DI CHÚC CỦA CHỒNG CHO TÔI ĐƯỢC TỜ GIẤY GHI NỢ - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:48:51
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, lưng bỏ , ngoảnh .

 

Phía vang lên tiếng gào giận dữ của Trần Kiến Quốc: “Chu Mai! Em đó cho !”

 

dừng.

 

Ngược bước chân ngày càng nhanh.

 

Một chiếc taxi thả khách bên đường, kéo cửa .

 

“Đi ạ?” Tài xế hỏi.

 

qua gương chiếu hậu, thấy Trần Kiến Quốc đang đuổi theo, bình tĩnh : “Cứ chạy .”

 

Xe bắt đầu lăn bánh, Trần Kiến Quốc đập cửa xe.

 

Miệng mấp máy gì đó.

 

thấy.

 

Cũng .

 

Chiếc taxi hòa dòng xe cộ, để bóng dáng quen thuộc phía .

 

tựa lưng ghế, nhắm mắt .

 

Ba mươi năm.

 

Lần đầu tiên, đưa một quyết định cho chính .

 

Tài xế taxi mấy qua gương chiếu hậu.

 

“Chị ơi, cãi với gia đình ?” – thăm dò hỏi.

 

mở mắt, cảnh phố xá lướt qua bên ngoài cửa kính.

 

“Cũng coi như .” – đáp.

 

“Ôi dào, vợ chồng thì giận qua đêm ,” tài xế lẩm bẩm, “vợ cũng giận, dỗ vài câu là ngay.”

 

trả lời.

 

Dỗ vài câu là xong.

 

Câu suốt ba mươi năm.

 

Mỗi mâu thuẫn, luôn là nhún nhường .

 

Bởi vì là vợ, là , giữ gìn cái gọi là đại cục.

 

bây giờ giữ nữa.

 

“Chú, cho đến ga tàu.” – .

 

Tài xế ngẩn : “Ga tàu? Chị định…”

 

“Ra ngoài dạo chút thôi.”

 

Nửa tiếng , trong sảnh bán vé của nhà ga.

 

Bảng thông tin lớn hiện lên các chuyến tàu.

 

Đi đây?

 

chợt nhận , ngoài quê nhà và thành phố đang sống, từng cả.

 

Trước khi cưới, nhà nghèo, điều kiện.

 

Sau khi cưới, quá bận, thời gian.

 

Trần Kiến Quốc thì công tác, nào về cũng kể chỗ chỗ vui lắm.

 

cũng thử.

 

Anh luôn đáp: “Đợi lúc nào rảnh dẫn em .”

 

Và “đợi” kéo dài ba mươi năm.

 

“Chị ơi, mua vé ?” – tiếng nhân viên bán vé kéo về hiện thực.

 

vô thức tên quê cũ của .

 

Đó là nơi cha từng sống.

 

Họ mất hơn mười năm .

 

Quê còn ai ?

 

Một em họ xa, vài gần như còn liên lạc.

 

hình như cũng chẳng còn nơi nào khác để .

 

Lấy vé, còn hai tiếng nữa mới đến giờ tàu chạy.

 

ghế chờ, mở điện thoại.

 

WeChat hiện hàng chục tin nhắn .

 

Trong nhóm gia đình, Trần Kiến Quốc gửi mấy đoạn ghi âm.

 

“Chu Mai, cô loạn đủ ? Mau về !”

 

“Con cái đang đợi cô ăn cơm đấy!”

 

“Già còn chơi trò bỏ nhà , nhục ?”

 

Bên là lời khuyên nhủ của Trần Hạo và Trần Lệ.

 

Còn vài xen :

 

“Chị dâu , Kiến Quốc chỉ đùa thôi, để bụng thế.”

 

, vợ chồng mà so đo nhiều gì.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-chuc-cua-chong-cho-toi-duoc-to-giay-ghi-no/2.html.]

“Mau về , cả nhà hòa thuận mới .”

 

những lời đó, bỗng bật .

 

Cười nước mắt rơi.

 

Thì trong mắt họ, chỉ là đang giận dỗi.

 

Là đang tính toán.

 

phá hoại sự hòa thuận của gia đình.

 

Không ai thấy tờ giấy ghi nợ đó vấn đề.

 

Không ai hỏi vì bỏ .

 

lau mặt, trả lời trong nhóm:

 

loạn, chỉ ở một vài ngày.”

 

Tin gửi , điện thoại của Trần Kiến Quốc lập tức gọi đến.

 

cái tên nhấp nháy màn hình, đầu tiên bấm từ chối cuộc gọi.

 

Anh gọi.

 

tắt.

 

Lần thứ ba, trực tiếp tắt nguồn.

 

Thế giới lập tức yên lặng.

 

Phòng chờ đông , âm thanh hỗn tạp vây quanh .

 

thấy bình yên từng .

 

Thì từ chối khác nhẹ nhõm đến thế.

 

Thì điện thoại, trời cũng sập.

 

Thì , cũng thể sống chỉ vì chính .

 

Chuyến tàu là tàu thường, tám tiếng.

 

mua vé ghế cứng, chỗ sát cửa sổ.

 

Đối diện là một đôi tình nhân trẻ, kề đầu chuyện thì thầm.

 

Cô gái ngọt ngào, trong mắt trai chỉ mỗi cô .

 

đầu ngoài cửa sổ.

 

Nhiều năm , Trần Kiến Quốc cũng từng như .

 

Khi đó theo đuổi ráo riết, ngày nào cũng đợi tan cổng xưởng.

 

Anh : “Chu Mai, với , sẽ đối xử với em cả đời.”

 

tin.

Ba cũng , Trần Kiến Quốc thật thà, công việc định, là chồng lý tưởng.

 

Thế là lấy .

 

Đám cưới đơn giản, ba bàn tiệc, một bộ đồ cưới đỏ.

 

Không sính lễ, vì bảo nhà nghèo.

 

chấp, chỉ nghĩ .

 

Đêm tân hôn, ôm : “Sau , cái nhà sẽ do hai đứa gánh vác.”

 

Về thì ?

 

mang thai, nghỉ việc ở nhà.

 

Sinh Trần Hạo, sinh tiếp Trần Lệ.

 

Chăm con, phụng dưỡng bố chồng, lo toan việc nhà.

 

Năm qua năm khác.

 

Anh từ công nhân bình thường lên trưởng ca, phó giám đốc xưởng.

 

Giao tiếp xã hội nhiều hơn, về nhà muộn hơn, tính tình cũng trở nên nóng nảy.

 

bảo đổi .

Anh : “Anh cố gắng thế chẳng vì cái nhà ? Em ở nhà sung sướng mà còn kêu ca gì?”

 

Sung sướng.

 

Thì trâu ngựa ở nhà cũng gọi là sung sướng.

 

“Cô ơi, ăn táo ?” – cô gái đối diện đưa một quả táo rửa sạch.

 

hồn, mỉm : “Cảm ơn, cô ăn .”

 

“Cô một ?” – cô gái hỏi.

 

“Ừ, về quê thăm chút thôi.”

 

“Con cô ? Sao cùng?”

 

ngập ngừng: “Các con bận.”

 

, bận.

 

Trần Hạo bận công việc, xã giao.

 

Trần Lệ bận chăm sóc gia đình riêng của nó.

 

Còn Trần Kiến Quốc bận gì… cũng .

 

 

 

Loading...