Diễn kịch - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-04 22:08:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bao giờ nghĩ rằng khi gỡ bỏ lớp mặt nạ tình cảm, bộ mặt thật của Lục Kiêu xí và khó coi đến thế. ​Điều cũng khiến đổi ý định ngay tức khắc.

 

đột nhiên mỉm , Lục Kiêu đang ngơ ngác, lên tiếng: ​"Phải đây? là đại diện nhà đầu tư của bộ phim . Phiền chú ý các yêu cầu về phục trang, trang điểm, đạo cụ, đừng để bắt thóp gì, kẻo thế ngay tại phim trường đấy."

 

​"Không tin?" ​ lấy điện thoại , gọi điện như chốn : ​"A-lô, sếp ạ, khi nào thì đại diện nhà đầu tư như đoàn ?"

Sếp gần như trả lời ngay lập tức, chỉ sợ hối hận: "Bất cứ lúc nào, tùy tâm trạng của cô."

 

​Cúp máy, nhướng mày mà Lục Kiêu: ​

 

"Còn ?"

 

​"Sao? Muốn tranh thủ nịnh bợ đại diện nhà đầu tư là đây ? Cũng , chỉ là mấy chiêu đó của , chậc... chán ngấy ."

 

​Cảm giác nhục nhã mãnh liệt khiến Lục Kiêu nghiến c.h.ặ.t quai hàm.

 

​Anh thể nịnh hót đạo diễn, nịnh hót nhà sản xuất, nịnh hót biên kịch… ​ bảo nịnh hót cô bạn gái từng dựa dẫm , thà c.h.ế.t còn hơn.

 

​Một tiếng "rầm” vang lên, cánh cửa Lục Kiêu đóng sầm khi tháo chạy một cách cực kỳ chật vật.

 

gạt chiếc bánh kem bàn thùng rác.

 

​Sau đó, để mặc cơ thể lún sâu ghế sofa, đưa tay che mắt thở dài, cảm thấy hối hận trong muộn màng. ​Bây giờ mà với sếp rằng nãy, chỉ đùa thôi thì liệu đuổi việc ?

 

​Ngày đoàn.

 

​Đoàn phim tổ chức cho một buổi lễ chào mừng.

 

​Đây là đầu tiên trải nghiệm cảm giác trăng vây quanh mà Lục Kiêu hằng mê đắm là như thế nào. Nó hề cảm giác lâng lâng như mô tả, chỉ khiến thấy giả tạo và chân thực. ​ thà dẫm chân mặt đất còn hơn dẫm chân mây để gánh chịu mức rủi ro cao của việc thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

 

​Đạo diễn chê Lục Kiêu điều, đẩy một cái.

 

​"Ngây đó gì, mau đến mặt đại diện nhà đầu tư mà thể hiện để , đỡ bắt bẻ chuyện chi phí của chúng ."

 

​Hiếm thấy , Lục Kiêu bất động, mím c.h.ặ.t môi như thấy gì.

Ngược , nam phụ thấy thế thì sấn tới, dáng vẻ kiểu " lên thì để mặt".

 

​"Cô Tô, cô thật trẻ trung, cô là đại diện nhà đầu tư xinh nhất mà từng gặp, sớm đại diện nhà đầu tư xinh thế , dù lấy thù lao thì cũng đến bằng . tên Thiệu Minh, mong cô Tô quan tâm nhiều hơn. Nếu công ty đầu tư dự án mới nào, xin cô Tô hãy nhớ đến , cho thêm cơ hội việc cùng cô."

 

​9

 

​Dáng vẻ nịnh bợ, đủ lời ý mắt dần biến thành dáng vẻ của Lục Kiêu khiến buồn nôn.

 

​Cố gắng giữ vững tố chất nghề nghiệp, nở nụ nhẹ nhàng, lấy lệ vài câu theo nhân viên đến phòng việc riêng chuẩn cho .

 

​Ngoài cửa, đạo diễn mắng nhiếc Lục Kiêu.

 

​"Cái thá gì thế , tâm thế của ngôi hạng A mà học đòi cái thái độ của ngôi hạng A ."

Sau đó, ông ôn tồn khen ngợi nam phụ Thiệu Minh vài câu.

 

​"Cậu thanh niên khá lắm, tiềm năng, hợp tác nhiều nhé."

