay cả khi chính cô đối mặt với điều tồi tệ nhất.Phát đưa mắt hàng cây bên ngoài, nơi bầu trời vẫn xanh và nắng dịu nhẹ, trái ngược cảnh u ất và tang thương bên trong. Mặt trời còn chiếu sáng nơi nữa. Thế giới như phủ một lớp bụi dày của tuyệt vọng. đối với Phát, bóng tối bắt đầu từ khoảnh khắc trái tim Thủy ngừng đập.
Cậu khẽ dịch , cố nén nỗi sợ mà vươn tay chạm nhẹ bàn tay còn vương ấm của Thủy. Bàn tay mềm, mỏng manh đến mức cảm giác như chỉ cần nắm thêm chút nữa, nó sẽ tan khí. Phát vẫn nắm lấy, vì đó là điều cuối cùng thể cho Thủy.
Nước mắt cứ lăn dài, âm thầm nhưng dai dẳng, như thể kìm nén quá lâu. Cậu như thế bao lâu—một phút, mười phút, hàng giờ—vì thời gian đối với mất ý nghĩa khi Thủy còn ở đây nữa.
Cậu nghẹn giọng. "Giá mà tao đủ dũng cảm...". Cậu nghĩ luôn còn thời gian. Nghĩ rằng ngày mai thế nào cũng đến, và vẫn thể thấy cô. hóa thế giới hỗn loạn chẳng bao giờ cho ai thêm thời gian. Nó luôn tàn nhẫn cắt ngang những điều còn dang dở, và Thủy trở thành một trong những điều dang dở .
Tiếng gió thổi qua, nhưng nhẹ hơn, như một lời thì thầm nào đó. Phát nhắm mắt, tự lừa rằng đó là Thủy đang với cuối. Rằng cô tiếp tục sống. Rằng cô dừng ở đây. Rằng những điều kịp ... vẫn thể giữ , như một phần ký ức về cô.
" tao sống thế nào nữa, Thủy ," Phát khẽ, ngẩng đầu cái xác lạnh . "Thế giới vốn đáng sợ. Không mày, nó còn đáng sợ hơn."Một cơn gió mạnh thổi qua, vài chiếc lá vàng bay xuống, vang lên phá tan bầu khí yên tĩnh. Mùi đất, mùi ẩm mốc và dư âm hỗn loạn của cuộc sống tận thế hòa , tạo thành bức tranh ảm đạm đến nghẹt thở. ngay giữa bức tranh , Thủy vẫn là điểm sáng duy nhất mà Phát từng —và bây giờ, điểm sáng đó tắt ngấm.
Phát hít một sâu, cố giữ giọng run nữa. Cậu thể đây mãi, dù lòng như . Cậu rời , tiếp tục hành trình sống sót. Cậu cũng rằng khi lên, khi lưng , là thật sự đối mặt với sự thật rằng Thủy vĩnh viễn thể cùng nữa.
"Tao xin ..." Phát , từng chữ nặng như chì. "Tao xin vì đủ nhanh, đủ mạnh để bảo vệ mày..."
Cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay Thủy xuống, âm thanh từ chiếc vòng tay của cô chạm nền đất vang lên khô khốc kéo về thực tại, ấm từ bàn tay của Thủy cũng theo đó mà biến mất, chỉ còn sự lạnh lẽo bủa vây cả gian.
Cậu dậy chậm, như thể mỗi chuyển động đều tim rách thêm một mảnh. Cậu Thủy thật lâu, cố in sâu lòng hình ảnh cuối cùng về cô— hình ảnh của cái c.h.ế.t, mà là hình ảnh của cô gái luôn mỉm , dịu dàng, mạnh mẽ và đầy hy vọng.Phát khẽ nhắm mắt, để mặt cô một lời hứa cuối: "Tao sẽ sống. Không vì tao, mà vì mày. Vì nếu tao gục ngã... thì nụ của mày sẽ biến mất thứ hai."
Gió thổi qua, nhẹ như một cái gật đầu vô hình.
Cậu đảo mắt khung cảnh xung quanh cuối, nơi mà và Thủy ở bên trong những năm tháng sinh viên đại học khó khăn. Trước mắt , tất cả những gì từng là niềm vui, là bình yên chỉ còn là một đống hoang tàn.
Cậu khựng , một tia sáng lạ hắt lên ở phía quầy hắt lên. Ban đầu còn nghĩ là mảnh kính vỡ, nhưng khi gần, bàn tay chạm một vật gì đó mát lạnh và trơn nhẵn. Cậu nhẹ nhàng nhặt nó lên - và mặt dây chuyền hiện , như một mảnh kí ức cố bám trụ giữa hoang tàn.
Mặt kim loại nhỏ vẫn còn phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Cậu mở nó , bản lề phát tiếng "tách" nhẹ đến mức gần như tan gió. Ngực thắt . Cậu đưa ngón tay khẽ chạm mặt dây chuyền đang mở như sợ mỗi cú chạm sẽ phai thêm chút ấm áp cuối cùng. Khoảnh khắc , âm thanh của nơi hoang tàn quanh dường như lùi xa. Gió ngừng , bụi ngừng bay, và chỉ còn tiếng tim đập, chậm và nặng nề.
Cậu khép mặt dây chuyền , siết nó trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh toát nhưng mang theo ấm kỳ lạ, như chút gì sót từ quá khứ. Cậu thể mang theo tất cả những điều mất, nhưng ít nhất vật nhỏ thể giữ.
Cậu đeo sợi dây cổ, để mặt dây chuyền chạm n.g.ự.c, nơi ký ức và nỗi đau giao . Và khi dậy, khung cảnh đổ nát bỗng trở nên yên lặng hơn, như đang chứng kiến lấy một mảnh của chính khi bước tiếp tương lai.
Phát —bước chân nặng nề, run rẩy, nhưng vẫn bước. Và nơi phía lưng , Thủy vẫn đó, yên bình như đang ngủ, mang theo tất cả những điều kịp , tất cả những điều kịp , cùng những ước mơ và tương lai về một bức tranh tươi mãi mãi dang dở.
Còn tiếp...