6
Góa phụ Vương là sống sờ sờ, đương nhiên thể chôn sống cô xuống huyệt mộ.
chỉ nghĩ hoảng sợ quá mà sinh ảo giác.
Trên đường về làng, lén lút nhét hai lá bùa vàng còn túi áo của .
Trong lòng âm thầm đặt một phép thử. Mẹ bùa, còn cha thì . Nếu c.h.ế.t, chứng tỏ đạo sĩ Văn Trinh là kẻ . Nếu cha c.h.ế.t, chứng tỏ đạo sĩ Văn Trinh là .
Buổi tối, cha từ thành phố trở về.
Ông về vội vàng mật với .
Lúc , nghiêng phía trong cùng của giường, giả vờ ngủ.
Mẹ kháng cự, quát lên: “Con trai chúng c.h.ế.t !”
Cha phản ứng gì lớn, còn sấn gần :
“C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, nó suốt ngày chỉ nghĩ mấy chuyện bẩn thỉu, sớm g.i.ế.c nó .”
sững sờ.
Anh trai vốn luôn là bảo bối của cha.
Trước , khi xích sắt trói cổ tay, thể cử động mà gào thét, cha còn đau lòng đòi thả .
Anh phát điên, há miệng c.ắ.n đứt một ngón tay của cha. cha hề tức giận, ngược còn hớn hở con trai khỏe như , vợ chắc chắn sẽ sinh cho ông cháu nội.
Thế mà bây giờ, c.h.ế.t . Cha những dửng dưng, mà còn như mong c.h.ế.t sớm hơn?
Mẹ phẫn nộ tột độ: “Ông mà ? Nó là con trai ông đấy!”
“Im miệng!”
Cha giơ tay tát mạnh mặt : “Tao ở ngoài lụng c.h.ế.t sống , khó khăn lắm mới về, mày còn dám mặt nặng mày nhẹ với tao ?!”
Mẹ ngửa mặt lên, lập tức dám động đậy nữa.
Chiếc giường bắt đầu rung lắc.
Không lâu , cha ngửa, thở dốc một :
“Đại Quân c.h.ế.t .”
Đại Quân là một kẻ buôn .
Hắn chuyên bắt cóc nữ sinh đại học trong thành phố đem bán về làng .
Nghe giỏi, nghề mua mấy căn nhà trong thành phố.
Cha thấy kiếm tiền nên chân tay cho , cũng bắt đầu tham gia việc buôn bán phụ nữ.
Không ngờ… Đại Quân c.h.ế.t?
Mẹ im lặng, đáp lời.
Cha tự tiếp: “Hôm đó với Đại Quân bắt hai con bé, ngờ cảnh sát tới, chống cự nên b.ắ.n c.h.ế.t.”
“Mẹ kiếp, nếu chạy nhanh, cũng b.ắ.n c.h.ế.t ! Sau chuyện đó, nghĩ thông , sinh con trai thì ích gì? Ngoài nối dõi tông đường thì chẳng cái gì!”
Cha lật , đè lên , hừ một tiếng: “Sau chúng cứ sinh con thôi, chỉ sinh con gái, bán với giá cao cho các làng khác!”
Mẹ bùng nổ.
Bà gầm lên: “Cút !”
Cha tát một cái: “Bà dám chống ? Có dạo ở nhà nên bà ngứa da ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/diem-thi/chuong-3.html.]
Mẹ vùng lên phản kháng. Nhờ bóng đen hắt lên tường, thấy bóp cổ cha, gào lên:
“Con trai c.h.ế.t , hứng với chuyện đó, ông tránh xa !”
Rắc!
Một tiếng trầm đục vang lên.
Cổ, hai tay và hai chân của cha đồng thời gãy lìa .
hoảng sợ trợn tròn mắt.
Trên bức tường, thấy đang giữ một thể đầu, trơn tuột, đầy m.á.u.
7
“A!!!”
Cơn giận của lập tức tan biến.
Bà hoảng loạn đến phát điên, ném phăng thể của cha xuống, gào lên:
“Ông ơi! Ông… ông c.h.ế.t ?!”
Thân thể cha văng trúng . Máu nóng, sền sệt, nhỏ tong tỏng dính đầy lên .
“Cha!”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
giả ngủ nữa, bật dậy, kinh hoàng khắp giường là tay chân rời rạc.
“Không g.i.ế.c ông ! Không g.i.ế.c!”
Mẹ ôm mặt, run rẩy: “Mẹ… chỉ bóp cổ ông thôi, thể nào một lúc bẻ gãy cả tay chân ông .”
Cái c.h.ế.t của cha quá kỳ dị. Đầu, tay, chân đều tách rời khỏi . Giống hệt với diễm thi chôn ngoài nghĩa địa!
Trong đầu chợt vang lên lời của đạo sĩ Văn Trinh từng :
“Oán thi khai quan, chắc chắn sẽ giận lây sang cả nhà cô, bắt các trả mạng. Đây là bùa hộ , tuyệt đối tháo xuống. Nếu , cả nhà các sẽ giống như trai cô, oán thi nhập , t.h.i t.h.ể phân lìa.”
Cuối cùng cũng hiểu . Cha là diễm thi hại c.h.ế.t!
“Đi! Mau ! Đi tìm Trần mù!”
Mẹ vội vàng bò dậy khỏi giường, định chạy ngoài: “Ông nhất định cách chứng minh vô tội!”
Ngôi làng chúng phong kiến, thứ đều lấy đàn ông trời. Một khi kết luận vợ g.i.ế.c chồng, sẽ dìm xuống ao xử c.h.ế.t. Mẹ sợ xử như .
“Mẹ! Mẹ bình tĩnh !”
giữ c.h.ặ.t , nhân lúc đó móc lá bùa trong bà.
nắm c.h.ặ.t lá bùa, : “Cha là diễm thi hại c.h.ế.t! Vừa chính lá bùa bảo vệ , nếu nó, cũng sẽ p.h.â.n x.á.c mà c.h.ế.t !”
“… đúng ! Nhất định là diễm thi g.i.ế.c cha con!”
Mẹ hoảng loạn đến mức năng lộn xộn. Bà cố gắng giãy khỏi tay :
“Chúng tìm Trần mù ngay, rõ chuyện, như sẽ dìm c.h.ế.t nữa!”
hét lớn: “Mẹ, Trần mù đáng tin! Ông hại c.h.ế.t cả nhà chúng !”
Mẹ mở to mắt: “Sao thể?! Trần mù là thầy bói nổi tiếng nhất làng, còn bụng giúp Lý Chiêu Đệ vợ cho con!”
siết c.h.ặ.t lá bùa trong tay, từng chữ : “Lúc đó đạo sĩ đưa cho con ba lá bùa, vốn là mỗi trong nhà chúng một lá.
“Sau đó Trần mù cố tình dọa dẫm, đạo sĩ là cương thi sống, là kẻ , nên con mới đưa một lá cho ông . Nếu con đưa lá bùa đó cho ông , mà đưa cho cha thì cha c.h.ế.t !”
Trong lòng tràn ngập hối hận. Văn Trinh đại sư cứu một mạng, đáng lẽ tin ông đến cùng mới đúng.