Dù thì, thứ đều quan trọng hơn .
Cô gái còn hỏi, nhưng trai kéo tay cô .
Anh khẽ : “Đừng hỏi nữa.”
Chắc họ nghĩ là một bà già cô đơn.
cửa sổ.
Cánh đồng, làng mạc, cầu cống cứ thế lướt qua.
Giống như ba mươi năm cuộc đời .
Vội vã trôi qua, kịp kỹ, hết mất .
Khi về đến quê thì trời tối.
Thị trấn đổi nhiều, nhiều căn nhà cũ phá, đó là các tòa nhà mới.
theo trí nhớ tìm đến con hẻm cũ.
May là, con hẻm vẫn còn.
Chỉ là bức tường cũ kỹ hơn, con đường cũng hẹp hơn.
Căn nhà nhỏ của gia đình vẫn ở đó, nhưng rõ ràng lâu ai ở.
Ổ khóa rỉ sét, tường sân đổ sập một góc.
cửa lâu.
Cha nuôi lớn lên trong căn nhà .
Khi họ , còn nắm tay : “Mai , sống cho thật .”
: “Con sẽ sống .”
giờ thì ?
sống ?
Cửa nhà bên cạnh mở , một bà cụ ló đầu .
“Cô tìm ai đó?”
nhận , đó là bác Vương – hàng xóm cũ.
“Bác Vương, cháu là Chu Mai đây ạ.”
Bác nheo mắt một lúc lâu, vỗ đùi cái đét: “Ôi trời! Mai đó hả! Sao giờ mới về?”
Bác kéo nhà, rót nước, lấy đồ ăn.
“Mấy chục năm gặp ! Từ lúc cha cháu mất, cháu nữa đúng ?”
gật đầu: “Gần hai mươi năm bác.”
“Cũng , lấy chồng xa thì khó mà về .” – bác Vương xuống, từ đầu đến chân – “Cháu… về một ?”
“Vâng, về xem một chút thôi.”
Bác là tinh tế, hỏi thêm nữa, chuyển sang kể chuyện làng xóm.
Nhà nào con cái thành đạt, nhà nào cụ mất, nhà nào dọn …
yên lặng , thấy trong lòng dần dần dịu .
Ở đây ai Trần Kiến Quốc.
Không ai tờ giấy ghi nợ đó.
đóng vai ai cả.
chỉ là Chu Mai.
Con gái của ba , cô gái lớn lên ở con hẻm .
“Ăn gì ? Để bác nấu bát mì nhé?”
“Không cần bác, cháu ăn .”
“Khách sáo gì, chờ chút thôi!”
Bác bếp, quanh căn nhà cũ.
Cách bài trí vẫn như hai mươi năm .
Thời gian ở đây như chậm .
thì già .
Bát mì nhanh ch.óng dọn lên, đơn giản chỉ hành hoa và trứng.
ăn một miếng, nước mắt rơi xuống bát mì.
“Sao ? Không ngon ?” – bác Vương lo lắng hỏi.
“Không ạ,” lắc đầu, “chỉ là… nhớ cháu, ngày xưa cũng nấu bát mì như thế .”
Bác vỗ tay : “Nhớ họ đúng ? Người già ai chẳng .”
cúi đầu ăn, nước mắt ngừng rơi.
Nhớ ba .
Cũng nhớ chính ngày xưa.
Cô gái tên Chu Mai từng cưới Trần Kiến Quốc.
Nếu cô ba mươi năm sẽ nông nỗi , liệu hối hận ?
ở nhà bác Vương ba ngày.
Điện thoại cũng tắt nguồn suốt ba ngày.
Chiều ngày thứ ba, bác Vương dè dặt hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-chuc-cua-chong-cho-toi-duoc-to-giay-ghi-no/3.html.]
“Mai , … cháu cãi với gia đình ?”
giấu, kể hết chuyện cho bác .
Bác Vương xong, tức đến mức đập bàn:
“Cái thằng Trần Kiến Quốc đúng là gì!
Ba mươi năm vợ chồng mà nó coi cháu như giúp việc ?”
“Còn hai đứa con của cháu nữa, nuôi uổng công!
Sao chỉ bênh bố chúng nó?”
khổ:
“Có lẽ bọn chúng nghĩ bố chỉ đùa thôi.”
“Đùa á?”
Bác Vương trừng mắt,
“Di chúc lập ở phòng công chứng mà là đùa ?”
“Mai , bác cháu, mà là cháu hiền quá !”
.
Hiền đến mức ai cũng nghĩ bắt nạt thế nào cũng .
“Vậy cháu định ?” bác Vương hỏi.
lắc đầu:
“Cháu .”
Thật sự là .
Ba mươi năm nay, cuộc đời xoay quanh gia đình đó.
Đột nhiên mất phương hướng, ngược còn hoảng sợ.
“Nếu là bác, bác sẽ về nữa!”
Bác Vương .
“Để họ tự sống thử xem, cháu thì cuộc sống của họ !”
Đang thì ngoài sân vang lên tiếng xe.
Sau đó là giọng của Trần Hạo:
“Mẹ! Mẹ ở đó ?”
và bác Vương .
Họ tìm tới.
Trần Hạo , thấy thì thở phào:
“Mẹ, thật sự ở đây!”
Trần Kiến Quốc theo bước , mặt tái xanh:
“Chu Mai, cô loạn đủ ?”
Trần Lệ cũng tới, mắt đỏ hoe:
“Mẹ chúng con tìm vất vả thế nào ?
Gọi điện cũng …”
Bác Vương dậy:
“Ơ kìa, đây chẳng là Trần phó giám đốc xưởng ?
Sao hôm nay thời gian tới chỗ nhỏ ?”
Trần Kiến Quốc liếc bác Vương một cái, đáp, sang :
“Thu dọn đồ đạc, theo về.”
Giọng lệnh.
Ba mươi năm nay, ông luôn chuyện với bằng giọng .
vẫn yên, nhúc nhích.
“Chu Mai!”
Ông nâng cao giọng.
“Cô đừng đằng chân lân đằng đầu!”
Bác Vương nổi giận:
“Trần Kiến Quốc! Ông gào ai ?
Đây là nhà !”
Lúc Trần Kiến Quốc mới thẳng bác:
“Đây là chuyện nhà , bà đừng xen .”
“ cứ xen đấy!”
Bác Vương chống nạnh.
“Mai là đứa nó lớn lên, thể nó bắt nạt!”
Trần Hạo vội hòa giải:
“Bà Vương đừng giận, bố cháu chỉ là lo lắng…”
“Lo lắng thì quyền kiểu đó ?”
Bác Vương nhượng bộ.
“ cho các , Mai về, thì ai ép !”
Trần Kiến Quốc chằm chằm :
“Chu Mai, rốt cuộc cô về ?”
Tất cả đều .
chậm rãi lên.
“Về.” .
Trên mặt Trần Kiến Quốc lộ vẻ đắc ý.