Ủy viên học tập liếc xéo : "Tóm chấp nhận phương pháp , đây chẳng là khiến nội chiến !"
Lớp trưởng lên tiếng: "Mọi đừng cãi nữa, chúng vẫn manh mối thôi! Chẳng vẫn còn một manh mối …”
"Trường kể từ ngày hôm nay chính thức bãi bỏ chế độ trực nhật tại nhà vệ sinh nữ."
“Câu ý nghĩa gì? Tại lúc đó nhà vệ sinh nữ chế độ trực nhật?"
Vài cũng đưa thắc mắc: "Chẳng lẽ đây kẻ biến thái trộm trong nhà vệ sinh nữ?"
"Hay là mấy tên lưu manh bên ngoài lẻn ?"
Ủy viên tuyên truyền lắc đầu: "Chắc vì nguyên nhân đó . Trường chúng đây quản lý khép kín. Về mặt an ninh vẫn luôn , từng xảy chuyện như ."
Lớp trưởng gật đầu: "Nếu vấn đề an ninh thì trong nhà vệ sinh nữ còn thể xảy chuyện gì nữa?"
Lúc , Vương Hinh Trác, tính cách giống con trai nhất lớp, khẩy một tiếng: "Chuyện còn bàn ? Đáp án chẳng quá rõ ràng ? Trong nhà vệ sinh nữ, ngoài vấn đề an ninh thì chỉ thể là một loại sự kiện ác tính khác.”
“Hơn nữa loại sự kiện ác tính , chẳng đến tận bây giờ vẫn còn tồn tại ?"
Khi thốt những chữ đó.
Mọi mới sực tỉnh đại ngộ.
"Hóa là ! Kết nối , tất cả đều kết nối !" Lớp trưởng kích động .
6
"Chuyện chắc chắn liên quan đến cái c.h.ế.t của nữ sinh năm đó. Con sâu rầu nồi canh trong manh mối chắc cũng mang ý nghĩa !"
"Vậy lớp chúng cũng loại như ?" Lớp trưởng suy ngẫm.
Lý Hàm Thụy đột nhiên kích động bật dậy: "Tất nhiên là ! Con gái lớp đoàn kết nhất luôn!"
"Thật ? Cậu hỏi thử nạn nhân ?"
Vương Hinh Trác lên tiếng, chỉ tay về phía Cao Tân Nguyệt đang trong góc hàng cuối cùng.
Một Cao Tân Nguyệt ai để ý, ai hỏi han.
Cô luôn trong góc như một khí, khi thi đại học xong.
Thậm chí chẳng ai hỏi cô thi cử thế nào.
Mọi đều nhà cô nghèo, chỉ hai bà cháu nương tựa .
Bà nội dựa việc nhặt đồng nát để nuôi cô ăn học.
Mỗi sáng bà đều đeo bao tải tiễn cô đến cổng trường, coi cô như báu vật.
Thế nhưng cho dù cô là báu vật trong mắt bà nội thì cũng từng thấy cô bước từ nhà vệ sinh nữ trong bộ dạng t.h.ả.m hại lâu Lễ thề bách nhật.
Tóc tai cô rũ rượi, trán rướm m.á.u.
Trên mặt và khóe miệng dính đầy nước tiểu và chất thải bẩn thỉu.
lao tới giúp cô nhưng cô xua tay bảo đừng gần.
Cô thụp xuống cạnh tường mà nôn thốc nôn tháo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-sau-ki-thi-dai-hoc/chuong-3.html.]
Ngay khoảnh khắc cô xuống, thấy cổ áo của cô xé rách.
Nội y bên trong cũng cánh mà bay.
vội vàng lưng thì thấy cửa nhà vệ sinh nữ bốn bạn nữ đang về phía mà .
Cô gái cầm đầu ném chiếc áo lót tay xuống đất.
Cô chính là Lý Hàm Thụy.
Trong nhà vệ sinh nữ, ngoài vấn đề an ninh , chỉ thể là một loại sự kiện ác tính, đó là bạo lực học đường.
"Lý Hàm Thụy, gì với Cao Tân Nguyệt thì trong lòng tự rõ nhất. Cậu chính là con sâu rầu nồi canh đó!" Vương Hinh Trác .
"Cậu dựa mà vu khống !" Lý Hàm Thụy cuống quýt gào lên: "Các hỏi Cao Tân Nguyệt , từng gì cả!"
"Cậu đừng ngụy biện nữa, tối hôm Lễ thề bách nhật đó. Các bạn trong lớp đều nhận ảnh Cao Tân Nguyệt chụp trong nhà vệ sinh. Còn kèm theo dòng chữ "Mau đến xem con hàng lăng loàn 36D ".
“Chuyện đó thì là ai?"
"Không ! chỉ chụp ảnh thôi! Hôm đó là Trương Viên, Lưu Sướng, Hà Nghiên… Là bọn họ cùng bắt nạt mà!"
Mấy bạn nữ đều là lớp .
Bọn họ kinh hoàng bật dậy lớn tiếng phủ nhận.
Mạnh Phàm Bác đùa trêu chọc: "Giờ thì , chúng thêm bốn cơ hội."
Lúc , cô Dương nãy giờ vẫn quan sát, một nữa trở bục giảng.
Cô sửa "1" thành "13"!
Mạnh Phàm Bác còn thiếu . Một mạng đổi lấy ba cơ hội.
Cô với : "Sau khi dọn dẹp xong, ván Hải Quy Thang sẽ tiếp tục."
Giọng cô Dương còn dứt, thấy tiếng thét ch.ói tai của bốn bạn nữ cùng lúc vang lên.
Bọn họ thấy bác Triệu đang cầm liềm bước lớp học.
7
Lý Hàm Thụy ngày thường hống hách bao nhiêu, giờ đây như một con ch.ó lao đến chân Cao Tân Nguyệt mà ôm lấy ống quần cô mà van xin: "Tân Nguyệt, với cô , bắt nạt , từng bắt nạt ... đúng !"
Cao Tân Nguyệt đỏ hoe mắt, mặt chỗ khác, thèm để ý đến cô .
Bác Triệu ngày càng tiến gần Lý Hàm Thụy.
Cô như một kẻ điên gào thét: "Các giúp với! Mọi đều là bạn học ba năm trời. Các định thấy c.h.ế.t mà cứu ! Lớp trưởng! Ủy viên học tập! Cô Dương!"
Không một ai giúp cô .
Cô cố gắng dùng sức lực của chính để phản kháng nhưng bác Triệu của ngày hôm nay giống như một đao phủ định mệnh, bất động như núi, lực sỹ vô song.
Tay vung liềm xuống, Lý Hàm Thụy đầu lìa khỏi cổ.
Những ở gần cô nhanh ch.óng chạy tản , ai dám cảnh tượng t.h.ả.m khốc đó.