Chương 13
Không một ai liếc cô lấy một cái.
Cơn giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, cô âm thầm nguyền rủa:
“Tốt nhất là cấp cứu thất bại, c.h.ế.t cho !”
Giang Hà quỳ gối cửa phòng cấp cứu, tay dính đầy m.á.u, chỉ trong chớp mắt mà như già mười tuổi.
Thì , Trần Nhứ c.h.ế.t là c.h.ế.t thật.
Cô chẳng thèm cho một cơ hội, cũng chẳng buồn lý.
Có đến nhắc:
“Quý tiểu thư còn đang ngoài cửa phòng bệnh, cần cho đến xem ?”
Giang Hà lạnh:
“Nói với cô , ch.ó ngoan cản đường! Cút!”
Ca phẫu thuật kéo dài sáu tiếng.
Giấy đảm bảo khi cấp cứu phát đến ba .
Tay Giang Hà run rẩy đến mức cầm b.út nổi, ký tên lên tờ thông báo mà n.g.ự.c đau nhói như xé toạc.
“Giang , xin , nhà bệnh nhân, quyền ký tên giấy đảm bảo ạ.”
Không nhà?
Phải …
Anh và Trần Nhứ ly hôn .
“ là yêu cô ! với cô kết hôn mười năm ! Sao thể của cô chứ?!”
Anh gào tuyệt vọng đến mức khiến y tá cũng hoảng sợ.
Quý Uyển Thư từ xa, dám bước đến gần.
Giang Hà từng vì cô.
Sự tồn tại của cô, chẳng qua chỉ là để khiến Trần Nhứ tức giận.
Nhớ đầu gặp Trần Nhứ ở nước ngoài, phụ nữ ốm yếu giường bệnh y tá bảo cô một chồng trai, giàu .
Cô liền nổi lòng tham.
“Dù gì cũng sắp c.h.ế.t , chi bằng để lợi về .”
Cô dựng chuyện, giả ảnh Trần Nhứ ngoại tình với Tô Bắc, đội cho Giang Hà một cái mũ xanh to tướng, dựa nhan sắc để dụ dỗ .
Cô tưởng như thế là thể thuận lợi ghế vợ cả
Đến nước … cô sai.
Đèn phòng cấp cứu tắt.
Trần Nhứ giữ mạng.
Những vết sẹo chằng chịt đầu cô, như những vết d.a.o cứa lòng Giang Hà.
Anh nhẹ nhàng chạm vết thương vẫn đang rỉ m.á.u, cả như tê liệt.
“Nhứ Nhứ… đau ?” - Anh tự lẩm bẩm.
Trước đây, lúc cô hóa trị ở nước ngoài, chắc cũng đau đớn như thế .
Qua lớp kính phòng ICU, Giang Hà thể gầy gò rệu rã .
Ngày xưa Trần Nhứ chăm chút bản cơ mà…
Anh mặc bộ đồ bảo hộ dày cộm, đeo găng tay chạm nhẹ gò má khô héo của cô.
“Nhứ Nhứ, tỉnh . Tỉnh thì đăng ký kết hôn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/den-khi-em-quen-anh/chuong-13.html.]
“Đừng ngủ nữa mà…”
Tiếng gọi lay nổi cô, nước mắt cũng chẳng gì .
Trần Nhứ… thật sự cần nữa .
Quý Uyển Thư cảnh đó mà , mục đích của e là thành.
Cô hoảng hốt rời khỏi nơi , nhưng Giang Hà bắt , ép Cục Dân chính thủ tục ly hôn.
Giang Hà vốn định đợi Trần Nhứ khỏe mới xử lý cô , nhưng giờ… chẳng cần nữa.
Người đàn bà quá giới hạn.
“Giang Hà, em thề là em chỉ lau cho Trần Nhứ thôi, em cố ý hại cô ! Cô vốn dĩ bệnh nặng , em chỉ là xui xẻo thôi! Anh thể đối xử với em như !”
Nghe cô cố sống cố c.h.ế.t biện minh, Giang Hà chỉ thấy buồn nôn.
Anh hối hận vì mắt mù mà tin nhầm , mà khiến và Trần Nhứ hành hạ suốt bao năm.
“Giang Hà, em van xin , em bệnh tim… từng sẽ tìm tim cho em ? Chẳng lẽ những lời đó… đều là dối trá ư?”
Nhắc đến chuyện cũ, Giang Hà chỉ thấy phẫn nộ.
Anh bóp cổ cô , hai mắt đỏ ngầu:
“, tính nữa! Tất cả đều tính nữa! Quý Uyển Thư, cô tưởng tính sổ với cô là vì còn yêu cô ? Đừng ngốc thế. Là vì Trần Nhứ bệnh nặng, để lo tới cô! Những chuyện cô , hết! Khuyên cô nhất nên ngoan ngoãn, nếu … c.h.ế.t cũng thây !”
Một tiếng gầm Quý Uyển Thư sợ c.h.ế.t khiếp.
Cô như mất hồn kéo xuống xe, ký giấy ly hôn trong trạng thái ngơ ngẩn.
Giang Hà châm một điếu t.h.u.ố.c, dập tắt đầu lọ t.h.u.ố.c đỏ rực ngay da thịt cô .
Tiếng hét đau đớn vang lên t.h.ả.m thiết.
“Về Bắc Kinh mà ngoan ngoãn ở đó. Nếu phát hiện cô còn lén chạy lung tung… thì xong đời! Nghe rõ ?”
Quý Uyển Thư gật đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa.
Trên làn da trắng hồng của cô , vết bỏng đỏ m.á.u vẫn rỉ m.á.u.
Nhìn đàn ông mặt, cô mới nhận : Anh giam cô cả đời.
Cô đang mơ ư?
“À đúng . Ba cô giờ đang uống với của . Tính mạng họ… trong tay cô đấy. Cô xem nếu cô dám bỏ trốn…?”
Câu như đòn trí mạng cuối cùng, khiến Quý Uyển Thư sụp đổ .
Trên đời , ai chịu đựng nổi Giang Hà đây?
Khó trách Trần Nhứ dày vò đến .
Tại bệnh viện.
Trần Nhứ chuyển từ ICU sang phòng bệnh bình thường.
Mỗi ngày cô chỉ tỉnh chốc lát, phần lớn thời gian đều trong trạng thái hôn mê.
“Giang , gửi đồ cho cô Trần.”
Là viện trưởng tại viện dưỡng lão gửi đến.
Bên trong đồ của Tô Bắc, của Đoàn Đoàn, của bạn bè cũ…
Duy chỉ món nào thuộc về Giang Hà.
Nước mắt vô thức lăn dài.
Anh căm hận sự tàn nhẫn của cô.
“Trần Nhứ, chẳng qua là cãi một trận thôi mà… Cần gì tuyệt tình đến thế? Cả thế giới , ngoài thì ai chịu nổi tính khí của em? Tô Bắc mà chịu nổi ? Trần Nhứ, em mở mắt … Người duy nhất thể chịu đựng em, là Giang Hà thôi!”
Bỗng ánh mắt rơi một quyển sổ tay cũ kỹ…