"Sao thế ? Sao thế chứ? Đây rõ ràng là gạo mới năm nay mà, sinh giòi sinh bọ thế ?"
Ngay lúc đó, bố hầm hầm sát khí xông . Ông cũng chẳng buồn mắng nữa, cứ thế nắm lấy tay bà nội lôi xềnh xệch phía nhà bếp.
Sau khi mở toang thùng gạo , bố đẩy mạnh bà nội về phía : "Này, ! Cả thùng gạo mới đầy ắp, hôm qua vẫn còn ngon lành, mà hôm nay là giòi bọ thế đây."
Giọng điệu và vẻ mặt của bố cứ như thể chính bà nội là bỏ lũ giòi đó bằng.
Thấy bà nội đang ngẩn , bố bắt đầu thúc ép: "Mẹ , chờ nữa , định trơ mắt cả nhà c.h.ế.t đói theo thì mới cam tâm ?"
Nước mắt bà nội rơi lã chã xuống thùng gạo đầy giòi.
Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu tràn đầy vẻ van xin và sợ hãi: "Mẹ vẫn sống đủ mà, c.h.ế.t con ơi."
Bố tức đến mức giậm chân bành bạch nhưng cũng chẳng gì . Dẫu bây giờ cũng là xã hội thượng tôn pháp luật, ông dám công khai định đoạt mạng sống của khác.
Mẹ rụt rè đề nghị: "Hay là mời bà Vương sang xem , bà cách khác?"
Trong lòng bỗng nhen nhóm lên một tia hy vọng. Bà Vương là xem bói giỏi nhất vùng , hơn nữa bà còn là bạn nối khố với bà nội . Chắc chắn bà sẽ giúp bà nội thôi.
Bố sa sầm mặt , suy nghĩ một lát cũng chạy mời bà Vương.
cùng bà và bê chỗ gạo đầy giòi ngoài sân phơi.
Chẳng mấy chốc, bà Vương trong bộ đồ đen tuyền bước sân. Thế nhưng, câu đầu tiên của bà khiến như rơi xuống hố băng.
"Chẳng còn cách nào khác , chấp niệm của ông già nhà sâu đậm quá, bà buộc xuống đó thôi."
3
"Ông quen hầu hạ , đó chuyện gì cũng tự vận động, đến cả việc ăn uống cũng thành vấn đề, mà ông oán thán cho ? Bây giờ mới chỉ là c.h.ế.t vài con gà vịt, gạo muối sinh giòi bọ, nếu còn kéo dài, e là sẽ trong nhà gặp chuyện mất."
Bố lo lắng hỏi vội một câu: "Thế ông trực tiếp đưa luôn?"
Bà Vương liếc bố: "Cứ để cho ông đói thêm vài ngày nữa , đợi đến khi oán khí tích tụ lên đến đỉnh điểm thì tự khắc ông sẽ đủ năng lực để đưa thôi."
Mặt bố cắt còn giọt m.á.u: "Thế... liệu gặp chuyện gì ?"
Bà Vương khựng lạnh lùng đáp: "Anh là con trai ông , dù ông lấy mạng thì cũng sẽ trách bất hiếu, lời. Việc khiến đổ bệnh gãy cái chân cũng là chuyện dễ như trở bàn tay đối với ông đấy."
Bố sang bà nội, giọng điệu đầy vẻ oán trách: "Mẹ thấy ? Đằng nào cũng c.h.ế.t, cứ nhất định liên lụy đến con, khổ cái gia đình thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-thu-bay/chuong-2.html.]
Bà nội cúi gằm mặt, gương mặt già nua lộ rõ vẻ hối : "Mẹ... xin ..."
tức đến phát điên.
Ban đầu cứ ngỡ bà Vương sẽ cứu bà nội, ngờ bà nối giáo cho giặc, mỗi lời đều như dồn bà nội đường cùng. Chắc chắn bố cho bà lợi lộc gì nên bà mới ăn như thế.
chẳng thèm suy nghĩ, lao tới đẩy mạnh bà Vương một cái thật đau.
"Bà là đồ điên, bọn tin bà , cút ngoài ngay!"
Sau cú đẩy đó, bố tát thêm một cái thật mạnh.
Mẹ vội che chắn cho ở phía , bà bà Vương với vẻ mặt đầy khó xử: "Còn cách nào khác bác? Hay là đốt thêm cho ông mấy hình nhân giấy nhé? Để chúng xuống đó hầu hạ ông?"
Bà Vương khẽ thở dài, lắc đầu nguầy nguậy: "Người thường thì , nhưng ông nhà cô thì . Ông chỉ nhận mỗi bà thôi. Bà nhà hầu hạ ông gần hết cả cuộc đời, là tâm đầu ý hợp nhất, đổi sang khác thì ông quen ."
Nói xong câu đó, cả bố và bà Vương đều bà nội với ánh mắt đầy mong đợi. Còn bà nội chỉ cúi gầm mặt, càng thêm đau đớn.
vùng khỏi tay , chẳng màng gì nữa mà lao tới xô đẩy bà Vương: "Bà đừng mà nhăng cuội, mau cút khỏi nhà ngay."
đầu dặn dò bà nội: "Bà ơi, bà đừng tin lời quỷ kế của bọn họ, đừng bao giờ để lừa."
Sau một hồi náo loạn, bố lôi nhốt trong phòng kho.
Lúc cửa khóa , vẫn thấy tiếng bà Vương vọng : "Một ngày vợ chồng nghìn năm nghĩa nặng, sống cùng chăn c.h.ế.t cùng huyệt, từ xưa đến nay đạo lý vẫn là . Anh cứ yên tâm, để khuyên bà , bà nhà là hiểu chuyện, chắc chắn sẽ sớm thông suốt thôi."
Bà Vương dắt tay bà nội trong phòng ngủ.
ở trong phòng kho mà thấy mỗi giây trôi qua dài tựa cả năm, cổ họng đến khản đặc từ lâu.
Chẳng nhốt bao lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên giọng của bố: "Đây là thọ y chuẩn sẵn cho , cô mặc cho bà ."
Mẹ khẽ đáp một tiếng: "Em ."
Bà nội... mất ?
tuyệt vọng đập mạnh cánh cửa, dùng chút sức tàn để gào thét, cầu xin bọn họ thả ngoài. Cuối cùng, bên ngoài cũng vang lên tiếng bước chân.
Khóa cửa mở.
Mẹ đó, đôi mắt đỏ hoe: "Vào chào tạm biệt bà cuối con."