 

cụp mắt, chẳng thấy hả hê thấy đây là bi kịch nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dien-kich/chuong-5.html.]

​Sự lo lắng của công ty hề thừa thãi. ​Chỉ trong vài ngày, đoàn phim liên tục xuất hiện cảnh báo vượt quá chi tiêu. ​ việc công bằng, đồng bộ dữ liệu và ý kiến cho Bộ phận Tài chính công ty.

 

​Công ty họp thảo luận vài , quyết định tuân thủ hợp đồng, giải ngân nghiêm ngặt theo tiến độ.

 

​Điều khiến đoàn phim gặp khó khăn, tiến độ trì trệ, nguồn vốn sắp đứt đoạn.

 

​Đạo diễn dám trút giận lên đầu , nhưng ông nhận cách đối xử với Lục Kiêu khác hẳn với cách đối xử với khác, cụ thể là chán ghét đến mức tránh như tránh tà.

Thế là mỗi ngày, ông mắng Lục Kiêu đến hăng say.

 

​"Lại NG! Đm tiền thuê thiết một ngày là bao nhiêu ?"

 

​"Nam chính, diễn vai mù đấy ? Cảm xúc ? Có hiểu hả?"

 

​"Đm chính đắc tội với nhà đầu tư, cả đoàn phim chịu vạ lây!"

 

​Dưới áp lực cao, cả đoàn phim bao trùm trong bầu khí u ám.

 

​Có gõ cửa văn phòng .

 

Sau đó, ​Lục Kiêu bước .

 

​"Tô Mạt, cô đổi . Không ngờ ngày cô cũng cái trò cậy quyền đáng hổ ."

 

​Mí mắt hề động đậy, cũng chẳng buồn đầu .

 

​"Ra ngoài."

 

​Thái độ phớt lờ của kích động Lục Kiêu. ​Anh rảo bước tới, xoay ghế của , ép thẳng .

 

​"Chẳng trả thù ? Muốn cúi đầu nịnh bợ cô nên cô mới cố ý dùng việc giải ngân để gây khó dễ cho đoàn phim chứ gì? Được, cô thắng , chẳng là nịnh bợ cô , cũng từng ."

 

Nói , ​Lục Kiêu quỳ rạp xuống đất, chống hai tay lên tay vịn hai bên chân cúi đầu xuống.

 

​"Chát!" ​Tiếng tát tai lanh lảnh vang lên thật giòn giã.

 

​Lục Kiêu khựng ngay lập tức.

 

​Trên má , dấu bàn tay đỏ ch.ót xuất hiện, mặt lệch sang một bên.

 

​Vẻ mặt Lục Kiêu chút kiểu thể tin nổi, chút tự giễu, giọng điệu cũng là giọng của kẻ tự sa ngã: ​"Hừ, cô là nhà đầu tư đầu tiên tát . Tát sướng ? Nếu đủ, bên cái nữa ." ​Lục Kiêu đầu, dâng nốt bên mặt còn lên: ​"Do thích phục vụ cô trong văn phòng ? Vậy đổi chỗ nhé? Chỗ nào cũng phối hợp , ngoài trời? Nhà vệ sinh? Karaoke…"

 

​"Rầm!" ​ thúc đầu gối, đá văng Lục Kiêu .

 

​Anh ngã ngửa đất một cách cực kỳ chật vật.

 

​"Lục Kiêu, đừng tưởng là kẻ rác rưởi thì khác cũng rác rưởi giống . Chính đá , gì mà trả thù chứ, càng thể vì mà để công việc của ảnh hưởng. Về chuyện giải ngân, việc theo phép công, thẹn với lòng. Thay vì tốn công nghĩ mấy cái trò tà môn ngoại đạo, chi bằng hãy tập trung nghiên cứu và nâng cao năng lực diễn xuất của , năng lực diễn xuất của cũng giống như con - nát bét ."

 

​Lục Kiêu về tay trắng đạo diễn mắng nhiếc, phàn nàn một hồi.

​Đáp , c.h.ế.t lặng, nở nụ lấy lệ như một con rối chút sức sống nào.

 

​Để kịp tiến độ, tiết kiệm chi phí, đoàn phim đêm những cảnh lớn.

 

​Có đến thăm đoàn.

Người đó là Thẩm Y Ninh.

 

 

Loading...